Suốt nhiều tháng bỏ mặc vợ con để sống cùng nhâ//n tì//nh trẻ đẹp, người chồng chỉ trở về nhà vào đúng ngày giỗ mẹ. Nhưng khi nhìn thấy người vợ âm thầm làm một việc trong căn bếp, anh chỉ biết lặng người, nhận ra mình đã đánh mấ//t điều quý giá nhất…
Suốt nhiều tháng bỏ mặc vợ con để sống cùng nhâ//n tì//nh trẻ đẹp, người chồng chỉ trở về nhà vào đúng ngày giỗ mẹ. Nhưng khi nhìn thấy người vợ âm thầm làm một việc trong căn bếp, anh chỉ biết lặng người, nhận ra mình đã đánh mấ//t điều quý giá nhất…
Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình đủ dũng cảm để ngồi đây viết lại câu chuyện này. Không phải vì vết thương ấy đã hoàn toàn lành lặn, mà vì mỗi lần lật lại ký ức, lòng tôi vẫn ngổn ngang một thứ cảm xúc kỳ lạ. Tôi không biết mình nên hận anh, nên tha thứ, hay nên cảm ơn số phận vì đã phơi bày tất cả sự thật vào đúng cái ngày định mệnh đó.
Chồng tôi – Hùng – từng là người đàn ông mà tôi gom hết thảy niềm tin trên đời để trao gửi. Bốn năm yêu nhau từ thuở hai bàn tay trắng, cùng nhau đi qua bão giông tuổi trẻ, chắt chiu từng đồng để mua được căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Tôi sinh cho anh hai đứa con, một trai, một gái. Cuộc sống của chúng tôi ngày ấy tuy không giàu sang phú quý, nhưng ngập tràn tiếng cười.
Cho đến khi dòng đời cuốn anh đi, và anh thay đổi…
Hóa ra, lòng người là thứ dễ đổi thay nhất, còn lời thề hẹn lúc gian nan chỉ như gió thoảng mây bay.
Những Vết Rạn Đầu Tiên
Mọi chuyện bắt đầu từ những chuyến “công tác” dày đặc của anh. Vì anh làm trong ngành xây dựng, việc đi theo công trình xa nhà vài ngày, thậm chí vài tuần là chuyện cơm bữa, nên tôi chẳng mảy may nghi ngờ.
Nhưng rồi, tần suất các chuyến đi dày lên một cách bất thường. Những cuộc gọi về cho vợ con thưa dần, những tin nhắn trả lời qua loa đầy gắt gỏng. Và đỉnh điểm là những chiếc áo sơ mi mang theo mùi nước hoa lạ, nồng nặc và rẻ tiền. Tất cả cứ âm thầm tích tụ thành một linh cảm bất an mà tôi không dám gọi tên.
Và rồi, chiếc kim trong bọc rốt cuộc cũng lòi ra vào một buổi tối muộn.
Hùng đang tắm thì điện thoại trên bàn rung lên. Tôi không có thói quen soi mói đời tư của chồng, nhưng màn hình sáng rực cùng dòng tin nhắn hiện ra quá rõ ràng như một nhát dao đâm thẳng vào mắt tôi:
“Em nhớ anh. Bao giờ anh mới bỏ được mụ già ấy để về với em?”
Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách, đôi bàn tay run rẩy đến mức suýt làm rơi chiếc điện thoại. Khóa chặt lồng ngực đang thắt lại, tôi đợi anh bước ra từ phòng tắm, chỉ hỏi duy nhất một câu bằng chất giọng khản đặc:
“Anh còn yêu mẹ con em không?”
Hùng nhìn tôi. Ánh mắt anh lúc ấy không còn chút dịu dàng, ấm áp nào của ngày xưa. Thay vào đó là sự ghẻ lạnh, lảng tránh và tràn ngập sự phiền phức. Anh buông một câu lạnh tanh:
“Cô đừng có mà làm ầm lên. Tôi mệt rồi.”
Câu nói đó… chính là dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân 8 năm của chúng tôi.
Người Đàn Bà Hóa Đá Sau Giông Bão
Kể từ đêm hôm đó, anh dọn hẳn ra ngoài, chính thức dứt áo bỏ rơi vợ con để chạy theo nhân tình trẻ đẹp. Anh chẳng thèm giấu giếm, công khai chở che cho người đàn bà khác suốt mấy tháng trời. Bạn bè xung quanh xì xào, hàng xóm nhìn mẹ con tôi bằng ánh mắt thương hại.
Nhưng tôi không khóc. Ít nhất là không bao giờ khóc trước mặt các con hay để người ngoài nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Tôi vẫn dậy sớm nấu ăn, đưa con đi học, cắm mặt ở cơ quan, tối về lại cặm cụi kèm con học bài. Tôi ép mình phải học cách tự sửa bóng đèn, học cách một mình chở con đi cấp cứu lúc nửa đêm, học cách đóng vai một người đàn ông mạnh mẽ trong căn nhà vắng bóng chồng.
Chỉ có những đêm muộn, khi hai đứa nhỏ đã chìm vào giấc ngủ sâu, tôi mới dám ngồi một mình góc bếp, nhìn mâm cơm lạnh ngắt mà nước mắt tuôn rơi không kìm lại được. Tôi không gọi điện, không van xin, cũng chẳng thèm đánh ghen. Vì tôi hiểu quá rõ: Một khi lòng người đã muốn đi, thì sợi dây xích dày đến mấy cũng chẳng thể giữ được xác thân họ lại.
Thế nhưng, điều khiến tôi đa//u đớn và u//ất hận nhất không phải là sự phản bội của anh, mà là việc anh nhẫn tâm quên đi ngày giỗ đầu của mẹ ruột mình – người đã một đời tần tảo nuôi anh khôn lớn.
Suốt mấy tháng trời biệt tích theo bồ, ngày giỗ mẹ, anh đột nhiên trở về vì chút lương tâm muộn màng lay động. Thế nhưng, ngay khi vừa bước chân qua cánh cửa, nhìn thẳng vào căn bếp, Hùng đã hoàn toàn lặng người trước cảnh tượng trước mắt…
Ngay khi vừa bước chân qua cánh cửa, nhìn thẳng vào căn bếp, Hùng đã hoàn toàn lặng người trước cảnh tượng trước mắt.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, không có sự lạnh lẽo hay hoang tàn của một gia đình đổ vỡ như anh hằng tưởng tượng. Trên chiếc bàn ăn đặt giữa bếp là một mâm cỗ cúng thịnh soạn, chu tất được bày biện vô cùng đẹp mắt. Có đĩa xôi gấc đỏ tươi, con gà luộc cánh tiên ngậm hoa hồng, và cả những món ăn ngày thường mẹ anh thích nhất mà chính anh cũng đã từ lâu không còn nhớ nổi.
Và ở đó, tôi đang đứng, lặng lẽ dâng hương lên bàn thờ nhỏ đặt tạm trong góc bếp, khói hương nghi ngút, miệng lầm rầm khấn nguyện. Cạnh bên, hai đứa con nhỏ diện quần áo chỉnh tề, ngoan ngoãn chắp tay đứng nghiêm trang sau lưng mẹ.
Hùng đứng chôn chân nơi ngưỡng cửa. Chiếc túi xách trên tay anh suýt chút nữa rơi xuống đất. Mấy tháng qua, anh đắm chìm trong những bữa tiệc rượu xa hoa, những lời nũng nịu ngọt ngào của nhân tình đến mức đánh mất cả khái niệm thời gian. Anh chỉ sực nhớ ra ngày giỗ mẹ vào sáng nay khi nhìn thấy tờ lịch block, để rồi vội vã chạy xe về nhà trong tâm trạng hoảng loạn, sợ hãi vì nghĩ căn nhà sẽ lạnh ngắt, sợ hương khói của mẹ sẽ nguội lạnh vì sự bất hiếu của mình.
Nhưng người vợ mà anh hắt hủi, người đàn bà anh mắng nhiếc là “phiền phức”, “già cỗi” ấy lại đang thay anh gánh vác trọn vẹn chữ hiếu.
Nghe tiếng động, tôi quay lại. Nhìn thấy Hùng đứng đó, quần áo xộc xệch, gương mặt bơ phờ hốc hác, ánh mắt tôi không có một tia oán hận, cũng chẳng có chút ngạc nhiên. Tôi chỉ bình thản cắm nén hương vào lư rồi nhẹ nhàng bảo các con:
“Bố về rồi kìa. Hai đứa lại chào bố đi, rồi vào phòng chuẩn bị sách vở mai còn đi học.”
Hai đứa trẻ nhìn Hùng, ánh mắt chúng đã không còn sự vồ vập, quấn quýt của ngày xưa. Chúng gọi “Bố” một cách khách sáo, khép nép lướt qua người anh rồi đi thẳng vào phòng trong. Sự xa cách của những đứa con như một cái tát trời giáng thức tỉnh Hùng.
Không gian căn bếp trở nên im ắng đến nghẹt thở. Hùng bước lại gần mâm cỗ, nhìn vào bức di ảnh của mẹ, rồi lại nhìn sang tôi. Giọng anh run run, nghẹn ngào:
“Linh… anh… anh xin lỗi. Anh không ngờ em vẫn chuẩn bị mọi thứ chu đáo thế này cho mẹ.”
Tôi mỉm cười nhẹ, một nụ cười nhàn nhạt nhưng chứa đựng sự buông bỏ hoàn toàn:
“Tôi làm việc này là vì mẹ, chứ không phải vì anh. Ngày tôi về làm dâu, mẹ đã thương tôi như con gái ruột. Anh có thể phản bội tôi, có thể quên đi công ơn của mẹ để chạy theo những vui thú ngoài kia, nhưng tôi thì không thể sống vô ơn như vậy được.”
Hùng quỳ thụp xuống trước bàn thờ mẹ, nước mắt anh bắt đầu rơi lã chã. Nhưng có lẽ, điều khiến anh đau đớn nhất không phải là sự hối hận trước hương hồn người đã khuất, mà là cái nhìn bình thản đến đáng sợ của tôi. Không có đánh ghen, không có khóc lóc gào thét, sự im lặng và bao dung của tôi lúc này chính là bản án tàn nhẫn nhất dành cho anh.

Sau ngày giỗ mẹ, Hùng cầu xin tôi tha thứ. Anh cắt đứt hoàn toàn với cô nhân tình trẻ, quỳ gối van xin tôi cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh nhận ra rằng, những phù phiếm, mật ngọt ngoài kia chỉ là hư ảo, còn người vợ tào khang chấp nhận đứng trong căn bếp sực mùi khói bếp để giữ lửa cho gia đình mới là báu vật mà cả đời này anh không bao giờ tìm lại được.
Nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Tôi đặt tờ đơn ly hôn đã ký sẵn lên bàn. Tôi không còn hận anh nữa, vì lòng tôi đã nguội lạnh từ lâu. Mâm cỗ cúng ngày hôm đó là việc nghĩa tình cuối cùng tôi làm với tư cách là con dâu của mẹ, cũng là lời chào kết thúc cho cuộc hôn nhân 8 năm đầy sóng gió.
Bước ra khỏi cuộc đời Hùng, tôi mang theo hai con và sự thanh thản trong tâm hồn. Còn anh, người đàn ông đã từng có tất cả, giờ đây phải gặm nhấm sự cô độc trong chính căn nhà ký ức, ôm lấy nỗi ân hận muộn màng vì đã tự tay đánh mất điều quý giá nhất cuộc đời mình.