Sinh co///n được 3 ngày, chồng ép tôi ký đơn ly hôn ngay trong bệnh viện. Tôi b//ình thản ký… nhưng việc tôi làm sau đó khiến anh ta phải q///uỳ xuống xin tha.

Sinh co///n được 3 ngày, chồng ép tôi ký đơn ly hôn ngay trong bệnh viện. Tôi b//ình thản ký… nhưng việc tôi làm sau đó khiến anh ta phải q///uỳ xuống xin tha.

Lan kết hôn năm 26 tuổi, khi tình yêu còn ngọt ngào và những lời hứa hẹn vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô tin chồng là bến đỗ an toàn, là bờ vai vững chắc để mình nương tựa cả đời. Nhưng đời vốn chẳng như mơ. Khi Lan ma/ng th/ai, chồng cô bắt đầu thay đổi. Anh hay đi sớm về muộn, ít khi hỏi han vợ, thậm chí còn cá/u g/ắt vô cớ.

Lan tự an ủi rằng do anh áp lực công việc. Cô âm thầm chịu đựng, nuôi hy vọng khi đứa con ra đời, gia đình sẽ lại gắn kết. Nhưng hy vọng ấy đã vụn vỡ chỉ 3 ngày sau khi cô si/nh n/ở.

Trong căn phòng bệ/nh còn vương mùi th//uốc sá//t trù//ng, Lan đang ôm đứa con đỏ hỏn thì chồng bước vào, lạnh lùng đặt một tập giấy trước mặt:
– Ký đi. Đây là đơn l/y h/ôn.

Lan ngỡ ngàng, tim nhói lên như có hàng nghìn m/ũi d/ao đ//âm. Mới sinh chưa đầy ba ngày, cơ thể còn đa/u đ/ớn, vậy mà người cô tin tưởng nhất lại nỡ lòng làm điều ấy.

– Sao lại là lúc này? – Lan r/un ru/n hỏi.
Anh ta lạnh lùng đáp:
– Chúng ta không hợp nhau. Tôi muốn gi/ải tho/át. Con tôi sẽ chu cấp, cô đừng lo.

Lan im lặng. Nước mắt trào ra, rơi xuống gương mặt non nớt của con. Cô cắ/n chặt môi, tay ru/n ru/n ký vào tờ giấy, để lại ba chữ cái tên mình như d/ao cứ/a vào ti/m.



Nhưng Lan không gà/o kh/óc, cũng không níu kéo. Cô biết, người đã muốn rời đi thì chẳng có sợi dây nào giữ lại được. Tuy vậy, trong tận đáy lòng, cô quyết làm một việc.

  • vợ vượt cạn lên mạng xã hội và gửi thẳng đến bộ phận nhân sự của tập đoàn nơi anh ta đang chuẩn bị lên chức giám đốc.

  • Đòn chí mạng: Lan đưa ra tờ đơn xác nhận nợ. Hóa ra, toàn bộ vốn liếng để anh ta mở công ty riêng bấy lâu nay đều là tiền vay từ bố mẹ đẻ của Lan với những điều khoản ràng buộc pháp lý cực kỳ chặt chẽ mà anh ta đã chủ quan ký vào lúc “mặn nồng”.

Sự hối hận muộn màng

Chưa đầy 3 ngày sau khi ép vợ ký đơn ly hôn, gã chồng đứng trước cửa phòng bệnh của Lan, gương mặt hốc hác, đầu tóc rối bù. Anh ta không còn vẻ nghênh ngang mà quỳ sụp xuống dưới chân giường bệnh:

– “Lan ơi, anh sai rồi! Anh bị con kia lừa phỉnh… Công ty đang niêm phong tài sản, sếp bắt anh nghỉ việc, chủ nợ đang tìm anh… Em rút đơn kiện đi, vì con, xin em hãy tha cho anh một lần!”

Lan thong thả bế con, ánh mắt lạnh băng:

– “Lúc anh đưa đơn ly hôn khi tôi còn chưa khô máu đẻ, anh có nghĩ đến con không? Lúc anh mang tiền của tôi đi nuôi gái, anh có nghĩ đến gia đình không? Căn nhà này tôi đã thu hồi, công ty của anh cũng sẽ sớm phát mãi để trả nợ cho bố mẹ tôi. Anh ký đơn rồi, giờ anh chỉ là một kẻ xa lạ đang làm phiền sản phụ thôi. Mời anh ra cho!”

Bảo vệ bệnh viện bước vào lôi gã đàn ông hèn hạ ra ngoài trong tiếng gào khóc vô vọng. Lan nhìn con trai đang ngủ ngon lành, cô biết mình đã chọn đúng. Một cánh cửa đóng lại, nhưng một cuộc đời tự do và kiêu hãnh đang mở ra trước mắt hai mẹ con.