Tháng nào 2 vợ chồng cũng ăn tiêu tiết kiệm để dành biếu bố mẹ chồng 10 triệu mỗi tháng, nhưng ông bà mặc định đấy là báo hiếu hiển nhiên, cho đến 1 hôm tôi nhờ ông bà chăm cháu 1 tuần, lúc về quê đón con thì chết lặng trước cảnh tượng…

Tháng nào 2 vợ chồng cũng ăn tiêu tiết kiệm để dành biếu bố mẹ chồng 10 triệu mỗi tháng, nhưng ông bà mặc định đấy là báo hiếu hiển nhiên, cho đến 1 hôm tôi nhờ ông bà chăm cháu 1 tuần, lúc về quê đón con thì chết lặng trước cảnh tượng…

Tháng nào vợ chồng tôi cũng ăn tiêu dè sẻn, tính từng bữa chợ, từng hóa đơn điện nước để dành ra đúng 10 triệu gửi về cho bố mẹ chồng. Không phải vì dư dả, mà vì nghĩ đơn giản: con cái báo hiếu thì nên vậy.

Nhưng dần dần, tôi nhận ra 10 triệu ấy không còn là tấm lòng, mà trở thành mặc định.

Bố mẹ chồng nhận tiền rất tự nhiên. Không lời cảm ơn. Không một câu hỏi han xem con cái xoay xở có vất vả không. Có lần tôi lỡ chậm gửi một tuần vì con ốm, bà chỉ nhắn gọn:
“Tháng này chưa thấy tiền.”

Tôi nuốt xuống. Tự nhủ thôi, người già rồi, nghĩ khác mình.

Cho đến đợt đó, hai vợ chồng tôi buộc phải về quê ngoại gấp một tuần để lo việc. Tôi gọi điện nhờ ông bà trông cháu giúp, chỉ đúng bảy ngày thôi. Tôi còn cẩn thận gửi thêm tiền, mua sẵn sữa, bỉm, ghi từng giờ ăn ngủ của con ra giấy.

Bà nói chắc nịch qua điện thoại:
“Có mỗi đứa cháu mà cũng dặn dò. Con cháu nhà này cả.”

Tôi yên tâm mà đi.

Bảy ngày sau, vừa đặt chân xuống sân nhà, tôi đã thấy ruột gan cồn cào. Không nghe tiếng con khóc, không thấy đồ chơi quen thuộc trước hiên.

Đẩy cửa bước vào, tôi chế;/t lặng…

Đẩy cửa bước vào, tôi chết lặng.

Con trai tôi không ở trong nhà.

Căn phòng khách trống trơn. Chiếc cũi tôi gửi về bị đẩy sát góc, phủ bụi. Túi đồ chơi tôi gói cẩn thận nằm lăn lóc, vài món bị vỡ. Trên bàn là mâm cơm còn dang dở, rượu bày la liệt.

Tôi run giọng hỏi:
– Con… con cháu đâu rồi bố mẹ?

Bố chồng tôi đang ngồi xem tivi, không quay lại:
– À, thằng bé à? Mẹ nó cho sang nhà cô Hai mấy hôm rồi.

Tim tôi như rơi thẳng xuống đất.
– Sang… sang nhà cô Hai? Sao lại tự ý cho đi? Con dặn rõ là cháu quen người lạ sẽ khóc mà!

Mẹ chồng từ trong bếp bước ra, tay lau vội tạp dề, giọng tỉnh bơ:
– Có gì đâu mà làm ầm lên. Con nít nuôi kiểu gì chẳng được. Ở đây bận tiếp khách, ai mà trông suốt ngày được.

Tôi chết sững.
Tiếp khách? Một tuần nay con gửi tiền, gửi đồ, nhờ bố mẹ trông cháu, chứ có nhờ tiếp khách đâu ạ!

Bà hừ lạnh:
– Cô tưởng mỗi tháng gửi 10 triệu là to lắm à? Ở đây ăn uống, điện nước, giỗ chạp không tốn à? Nuôi thêm đứa nhỏ chỉ tổ vướng chân.

Tai tôi ù đi.
– Vậy… vậy sao bố mẹ không nói? Sao lại đem cháu tôi cho người khác giữ mà không hỏi một câu?

Bà nhún vai, nói câu khiến tôi suýt khuỵu xuống:
– Cháu nội nhà này, tôi có quyền. Với lại… con bé bên cô Hai cũng đang hiếm muộn, cho nó bế bồng vài hôm lấy vía.

Tôi không nghe rõ phần còn lại nữa.

Tôi chỉ nhớ mình lao ra cửa, bắt xe máy chạy thẳng sang nhà cô Hai. Con đường làng quen thuộc bỗng dài vô tận. Trong đầu tôi chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất: Con tôi có sao không?

Khi tôi tới nơi, cảnh tượng trước mắt khiến chân tôi mềm nhũn.

Con trai tôi nằm trên chiếc chõng tre, người đầy rôm sảy, khóc khàn cả giọng. Bên cạnh là cô Hai đang bế đứa con hàng xóm, miệng dỗ dành ngon ngọt.

Tôi gào lên:
Con tôi đâu?!

Cô Hai giật mình, lắp bắp:
– Ơ… chị về lúc nào… Nó quấy quá, em đặt nó nằm tí…

Tôi lao tới ôm con vào lòng. Thằng bé co giật nhẹ, mặt đỏ bừng vì sốt.

Khoảnh khắc đó, tất cả sự nhẫn nhịn trong tôi sụp đổ hoàn toàn.

Tối hôm đó, tôi bế con về, không quay lại nhà bố mẹ chồng nữa. Chồng tôi nghe chuyện, mặt tái mét. Lần đầu tiên anh không nói “thôi em cố nhịn đi”, mà im lặng rất lâu.

Tháng sau, tôi không gửi 10 triệu nữa.

Mẹ chồng gọi điện, giọng gay gắt:
– Tháng này sao chưa thấy tiền?

Tôi bình thản trả lời:
– Con đã dùng số tiền đó để đưa cháu đi khám và điều trị. Báo hiếu, với con, là khi ông bà thương cháu thật lòng, chứ không phải coi tiền của con cái là nghĩa vụ hiển nhiên.

Từ hôm đó, tôi hiểu ra một điều cay đắng:
Không phải cứ cho đi nhiều thì sẽ được trân trọng. Có những người, càng nhịn, họ càng coi đó là quyền lợi.

Và bài học tôi phải trả giá bằng chính nỗi sợ mất con, tôi sẽ không bao giờ quên.