Suốt 12 năm, tôi ở bên mẹ chồng lúc khỏe mạnh lẫn đau yếu, thức trắng nhiều đêm chăm bà mà chưa từng mong được báo đáp
Suốt 12 năm, tôi ở bên mẹ chồng lúc khỏe mạnh lẫn đau yếu, thức trắng nhiều đêm chăm bà mà chưa từng mong được báo đáp. Vậy nhưng trong bản di chúc, mọi tài sản đều thuộc về hai người con ru//ột, còn tôi chỉ nhận vài câu cảm ơn xã giao. Tôi lặng lẽ rời đi với hai bàn tay trắng. Không ai ngờ ba tháng sau, luật sư bất ngờ công bố một quyết định bí mật mà mẹ chồng đã chuẩn bị trước khi qua đời. Khoảnh khắc ấy, cả gia đình sững sờ, không ai thốt nên lời, bởi sự thật hoàn toàn khác với những gì họ từng nghĩ…
Tôi tên H., năm nay ba mươi tám tuổi.
Mười hai năm trước, khi bước chân về làm dâu nhà chồng, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, đã là người một nhà thì phải biết yêu thương và san sẻ. Chồng tôi là anh T., con trai cả trong gia đình có ba anh em. Bố chồng m//ất sớm, mẹ chồng là bà L. một mình tần tảo nuôi các con khôn lớn.
Hai em của chồng đều lập nghiệp ở thành phố. Một người kinh doanh, một người làm công ty nước ngoài. Ai cũng bận rộn nên chỉ dịp lễ Tết mới về.
Còn vợ chồng tôi ở cùng mẹ.
Ngày ấy, nhiều người bảo tôi dại.
– Ở riêng cho khỏe. Sống chung mẹ chồng rồi cũng khổ.
Tôi chỉ cười.
– Mẹ già rồi, mình ở cạnh chăm sóc cũng là điều nên làm.
Những năm đầu, cuộc sống bình yên.
Mẹ chồng tuy nghiêm nhưng sống có nguyên tắc. Bà chưa từng nặng lời với tôi. Mỗi lần tôi nấu ăn ngon, bà đều khen.
– Con dâu mẹ đảm hơn cả mẹ ngày trẻ.
Nghe vậy, tôi thấy mọi vất vả đều đáng.
Rồi biến cố xảy ra.
Năm thứ năm sau khi cưới, mẹ bị tai bi///ến nhẹ.
Từ một người khỏe mạnh, bà phải tập đi từng bước.
Chính từ đó, cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn.
Sáu giờ sáng tôi đã dậy nấu cháo.
Cho mẹ uống thuốc.
Đỡ mẹ tập đi.
Chiều đi làm về lại tắm rửa, giặt quần áo, xoa bóp chân tay cho bà.
Có những đêm mẹ đau nhức, tôi thức đến ba, bốn giờ sáng ngồi bóp chân cho bà ngủ rồi sáu giờ lại dậy đi làm.
Chồng tôi thương vợ nhưng công việc thường xuyên đi công trình xa.
Phần lớn thời gian chỉ có tôi và mẹ.
Nhiều người hỏi:
– Sao không thuê người chăm?
Tôi cười.
– Mẹ quen con rồi. Người ngoài chăm sao bằng con cái.
Mười hai năm trôi qua.
Tóc tôi bắt đầu có vài sợi bạc.
Con gái lớn cũng học cấp hai.
Còn mẹ thì già yếu hơn từng ngày.
Có hôm bà nắm tay tôi.
– H., mẹ nợ con nhiều lắm.
Tôi lắc đầu.
– Mẹ đừng nói vậy. Con chăm mẹ là điều nên làm.
Bà nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt hôm ấy có điều gì đó rất khác.
…
Một tháng sau, mẹ mất.
Tang lễ diễn ra trong nước mắt.
Tôi lo liệu từ bữa cơm, khách viếng đến từng nén nhang.
Ai đến cũng nói:
– Nhà này có cô con dâu hiếu thảo thật.
Tôi chỉ im lặng.
Sau bốn mươi chín ngày, gia đình tập trung để nghe công bố di chúc.
Luật sư mở phong bì.
Tôi chẳng hề nghĩ đến chuyện tài sản.
Tôi chỉ muốn mọi việc sớm kết thúc.

Bản di chúc ghi rất rõ.
Căn nhà mặt phố giao cho con trai út.
Hai mảnh đất chia đều cho con gái và con trai cả.
Sổ tiết kiệm gần ba tỷ đồng cũng chia cho ba người con r//uột.
Tên tôi…
Không có.
Cuối bản di chúc chỉ ghi một dòng.
“Cảm ơn con dâu H. đã chăm sóc mẹ suốt nhiều năm.”
Hết.
Không hơn.
Căn phòng bỗng im lặng.
Tôi khẽ mỉm cười.
Không ai biết trong lòng mình buồn thế nào.
Không phải vì tiền.
Mà vì sau mười hai năm, những gì tôi nhận được chỉ là bốn chữ “cảm ơn con dâu”.
Tối hôm ấy, tôi nói với chồng:
– Mình ra ở riêng nhé.
Anh ngạc nhiên.
– Em giận à?
– Không. Em chỉ muốn bắt đầu cuộc sống mới.
Anh nắm tay tôi.
– Dù mẹ chia thế nào thì anh cũng chia lại cho em.
Tôi lắc đầu.
– Không cần đâu. Đó là tài sản mẹ để lại cho các con.
Chúng mình còn sức khỏe thì sẽ làm lại được.
Một tuần sau, tôi cùng chồng thuê một căn nhà nhỏ.
Hai vợ chồng bắt đầu từ đầu.
…
Ở căn nhà cũ, hai người em liên tục tranh luận.
Người muốn bán.
Người muốn giữ.
Người muốn chia tiền.
Người muốn sửa nhà.
Không ai chịu nhường ai.
Trong khi đó, cuộc sống của tôi lại nhẹ nhõm lạ thường.
Buổi tối cả nhà ăn cơm trong căn bếp nhỏ.
Con gái cười nói ríu rít.
Chồng bảo:
– Hình như lâu lắm rồi anh mới thấy em cười nhiều như thế.
Tôi chỉ đáp:
– Có lẽ vì em không còn phải nghĩ ngợi nữa.
Ba tháng trôi qua.
Một buổi sáng, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ văn phòng luật sư.
– Gia đình chị vui lòng có mặt lúc hai giờ chiều. Chúng tôi cần công bố thêm một văn bản của bà L…
Chúng tôi đến văn phòng luật sư đúng hẹn. Căn phòng họp nhỏ nhưng đầy ngột ngạt. Hai người em chồng cũng có mặt, nét mặt họ lộ rõ vẻ bực dọc và thiếu kiên nhẫn. Cậu út lẩm bẩm: “Mẹ m-ất ba tháng rồi, tài sản cũng chia xong rồi, không biết luật sư còn gọi đến làm gì cho mất thời gian nữa.”
Vị luật sư già không nói không rằng, ông chỉnh lại gọng kính, mở một chiếc két sắt nhỏ và lấy ra một chiếc phong bì niêm phong cẩn thận cùng một chiếc hộp gỗ trạm trổ tinh xảo.
“Thưa gia đình,” luật sư lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng uy nghiêm. “Trước khi qua đời hai tháng, bà L. đã đến tìm tôi trong bí mật để lập một văn bản đính kèm di chúc và gửi gắm một bộ hồ sơ quan trọng. Bà dặn đúng ba tháng sau ngày bà mất, khi các con đã nhận xong phần tài sản hiển hiện, tôi mới được phép công bố điều này.”
Cả phòng họp nín thở. Hai người em chồng ngồi thẳng dậy, ánh mắt dáo dác đầy vẻ hoài nghi.
Luật sư chậm rãi mở phong bì, đọc từng dòng chữ được viết bằng chính nét chữ run rẩy của mẹ chồng tôi:
“Gửi các con của mẹ,
Khi các con nghe những lời này, có lẽ các con đang thắc mắc tại sao mẹ lại làm như vậy. Trong bản di chúc trước, mẹ chia đều nhà đất và tiền tiết kiệm cho ba đứa con ruột. Mẹ làm thế vì mẹ hiểu tính các con. Nếu mẹ trích dù chỉ một phần nhỏ cho H., các con chắc chắn sẽ tị nạnh, gây khó dễ và làm tổn thương nó. Mẹ muốn H. được rời đi trong sự thanh thản, không phải vướng vào vòng tranh chấp tiền bạc của các con.
Mười hai năm qua, H. đối với mẹ không phải con dâu, mà là ân nhân, là đứa con gái ruột thịt duy nhất của cuộc đời mẹ. Các con chỉ biết đến tiền, chưa từng thức trắng đêm nào khi mẹ đau ốm, chưa từng tự tay bóp chân hay nấu cho mẹ bát cháo. Chỉ có H. làm điều đó.
Vì vậy, đây là quyết định cuối cùng của mẹ…”
Luật sư dừng lại một chút, nhìn thẳng vào hai người em chồng rồi đọc tiếp phần văn bản pháp lý:
“Toàn bộ số cổ phần trị giá 45% tại công ty vận tải mà người chồng quá cố của tôi để lại – nguồn thu nhập chìm lớn nhất của gia đình bấy lâu nay, cùng quyền sở hữu căn biệt thự sân vườn ở ngoại ô rộng 500m² (mảnh đất mẹ mua từ 20 năm trước và âm thầm tích lũy) được chuyển nhượng toàn bộ và duy nhất cho con dâu H. Toàn bộ giấy tờ sở hữu hợp pháp đã được hoàn tất thủ tục sang tên trước khi tôi nhắm mắt. Các con ruột không có quyền can thiệp hay tranh chấp.”
Dứt lời, vị luật sư mở chiếc hộp gỗ, đẩy về phía tôi xấp giấy tờ nhà đất cùng chứng nhận cổ đông đứng tên tôi, kèm theo một chiếc vòng ngọc bích – kỷ vật gia bảo của mẹ chồng.
Cả căn phòng lập tức rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người.
Hai người em chồng trố mắt, mặt cắt không còn giọt máu. Họ sững sờ, há hốc mồm nhìn nhau rồi nhìn chăm chăm vào tập hồ sơ trên bàn. Hóa ra, ba tỷ tiền tiết kiệm và căn nhà mặt phố đắt đỏ kia, dù lớn, nhưng chẳng thấm tháp gì so với khối tài sản khổng lồ mà mẹ chồng đã âm thầm tích lũy cả đời để dành riêng cho tôi. Sự tính toán sâu xa của bà vừa để bảo vệ tôi khỏi lòng tham của các con, vừa là sự đền đáp xứng đáng nhất cho mười hai năm thanh xuân tôi tận tụy.
Chồng tôi nắm chặt lấy tay tôi, mắt anh nhòe đi vì xúc động xen lẫn tự hào: “Em xứng đáng được nhận nó, H. ạ. Mẹ luôn nhìn thấu mọi chuyện.”
Tôi nhìn chiếc vòng ngọc bích, nước mắt khẽ lăn dài trên má. Tôi không khóc vì bỗng nhiên trở nên giàu có, mà khóc vì nhận ra, tình yêu thương và lòng hiếu thảo vô tư của mình chưa bao giờ bị lãng quên. Mẹ chồng tôi, người phụ nữ nghiêm khắc ấy, đã dùng cách thiêng liêng và vẹn toàn nhất để che chở cho đứa con dâu hiếu thảo đến tận những giây phút cuối cùng.