Sau ly hôn tôi giấu kín giọt máu của Anh, đến lúc sinh thì Bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi chết lặng..
Sau ly hôn tôi giấu kín giọt máu của Anh, đến lúc sinh thì Bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi chết lặng..
Tôi ly hôn năm hai mươi bảy tuổi, đúng lúc mọi thứ trong đời tưởng như đã vỡ vụn. Người ta nhìn tôi như một người đàn bà thất bại: không chồng, không con, không danh phận. Nhưng chẳng ai biết, ngay sau tờ giấy ly hôn lạnh tanh ấy… tôi đã mang trong mình giọt máu của anh.
Anh tên Trần Quốc Huy, hơn tôi ba tuổi, là người đàn ông tôi từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết đời. Anh không tệ, chỉ là chúng tôi… không thể đứng chung trong một gia đình. Mẹ chồng tôi ghét tôi ra mặt, còn anh thì luôn im lặng mỗi lần bà nói những câu cay nghiệt. Đỉnh điểm là hôm tôi bị sảy thai lần đầu, bà bảo:
“Nhà này không nuôi người đàn bà không biết đẻ!”
Tôi ôm nỗi đau đó đi ra khỏi nhà chồng, ký đơn ly hôn trong im lặng. Nhưng đời trớ trêu đến mức, hai tuần sau tôi phát hiện mình có thai lại.
Tôi run lẩy bẩy khi nhìn que thử thai hai vạch đỏ chót. Đáng lẽ tôi phải gọi cho anh. Đáng lẽ tôi phải nói: “Em có con rồi.” Nhưng tôi không đủ can đảm. Tôi sợ bị coi là trò bám víu. Tôi sợ mẹ anh giành lấy đứa bé. Và tôi sợ nhất… ánh mắt thương hại.
Tôi quyết định giấu
Suốt chín tháng, tôi sống như người trốn chạy. Tôi nghỉ việc văn phòng, chuyển về một căn phòng trọ nhỏ ở Thủ Đức, đổi số điện thoại, khóa Facebook, tránh mọi người quen. Tôi không dám khám thai ở bệnh viện lớn, chỉ dám tới phòng khám tư. Mỗi lần nghe bác sĩ hỏi:
“Ba bé đâu em?”
tôi chỉ cười gượng: “Dạ… không có.”
Ngày chuyển dạ, tôi nhập viện quận trong cơn đau quặn thắt. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay tôi bấu chặt ga giường, miệng cắn răng đến bật máu.
Bác sĩ đỡ đẻ bước vào, dáng cao gầy, đeo khẩu trang kín mít. Khi ông cúi xuống, kiểm tra rồi ra lệnh:
“Rặn mạnh lên, sắp ra rồi!”
Tôi cố rặn, nước mắt trào ra. Lúc ấy, ông đưa tay kéo khẩu trang xuống để nói rõ hơn, giọng gắt:
Và tôi chết lặng.
Đó là Trần Quốc Huy.
Anh nhìn thấy tôi, nhìn thấy cái bụng bầu đã căng tròn, nhìn thấy hồ sơ bệnh án… và sự thật mà tôi đã giấu suốt gần một năm.
Không ai nói gì. Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi biết… mọi thứ không thể quay lại như cũ nữa.
…Ánh mắt anh từ nghiêm nghị bỗng chốc dại đi, đôi bàn tay lóng lánh mồ hôi dưới lớp găng tay cao su khẽ run lên một nhịp. Gương mặt thân quen mà tôi hằng đêm mong nhớ, giờ đây nhìn tôi với sự bàng hoàng, xót xa và cả một trời giông bão.

Hóa ra, sau khi chúng tôi ly hôn, anh đã quyết định rời bỏ bệnh viện trung tâm đầy áp lực để chuyển về một bệnh viện quận bình dị, hy vọng công việc bận rộn ở khoa sản sẽ giúp anh nguôi ngoai nỗi nhớ tôi. Anh không ngờ, người sản phụ đơn độc, không người thân bên cạnh mà các y tá vừa ái ngại nhắc tên lúc giao ca, lại chính là người vợ anh từng đánh mất.
– “Phương… là em sao?” – Giọng Huy nghẹn lại, lạc đi giữa tiếng máy đo tim thai đang kêu bíp bíp liên hồi.
– “Bác sĩ Huy! Nhịp tim thai đang giảm, sản phụ kiệt sức rồi, phải tập trung đỡ đẻ ngay!” – Tiếng cô hộ lý hét lên kéo Huy trở lại thực tại.
Anh cắn chặt môi đến mức rơm rớm máu, ép mình phải lấy lại sự bình tĩnh của một bác sĩ chuyên nghiệp. Huy nắm lấy bàn tay đang bấu chặt ga giường của tôi, bàn tay anh ấm nóng, truyền cho tôi một luồng sức mạnh kỳ diệu. Anh ghé sát tai tôi, giọng run run nhưng đầy kiên định:
– “Nhìn anh này Phương! Hít sâu vào. Anh ở đây rồi, con của chúng ta ở đây rồi. Em làm được mà, rặn mạnh theo nhịp đếm của anh nào. Một… hai… ba…”
Tôi khóc nghẹn, dồn hết chút tàn lực cuối cùng, vừa đau đớn vừa hạnh phúc rặn mạnh một hơi dài.
Oa… Oa… Oa…
Tiếng khóc chào đời vang dội của con trẻ xé tan bầu không khí căng thẳng của phòng sinh. Một bé trai đỏ hỏn, khỏe mạnh. Khi cô hộ lý bế đứa bé đặt lên ngực tôi để làm phương pháp da kề da, nước mắt tôi và Huy cùng lúc tuôn rơi. Anh quỳ thụp xuống bên cạnh giường sinh, áp trán mình vào trán tôi, vừa khóc vừa thì thầm:
– “Anh xin lỗi… Cảm ơn em vì đã mang con trở về. Anh sai rồi, mười tháng qua anh đã tìm em đến phát điên…”
Hóa ra, ngay sau khi tôi đi, Huy đã dọn ra khỏi nhà, kiên quyết ly thân với gia đình và tuyên bố với mẹ anh rằng anh sẽ không bao giờ lấy ai nữa. Anh đã đi tìm tôi khắp nơi nhưng tôi đổi số, cắt đứt mọi liên lạc khiến anh hoàn toàn tuyệt vọng. Anh đâu biết rằng, giọt máu của anh vẫn ngày ngày lớn lên trong sự tủi hờn của tôi ngay cùng một thành phố.
Sau ca mổ, tôi được chuyển về phòng hồi sức. Huy không rời tôi nửa bước, anh tự tay thay tã, pha sữa, chăm sóc tôi từng chút một bằng sự vụng về nhưng đầy yêu thương của một người cha, người chồng.
Mẹ Huy sau khi biết chuyện cũng vội vã chạy vào viện. Nhìn thấy đứa cháu nội giống con trai mình như đúc và chứng kiến sự kiên quyết bảo vệ vợ con của Huy, bà bật khóc nức nở, nắm lấy tay tôi xin lỗi vì những ích kỷ, cạn nghĩ ngày xưa.
Cánh cửa phòng sinh ngày hôm đó không chỉ mở ra một cuộc đời mới cho con tôi, mà còn mở ra một lối về cho hạnh phúc tưởng chừng đã vỡ vụn của hai chúng tôi.