Sau khi trao trả toàn bộ vàng cưới, 2 mảnh đất là của hồi môn của nhà chồng và “trả lại” chồng cho mẹ chồng yêu quý, tôi bình tĩnh nói: “Con xin trả con trai cưng lại cho mẹ, mẹ chăm sóc anh ấy đến trọn đời nhé!”. Cả gia đình chồng bà:ng ho:àng khi tôi đưa ra một bì thư, tạo nên một cảnh tượng h:ỗ:n lo:ạn.
Đêm đó, không khí trong căn biệt thự rộng lớn của gia đình chồng nặng trịch như thể chứa đựng hàng trăm tấn chì. Bà Kim, mẹ chồng tôi, ngồi thẳng lưng trên chiếc sofa chạm khắc, khuôn mặt bà cứng nhắc và s:ắc lạnh như tượng đá cẩm thạch, ánh mắt không rời khỏi chiếc hộp nhung đỏ đặt trên bàn trà. Bà luôn là người định đoạt mọi thứ, từ việc tôi nên mặc gì khi ra ngoài đến số lượng muối trong bữa ăn, và tối nay, sự im lặng của bà còn đáng sợ hơn bất kỳ lời chỉ trích nào. Ngồi đối diện là Hùng, chồng tôi, anh ta đang chăm chú vuốt ve chiếc điện thoại thông minh, thỉnh thoảng lại nhếch mép cười một cách thiếu tự nhiên, cố gắng tỏ ra thản nhiên trước sự căng thẳng không thể chối từ đang bao trùm căn phòng.
Tôi, Tư, đặt nhẹ nhàng một chiếc túi vải gấm xuống sàn nhà cẩm thạch, âm thanh kim loại va chạm khẽ khàng nhưng đủ lớn để xuyên thủng sự im lặng giả tạo đó. Hùng ngước nhìn tôi, đôi mắt anh ta ánh lên vẻ khó chịu pha lẫn c:oi thư:ờng, như thể tôi vừa làm một hành động thô lỗ không thể chấp nhận được trong căn nhà quyền quý này. Anh ta chẳng thèm rời tay khỏi điện thoại, chỉ lười biếng hất cằm: “Lại bày trò gì nữa đây? Đừng có làm mẹ bực mình, Tư. Anh đã bảo rồi, đóng kịch trước mặt gia đình anh không mang lại lợi ích gì cho em đâu, ngoài việc làm em trông thảm hại hơn thôi.” Giọng điệu Hùng rặt mùi mỉ:a m:ai, anh ta luôn nghĩ rằng mọi hành động của tôi đều xuất phát từ sự tính toán thấp kém, hoàn toàn không hề nghi ngờ rằng vở kịch anh ta sắp phải đối diện lại là hồi kết b:i th:ảm cho chính mình.
Bà Kim cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bà trầm và chậm rãi, mang theo sức nặng của sự phán xét: “Con trai tôi hỏi, cô trả lời đi. Cô mang cái thùng r:á:c đó vào phòng khách nhà tôi làm gì? Hay là cô lại đang dùng sự ngh:è:o h:èn của mình để cố gắng chứng minh điều gì đó vô lý nữa? Thật phiền phức.” Bà nhấp một ngụm trà sen, động tác tao nhã nhưng lời nói lại c:ay đ:ộc như k:im châ:m, bà luôn thích dùng những từ ngữ s:ắc bén để khẳng định vị thế và sự khác biệt đẳng cấp giữa tôi và gia đình bà, mặc dù gia đình tôi cũng chẳng hề thiếu thốn. Sự áp bức vô hình này đã theo tôi suốt ba năm hôn nhân, nó là lớp trầm tích của t:ủi nh:ục mà tôi đã phải nén chặt trong lồng ngực mình, nhưng hôm nay, nó chỉ còn là tr:o t:à:n.
Tôi mỉm cười, một nụ cười mà tôi đã luyện tập rất nhiều lần trước gương, nó không mang vẻ cam chịu mà lại toát lên sự tĩnh lặng đáng sợ của một người đã buông bỏ tất cả. Tôi khẽ đẩy chiếc túi gấm chứa vàng cưới về phía bà Kim, nó trượt đi trên mặt bàn kính một quãng ngắn rồi dừng lại, ánh vàng lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê càng làm tăng thêm vẻ kịch tính cho khung cảnh. “Dạ thưa mẹ, đây là toàn bộ số vàng hồi môn mà con nhận được trong đám cưới ba năm trước. Từng chiếc nhẫn, từng sợi dây chuyền, không thiếu một chỉ nào, con xin gửi lại mẹ.” Tôi nói, giọng nói nhẹ nhàng đến kinh ngạc, không chút run rẩy.
Hùng bật cười lớn, một tiếng cười ch:ế gi:ễu và sặc mùi tiền bạc. “Gì thế? Bán vàng để mua vé máy bay về nhà mẹ đ:ẻ à? Hay là cô đang muốn tạo ra một cú sốc tâm lý để anh phải thương hại và cho cô thêm tiền tiêu vặt đây? Cô biết rõ giá trị của số vàng đó mà, Tư.” Anh ta vung tay lên một cách khi:nh khỉ:nh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó, tôi nhận ra một chút bối rối nhẹ, Hùng chưa từng thấy tôi bình tĩnh đến mức này trước đây, điều đó khiến bản năng cảnh giác của anh ta bắt đầu râ:m r:an.
Bà Kim liếc xéo qua chiếc túi vàng, sự th:am la:m nhanh chóng bị sự kiêu hãnh đè bẹp. “Vàng cưới là của con dâu, đó là lễ nghi, cô trả lại là có ý gì? Đừng tưởng làm cái hành động rẻ tiền này là có thể mua chuộc được sự tôn trọng của tôi. Cô muốn chứng minh mình trong sạch à? Cô luôn là người thực dụng nhất tôi từng gặp, Tư à.” Bà nhả từng chữ một cách đầy khi:nh mi:ệt, cố gắng dùng quyền lực lời nói để dập tắt ngọn l:ử:a nhỏ đang ch:á:y âm ỉ trong tôi, ngọn l:ử:a đó đã biến thành biển l:ử:a nhưng bà lại không hề hay biết.
Tôi không trả lời câu hỏi mỉa mai đó, thay vào đó, tôi đưa tay ra, đặt xuống bàn thêm hai xấp giấy tờ đã được sắp xếp gọn gàng. “Và đây là hai mảnh đất ở khu vực ngoại ô mà ba mẹ đã tặng cho vợ chồng con làm của hồi môn. Con đã làm xong thủ tục sang tên, tất cả đã được chuyển lại cho tên của con trai mẹ, Hùng. Con nghĩ con không cần chúng nữa.” Tôi đẩy nhẹ hai xấp giấy đó về phía Hùng, các góc giấy va vào nhau tạo ra một tiếng động khô khốc, giống như âm thanh của sự tan vỡ cuối cùng.
Lúc này, ngay cả bà Kim cũng không thể giữ được vẻ điềm tĩnh nữa. Bà buông tách trà xuống, tiếng động khô khốc vang lên trên mặt bàn, đôi mắt bà trợn to đầy ki:nh ngạc, pha lẫn sự ho:ảng s:ợ. Hai mảnh đất đó không chỉ là tài sản lớn mà còn là biểu tượng của sự chấp nhận tôi vào gia đình này, và việc tôi dễ dàng từ bỏ chúng cho thấy một sự dứt khoát không thể đảo ngược, một điều hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của bà. Bà lắp bắp: “Cái gì? Cô… cô đi:ên rồi sao? Cô muốn gì ở đây, Tư? Cô muốn ly hôn và đòi chia thêm tài sản à? Đừng hòng!”
Hùng cũng đứng bật dậy, sự giậ:n d:ữ và ho:ảng lo:ạn đã thay thế vẻ tự mãn ban nãy. Anh ta nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên trán. “Cô đang chơi cái trò gì vậy, Tư? Cô muốn ép tôi phải ký vào đơn ly hôn à? Cô muốn moi thêm tiền từ gia đình này sao? Tôi đã nói rồi, đừng có mơ! Tôi không bao giờ để cô đạt được mục đích của mình đâu.” Anh ta chỉ thẳng tay vào mặt tôi, hơi thở nặng nề và gấp gáp, anh ta luôn nghĩ rằng tiền bạc là thứ duy nhất tôi quan tâm và là động lực cho mọi hành động của tôi.
Tôi hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt Hùng, rồi nhìn sang bà Kim. Tôi đứng dậy, bước chậm rãi về phía chiếc hộp đựng vàng và hai tập giấy tờ, rồi đưa tay về phía Hùng, nhưng không phải là để nắm lấy tay anh ta mà là để chỉ vào. “Con trai mẹ, anh ấy đã nói đúng. Con muốn ly hôn. Nhưng con không đòi chia tài sản. Con đang trả lại tất cả. Vàng, đất đai, và cả… con trai mẹ nữa.” Câu nói đó nhẹ nhàng, không hề có một chút cảm xúc mạnh mẽ nào, nhưng nó lại mang sức nặng của một lời tuyên án cuối cùng.
Giây phút đó, cả căn phòng như bị đóng băng. Hùng nhìn tôi với ánh mắt không thể tin được, miệng anh ta há hốc nhưng không phát ra được một âm thanh nào. Bà Kim, người luôn giữ được sự uy nghiêm, khuôn mặt bà giờ đây biến sắc, từ màu đỏ giận dữ chuyển sang trắng bệch, đôi tay bà r:un r:ẩy bấu chặt vào mép sofa. Sự im lặng kéo dài như thể thời gian đã ngưng đọng, cho đến khi tôi nói tiếp, giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh đến ki:nh người.
Tôi cúi người một chút, đó là một hành động lịch sự nhưng lại đầy mỉa mai, và tôi nói ra câu đã chuẩn bị trong tim suốt bao đêm thức trắng: “Con xin trả con trai cưng lại cho mẹ, mẹ chăm sóc anh ấy đến trọn đời nhé!” Lời nói này như một đ:òn giáng mạnh vào lòng tự ái của Bà Kim, người luôn coi con trai mình là báu vật không ai xứng đáng chạm vào. Việc tôi “trả lại” Hùng chẳng khác nào một lời tuyên bố rằng anh ta là một món đồ cũ, một thứ không còn giá trị sử dụng.
Phần Kết: Chiếc Bì Thư Tử Thần
Bà Kim đứng bật dậy, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. Bà chỉ tay thẳng vào mặt tôi, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố rít lên qua kẽ răng: “Cô… cô dám láo xược như thế sao? Thằng Hùng nhà tôi là rồng là phượng, cô có phước mười đời mới lấy được nó. Cô tưởng cô đem mấy thứ này ra dọa là tôi sợ à? Đi thì đi ngay, nhà này không tiễn!”
Hùng cũng cười khẩy, cố lấy lại vẻ tự đắc ban nãy: “Tư ạ, em đừng có làm trò trẻ con nữa. Rời khỏi anh, em nghĩ em là ai? Để anh xem em sống thế nào khi không có cái danh mợ cả nhà họ Trần!”
Tôi không tranh cãi, cũng không hề tức giận. Tôi chậm rãi mở chiếc túi xách, rút ra một chiếc bì thư màu nâu dày cộm, đặt nhẹ nhàng lên trên hai xấp giấy tờ đất. Tiếng “bạch” khẽ khàng của chiếc bì thư chạm xuống mặt bàn kính như một tiếng súng khơi mào cho trận cuồng phong.
“Trước khi đi, con có món quà cuối cùng muốn tặng cho mẹ và anh Hùng. Xem xong rồi, mẹ hãy cân nhắc xem có nên giữ ‘con trai cưng’ của mẹ ở trong nhà suốt đời để tránh làm hại con gái nhà người ta nữa hay không.”
Hùng nhíu mày, giật phăng chiếc bì thư. Anh ta thô bạo xé toạc nó ra. Nhưng ngay khi những tờ giấy tài liệu và xấp hình ảnh bên trong rơi tung tóe xuống bàn, sắc mặt Hùng lập tức chuyển từ đỏ giận sang trắng bệch như người chết lâm sàng. Chiếc điện thoại trên tay anh ta rơi bộp xuống sàn, vỡ tan màn hình.
Sự thật kinh hoàng bên trong bì thư
Bà Kim thấy con trai mặt cắt không còn giọt máu, liền vội vã vớ lấy đống giấy tờ trên bàn. Đập vào mắt bà là dòng tiêu đề đỏ chói của Cơ quan An ninh Điều tra phối hợp cùng ngân hàng: “THÔNG BÁO KHỞI TỐ VỤ ÁN VÀ LỆNH PHONG TỎA TÀI SẢN”.
Hóa ra, công ty xuất nhập khẩu do Hùng quản lý – niềm tự hào bấy lâu nay của bà Kim – thực chất chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch. Suốt hai năm qua, Hùng đã bí mật tham gia vào một đường dây đánh bạc quốc tế và thâm hụt công quỹ lên đến gần 50 tỷ đồng. Để lấp liếm, anh ta đã âm thầm thế chấp chính căn biệt thự này và toàn bộ tài sản đứng tên bà Kim cho xã hội đen.
Chưa dừng lại ở đó, xấp ảnh rơi ra kèm theo là hình ảnh Hùng đang ôm ấp, cung phụng một người phụ nữ khác. Kèm theo đó là tờ giấy cam kết vay nợ nần chồng chất mà Hùng đã ký bằng danh nghĩa cá nhân để bao nuôi nhân tình.
“Cái… cái gì thế này? Hùng! Con nói cho mẹ biết đây là giả đi!” – Bà Kim gào lên, hai tay bấu chặt lấy vai con trai, lắc mạnh. “Nhà mình làm sao mà nợ nần? Công ty đang làm ăn tốt cơ mà?!”
Hùng quỳ sụp xuống sàn nhà cẩm thạch lạnh lẽo, ôm đầu khóc nấc lên trong sự tuyệt vọng: “Mẹ ơi… con sai rồi… Con bị tụi nó gài bẫy… Căn nhà này… tuần sau họ sẽ tới siết nợ…”
Cảnh tượng phòng khách lúc này trở nên hỗn loạn tột cùng. Bà Kim nghe đến từ “siết nợ” thì hai mắt trợn ngược, lồng ngực nghẹn ứ, bà ngã ngửa ra ghế sofa, tay ôm chặt lấy tim, thở dốc trong sự kinh hoàng. Người phụ nữ quý phái, kiêu ngạo ngày nào giờ đây mặt mũi xám xịt, vừa khóc vừa mắng chửi con trai dại dột.
Sự dứt khoát cuối cùng
Tôi đứng nhìn hai con người từng chà đạp lên lòng tự trọng của mình suốt ba năm qua, giờ đây đang tự tay xé nát cuộc đời nhau. Hai mảnh đất hồi môn tôi trả lại thực chất đã nằm trong diện quy hoạch treo, không còn giá trị mua bán. Còn số vàng cưới kia, nó chẳng thấm thía vào đâu so với số nợ hàng chục tỷ đang treo lơ lửng trên đầu họ.
Tôi kéo chiếc vali, bước qua đống giấy tờ hỗn độn trên sàn. Đến cửa đại sảnh, tôi quay đầu lại, mỉm cười nhìn bà Kim đang ngồi chết lặng:
“Mẹ giữ số vàng và đất đó mà lo liệu tiền án phí cho anh Hùng nhé. Đơn ly hôn con đã nộp thẳng lên tòa án kèm theo bằng chứng ngoại tình và vi phạm pháp luật của anh ta rồi. Thủ tục sẽ nhanh thôi.”
Cánh cửa biệt thự khép lại sau lưng tôi. Tiếng gào khóc, trách móc của bà Kim và tiếng cầu xin thảm thiết của Hùng bị bỏ lại phía sau, nhỏ dần rồi biến mất trong màn đêm. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận bầu không khí trong lành tự do mà từ lâu mình đã đánh mất. Ba năm chịu nhục, đổi lại một màn lật bài ngửa dứt khoát – đây chính là bản án thích đáng nhất cho sự tham lam, kiêu ngạo của một gia đình học làm sang. Từ ngày mai, một cuộc đời mới rực rỡ đang chờ đón tôi.