Suốt nhiều tháng, nàng dâu lặng lẽ túc trực bên giường bệnh, tận tụy chăm sóc người mẹ chồng l//i/ệt giường từng nhiều lần lạnh nhạt, hắt hủi và chưa một lần dành cho cô lời yêu thương

Bà Lý ngồi dựa lưng vào gối, gương mặt tuy còn hốc hác sau chuỗi ngày dài bạo bệnh nhưng ánh mắt đã lấy lại vẻ uy nghiêm, sắc sảo năm xưa. Ánh mắt ấy lướt qua một lượt những đứa con trai, con gái và dâu rể đang đứng vây quanh giường. Ai nấy đều cố tỏ ra lo lắng, nhưng trong mắt họ không giấu nổi sự tò mò và cả sự tính toán về khối tài sản gồm căn nhà phố và mảnh đất ở quê mà bà nắm giữ. Chỉ có Hạ là vẫn lặng lẽ đứng ở góc phòng, tay vẫn bưng tô cháo nóng vừa nấu xong, lo lắng nhìn sắc mặt của mẹ chồng.
Vị luật sư nhẹ nhàng mở chiếc cặp da, rút ra một văn bản đã được đóng dấu niêm phong. Bà Lý hắng giọng, thanh âm tuy còn khàn đặc nhưng vô cùng dứt khoát: “Hôm nay, ta mời luật sư đến đây trước mặt đầy đủ con cháu, là để công bố bản di chúc cuối cùng của ta. Đồng thời, ta cũng muốn nói rõ một sự thật mà bấy lâu nay ta đã giữ kín.”
Đám con cháu xầm xì, người con trai cả tiến lên một bước: “Mẹ, mẹ vừa mới tỉnh dậy, chuyện tài sản cứ thong thả…”
“Anh im đi!” Bà Lý nghiêm giọng cắt ngang. “Nếu ta không tỉnh lại, các người định diễn kịch đến bao giờ? Các người nghĩ ta nằm liệt một chỗ, không nói được, không cử động được là tai ta đã điếc, mắt ta đã mù rồi sao?”
Căn phòng đột ngột lạnh ngắt. Bà Lý quay sang nhìn Hạ, ánh mắt lạnh nhạt năm xưa giờ đây đã thay bằng một sự xót xa và hối hận vô bờ bến. Bà bắt đầu kể, giọng run run:
“Các người tưởng ta hắt hủi, đuổi con Hạ ra khỏi phòng vào cái đêm mưa gió đó là vì ta ghét nó sao? Không phải! Đêm hôm đó, chính mắt ta đã nhìn thấy anh cả và chị hai của các người lẻn vào phòng, lục lọi tủ kính tìm sổ đỏ của ta. Khi bị ta phát hiện qua ánh mắt, các người không những không hổ thẹn, còn ép ta phải lăn tay vào tờ giấy chuyển nhượng tài sản dối trá mà các người tự lập ra. Con Hạ lúc đó vừa vặn bước vào. Để bảo vệ nó khỏi sự hung hãn của chính con ruột ta, và để ngăn các người làm liều, ta đã phải đóng kịch, nổi giận đùng đùng đuổi nó ra ngoài.”
Mọi người trong phòng chết lặng. Hai người con lớn mặt mày tái mét, mồ hôi hột tuôn ra như mưa, lí nhí không dám ngẩng đầu lên.
Bà Lý nói tiếp, nước mắt từ khóe mắt già nua lăn dài trên gò má nứt nẻ: “Ta đuổi nó đi, là muốn nó tự bảo vệ mình. Vậy mà đứa khờ dại này, nó đứng dưới mưa rét run cầm cập, rồi lại lén quay vào vì sợ ta ở một mình sẽ gặp nguy hiểm, sợ không ai thay bỉm, bóp chân cho ta… Suốt mấy tháng qua, những đứa con ta dứt ruột đẻ ra chỉ đến nhìn cái túi tiền của ta, đứa thì bảo bận, đứa thì đùn đẩy. Chỉ có đứa con dâu mà ta từng lạnh nhạt, chưa một lần cho nó sắc mặt tốt, là ngày đêm thức trắng, nếm từng thìa cháo, lau từng vết lở loét cho ta mà không một lời oán thán.”
Hạ đứng ở góc phòng, tô cháo trên tay run rẩy. Cô bật khóc nức nở. Cô không khóc vì tủi thân, mà khóc vì hóa ra mẹ chồng hiểu tất cả, hóa ra bà không hề ghét bỏ cô như cô vẫn nghĩ.
Bà Lý ra hiệu cho vị luật sư đọc bản di chúc. Giọng vị luật sư vang lên dõng dạc giữa bầu không khí im phăng phắc:
“…Toàn bộ quyền sở hữu căn nhà hiện tại, mảnh đất ở quê cùng số tiền tiết kiệm trong ngân hàng của bà Nguyễn Thị Lý, sau khi bà qua đời, sẽ được sang tên hợp pháp và duy nhất cho con dâu trưởng – Nguyễn Thị Hạ. Các con trai, con gái khác không được hưởng bất kỳ một mét đất hay một đồng tài sản nào.”
“Mẹ! Như vậy là không công bằng! Cô ta chỉ là người ngoài!” Người con dâu thứ bất bình hét lên.
Bà Lý đập mạnh tay xuống giường, dõng dạc tuyên bố: “Người ngoài mà có hiếu thì là con ruột. Con ruột mà bất hiếu, cướp đoạt của mẹ già lúc lâm chung thì còn tệ hơn người dưng nước lã! Quyết định của ta đã định, luật sư đã làm chứng, ai không phục thì bước ra khỏi cái nhà này ngay lập tức!”
Đám con cháu lúc này vừa nhục nhã, vừa sợ hãi trước sự cứng rắn của bà Lý, chỉ biết nhìn nhau rồi lảng dần ra ngoài, không ai dám ho he thêm một lời. Căn phòng vốn ngột ngạt bấy lâu nay bỗng trở nên nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Bà Lý đưa bàn tay run rẩy về phía Hạ, thều thào gọi: “Hạ… lại đây với mẹ.”
Hạ vội đặt tô cháo xuống, chạy đến quỳ bên giường, nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của bà. Lần đầu tiên sau nhiều năm làm dâu, cô cảm nhận được hơi ấm thực sự từ bàn tay ấy. Bà Lý vuốt tóc cô, nghẹn ngào: “Mẹ xin lỗi… Xin lỗi vì đã để con chịu khổ nhiều như vậy. Từ nay về sau, đây là nhà của con, không ai được phép coi thường con nữa.”
Hạ ôm lấy mẹ chồng, nước mắt hòa vào những tủi hờn và hạnh phúc muộn màng. Hóa ra, sự kiên nhẫn và lòng chân thành của cô chưa bao giờ là vô ích. Nó đã sưởi ấm và thức tỉnh trái tim của người mẹ chồng, mang lại cho cô một gia đình thực sự mà cô hằng ao ước.