Suốt mười năm ròng, bất chấp mưa nắng hay lời can ngăn của mọi người, cậu bé vẫn đều đặn ra bờ sông – nơi người cha đi đ//ánh cá rồi m//ất tích trong trận l//ũ dữ năm ấy. Ai cũng bảo em đang nuôi một hy vọng không thể thành hiện thực. Thế nhưng, vào một buổi chiều định mệnh, điều kỳ diệu đã xảy ra, khiến cả những người chứng kiến cũng không cầm được nước mắt…

Suốt mười năm ròng, bất chấp mưa nắng hay lời can ngăn của mọi người, cậu bé vẫn đều đặn ra bờ sông – nơi người cha đi đ//ánh cá rồi m//ất tích trong trận l//ũ dữ năm ấy. Ai cũng bảo em đang nuôi một hy vọng không thể thành hiện thực. Thế nhưng, vào một buổi chiều định mệnh, điều kỳ diệu đã xảy ra, khiến cả những người chứng kiến cũng không cầm được nước mắt…

Trận lũ lớn nhất trong nhiều chục năm đổ về.

Cha Nam là anh Hùng, một ngư dân hiền lành.

Hôm ấy, nghe tin có chiếc thuyền bị mắc giữa dòng nước xiết, anh lao ra cứu người.

Rồi không ai thấy anh trở về nữa.

Chiếc thuyền vỡ được tìm thấy.

Nhưng người thì biệt tăm.

Ngày ấy, mẹ Nam khóc ngất.

Ông bà nội ngồi thẫn thờ trước bàn thờ lập vội.

Chỉ có cậu bé năm tuổi không hiểu chuyện.

Ngày nào cũng hỏi:

“Bao giờ cha về?”

Không ai trả lời được.

Năm tháng trôi qua.

Người ta dần quên.

Riêng Nam thì không.

Mỗi chiều tan học, cậu đều mang chiếc ghế nhựa cũ ra bờ sông.

Ngồi nhìn mặt nước.

“Biết đâu hôm nay cha sẽ về.”

Cậu tự nhủ như vậy.

Dù bị bạn bè trêu chọc.

Dù nhiều người thương hại.

Nam vẫn chưa từng bỏ cuộc…

Mười năm trôi qua, cậu bé năm tuổi ngơ ngác ngày nào giờ đã là một chàng thiếu niên mười lăm tuổi, vạm vỡ và sạm đen vì nắng gió bờ sông. Chiếc ghế nhựa màu đỏ năm xưa đã bạc phếch, gãy mất một bên chân và được Nam cố định lại bằng những vòng băng keo đen chằng chịt.

Chiều hôm ấy, bầu trời bỗng chuyển màu xám xịt, báo hiệu một cơn giông lớn sắp ập đến. Khúc sông vốn phẳng lặng bỗng cuộn sóng, từng dòng nước đục ngầu cuồn cuộn chảy – khung cảnh giống hệt như buổi chiều định mệnh mười năm về trước. Mẹ Nam từ trong nhà chạy ra, vừa kéo tay con vừa sụt sùi:

“Vào nhà đi con ơi, trời sắp bão rồi. Mười năm rồi… cha con không về nữa đâu. Đừng làm khổ mình, khổ mẹ nữa!”

Nam nhìn dòng nước xiết, mắt cậu đỏ hoe nhưng đôi bàn tay vẫn bám chặt lấy thành ghế. Cậu khẽ lắc đầu, giọng nghẹn lại nhưng kiên định: “Mẹ vào trước đi. Con đợi nốt chiều nay thôi. Sóng lớn thế này, con sợ cha về không thấy ai đón…”

Người mẹ bất lực quay mặt đi, giấu những giọt nước mắt xót xa vào chéo áo rồi lầm lũi đi vào. Những người hàng xóm đi ngang qua cũng chỉ biết thở dài ái ngại cho sự bướng bỉnh đến tội nghiệp của thằng bé.

Mưa bắt đầu nặng hạt. Gió rít qua các rặng tre rên rỉ. Đúng lúc Nam định đứng dậy dọn ghế vào hiên, thì từ phía hạ lưu, một chiếc thuyền đánh cá lạ hoắc, cũ kỹ và rách nát tơi tả đang cố dập dềnh chống chọi với cơn sóng dữ để tiến vào bờ.

Chiếc thuyền lao thẳng vào bãi bồi, một người đàn ông từ trên mạn thuyền ngã nhào xuống vũng bùn nước. Người đó gầy gò, một cánh tay bị khoen sẹo lớn co quắp, mái tóc dài chớm vai bạc trắng, quần áo rách rưới như một kẻ phong trần.

Nam tò mò nhìn theo. Người đàn ông ấy lảo đảo đứng dậy, ngước mắt nhìn lên bờ sông. Ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, người đàn ông bỗng khựng lại, đôi môi run rẩy, hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ đầy vết sẹo.

Ông lão ấy nhìn chằm chằm vào chiếc ghế nhựa đỏ khâu vá trên tay Nam, rồi run lên bần bật, cất tiếng gọi khàn đặc, đứt quãng:

“Nam… Nam ơi… Phải con không con?!”

Chiếc ghế nhựa trên tay Nam rơi bịch xuống đất.

Âm thanh ấy, dù đã mười năm trôi qua, dù đã bị thời gian làm cho già nua, khàn đặc, nhưng nó vẫn hằn sâu trong tâm khảm của cậu. Cậu lao xuống triền đê trơn trượt, dẫm cả chân trần xuống bùn lầy, chạy như điên dại về phía người đàn ông.

“Cha… Cha ơi!”

Hai cha con ôm chầm lấy nhau giữa cơn mưa tầm tã. Nam quỳ sụp xuống bãi bùn, ôm chặt lấy tấm lưng gầy gò của cha mà khóc nấc lên như một đứa trẻ lên năm của mười năm trước.

Hóa ra, trận lũ năm ấy đã cuốn trôi anh Hùng đi xa hàng trăm cây số về phía biển. Anh may mắn được một tàu cá cứu mạng, nhưng chấn thương sọ não nghiêm trọng do va đập vào đá ngầm đã khiến anh mất đi hoàn toàn ký ức. Anh sống mười năm dài đằng đẵng như một kẻ vô danh, bầu bạn với sóng gió biển khơi và làm thuê trên các tàu cá để mưu sinh. Một cánh tay của anh cũng vì cứu người trong trận lũ đó mà bị tật nguyền.

Mãi cho đến vài ngày trước, khi nghe tin có một trận lũ lớn sắp đổ về khúc sông cũ, những mảnh vỡ ký ức trong đầu anh bỗng chốc dội về như một thước phim quay chậm. Anh nhớ ra mình có một mái nhà, có người vợ hiền và một đứa con trai nhỏ hằng ngày vẫn thích ngồi trên chiếc ghế nhựa đỏ đợi cha đi biển về. Anh đã dùng hết số tiền tích cóp mười năm qua để mua lại chiếc thuyền nát, điên cuồng chèo lái ngược dòng nước lũ để trở về.

Mẹ Nam và ông bà nội nghe tiếng động chạy ra. Khi nhìn thấy người đàn ông bằng xương bằng thịt đang đứng khóc giữa bãi bồi, cả gia đình ôm nhau quỳ thụp xuống đất, nước mắt hòa lẫn nước mưa.

Những người hàng xóm ban đầu đứng xem vì hiếu kỳ, giờ đây cũng đứng lặng trong mưa, ai nấy đều đưa tay quẹt ngang dòng nước mắt. Sự kiên trì của một đứa trẻ mười năm qua bị coi là “điên rồ”, hóa ra lại chính là ngọn hải đăng tâm linh, âm thầm soi đường cho người cha mất trí nhớ tìm được lối về nhà.

Cơn giông ngoài kia vẫn gầm rú, nhưng bên bờ sông vắng, một gia đình đã thực sự hồi sinh từ trong cõi chết.