Thân già này để lại 4 quyển sổ đỏ chia đều cho 4 người con trai, không ngờ đêm cuối cả 4 đứa bấm chuông cùng lúc tìm tôi, sáng hôm sau thức dậy tôi khó thở tí//m t//ái và rồi tôi hủy di chúc chuyển cho mỗi thằng 1 triệu đồng với nội dung…

Thân già này để lại 4 quyển sổ đỏ chia đều cho 4 người con trai, không ngờ đêm cuối cả 4 đứa bấm chuông cùng lúc tìm tôi, sáng hôm sau thức dậy tôi khó thở tí//m t//ái và rồi tôi hủy di chúc chuyển cho mỗi thằng 1 triệu đồng với nội dung…

Ở tuổi 82, tôi sống một mình trong căn nhà tổ của dòng họ, lưng đã còng, tay ru/n ru/n mỗi lần rót nước.
Vợ tôi mấ/t sớm, một tay tôi nuôi dạy 4 thằng con trai nên người. Chúng thành đạt cả – đứa làm quan chức, đứa làm doanh nhân, có đứa sống ở nước ngoài – nhưng mấy năm nay, thăm bố thì ít, hỏi sổ đỏ thì nhiều.

Sau cơn tai biến nhẹ gần đây, tôi biết mình chẳng còn nhiều thời gian.

Tôi lặng lẽ viết di chúc chia đều 4 mảnh đất – tượng trưng cho 4 phần máu thịt, mỗi đứa một sổ đỏ, công chứng đầy đủ, ký tên đàng hoàng.

Tôi gửi bản sao cho từng đứa kèm lời nhắn:

“Bố vẫn sống, nhưng cũng muốn yên tâm rằng lúc ra đi, các con không cãi nhau.”

Tưởng rằng thế là yên lòng nhắm mắt.

Ai ngờ… đúng đêm cuối cùng tôi ở bệnh viện về nhà – cả bốn đứa cùng lúc bấm chuông.

Tiếng chuông dồn dập giữa đêm khiến tôi giật mình.

Tôi ra mở cửa – thấy cả bốn đứa con đứng đó, mặt căng như dây đàn, không nói một lời hỏi thăm, chỉ vào thẳng vấn đề:

“Bố ơi, chia đều thì… có ai kiểm tra chưa?”

“Bố có chắc đã đưa bản cuối cùng không?”

“Con thấy anh ba có vẻ biết trước phần đất đẹp hơn.”

“Hay để tụi con cùng xem lại bản gốc, cho chắc?”

Tôi im lặng. Lòng quặn thắt. Không có đứa nào hỏi tôi ăn gì chưa, khỏe không.

Tôi mở tủ, lấy ra bản di chúc gốc, định giải thích – thì cả bốn đứa xô nhau nhào vào giành lấy, lục lọi xem từng trang.

Tôi nghẹn lời, ho không ra tiếng.

Sáng hôm sau, người giúp việc phát hiện tôi tím tái, khó thở, mạch yếu dần. Bà ấy gọi cấp cứu, gọi các con – nhưng tất cả chúng này đều đang vội đi làm chuyện động trời…

Tôi quyết định không cho ai cả mà chuyển khoản mỗi đứa con trai… 1 triệu đồng – với nội dung như s-ét đ-ánh..

Khi tỉnh lại trong phòng cấp cứu, tôi nghe bác sĩ nói nhỏ với người giúp việc:
“Cụ qua khỏi rồi, nhưng cú sốc tinh thần nặng lắm. Không nên để cụ suy nghĩ nữa.”

Tôi quay mặt vào tường, nước mắt ứa ra.
82 năm sống trên đời, chưa bao giờ tôi thấy mình cô độc đến vậy.

Ba ngày sau, tôi xin về nhà.

Đêm ấy, tôi ngồi một mình dưới bàn thờ tổ tiên, lấy bản di chúc cũ ra, xé làm bốn mảnh, đốt sạch trong lư hương. Khói bay lên cay xè mắt.

Sáng hôm sau, tôi gọi luật sư đến.
Không chia đất nữa. Không sổ đỏ. Không tranh giành.

Tôi bảo ông ấy giúp tôi làm một việc cuối cùng.


Buổi chiều, cả bốn thằng con trai đồng loạt nhận được thông báo ngân hàng:

Chuyển khoản: 1.000.000 đồng
Nội dung:
“Tiền này bố gửi lại cho các con – coi như trả công sinh ra, nuôi lớn, và đổi lấy một đêm bố suýt chết vì chính máu mủ của mình.
Phần đất còn lại, bố dành cho người sẽ thắp hương khi bố mất.”

Chưa đầy mười phút sau, điện thoại tôi reo liên tục.

Thằng cả gào lên:
“Bố làm vậy là sao? Bố hồ đồ rồi!”

Thằng hai quát:
“Bố giận thì cũng vừa vừa thôi chứ!”

Thằng ba im lặng rất lâu rồi chỉ hỏi một câu:
“Đất… bố cho ai?”

Tôi tắt máy.


Ba tháng sau, tôi chính thức làm lại di chúc.

Toàn bộ bốn mảnh đất – tôi chuyển cho người giúp việc đã gắn bó với tôi 12 năm, người đã bón từng thìa cháo, lau từng vết tím, gọi cấp cứu trong đêm mà bốn thằng con ruột không có mặt.

Trong di chúc, tôi chỉ ghi đúng một dòng:

“Ai coi tôi là người thân lúc tôi yếu nhất – người đó xứng đáng là con.”


Ngày tôi mất, trời mưa rất to.

Cả bốn thằng con về, mặc vest chỉnh tề, đứng trước bàn thờ…
nhưng không còn tư cách ký vào bất cứ giấy tờ gì nữa.

Chỉ có người phụ nữ giúp việc run run thắp nén nhang đầu tiên.

Ngoài sân, nước mưa rơi nặng hạt.

Có những người sinh ra đã là con,
nhưng chỉ khi ở lại lúc cha mẹ hấp hối –
mới thật sự là con người.