Sau khi phát hiện trong nhóm gia đình của chồng không có tôi, nhưng lại có cô hàng xóm, tôi đã đề nghị l/y h/ôn…và làm một việc khiến cả gia đình chồng ân h/ận!

Sau khi phát hiện trong nhóm gia đình của chồng không có tôi, nhưng lại có cô hàng xóm, tôi đã đề nghị l/y h/ôn…và làm một việc khiến cả gia đình chồng ân h/ận!

Tôi tên Lan. Tôi và chồng – Minh – cưới nhau được bốn năm. Khoảng thời gian ấy, tuy không quá dài nhưng cũng đủ để tôi tin rằng, anh là bến đỗ an toàn nhất cuộc đời. Tôi luôn tự hào vì Minh hiền lành, ít nói, chăm chỉ làm việc, không rượ//u ch//è, không c//ờ b//ạc. Trong mắt mọi người, tôi là người phụ nữ may mắn khi lấy được anh.

Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi từ ngày cô Diễm – người hàng xóm mới chuyển tới – xuất hiện. Cô ấy kém tôi vài tuổi, chưa chồng, sống một mình. Lúc đầu, tôi không để tâm. Thi thoảng, tôi thấy Minh sang nhà cô ấy sửa giúp cái bóng đèn, cái vòi nước, tôi cũng chỉ cười và thầm nghĩ “chồng mình tốt tính mà”.

Cho đến hôm ấy, tôi cầm điện thoại Minh để gọi cho mẹ chồng. Tôi thấy có một nhóm Za//lo tên “Gia Đình Mình” với icon trái tim rất ấm áp. Tò mò, tôi bấm vào. Và rồi, trái tim tôi như v/ỡ v/ụn. Trong nhóm đó có Minh, mẹ chồng, ba chồng, em gái chồng, vài người họ hàng… và cả cô Diễm. Riêng tôi – vợ hợp pháp của Minh – thì không có tên.

Tôi kéo xuống đọc tin nhắn. Những bức ảnh chụp cả nhà đi ăn, đi chơi, có cả cô Diễm. Tôi không hề biết gì về những cuộc gặp ấy. Tôi nhớ lại những buổi tối Minh bảo “anh tăng ca”, những trưa anh nói “hôm nay anh bận họp, em ăn trước đi”, hóa ra là anh đi cùng họ và cô ấy.

Điều đa/u nhất không phải vì chồng tôi có tìn/h ý với cô ấy hay không, mà là vì tôi nhận ra, trong mắt gia đình anh, tôi không tồn tại. Họ sẵn sàng coi một người ngoài như cô ấy là thành viên, còn tôi – vợ danh chính ngôn thuận – lại bị gạt ra rìa.

Đêm đó, Minh về nhà muộn. Tôi ngồi chờ anh trong bóng tối, lòng lạnh ngắt. Khi anh mở cửa, thấy tôi ngồi đó, anh có chút gi/ật mình.

“Em chưa ngủ à?” – anh hỏi.

Tôi nhìn anh, bình tĩnh đến đ/áng s/ợ:

– Em hỏi anh một câu, anh trả lời thật nhé.

– Ừ, em hỏi đi.

– Trong nhóm gia đình anh… tại sao có cô Diễm mà không có em?



Anh s/ững lại, im lặng. Tôi thấy tay anh ru/n lên. Anh cúi đầu, nói lí nhí:

– Anh… anh…

Anh cúi đầu, giọng nhỏ dần:

– Anh… anh quên add em vào nhóm. Lúc lập nhóm, mẹ anh thêm Diễm vào vì… vì tiện nhờ nó qua lại giúp mấy việc vặt. Rồi anh cũng không để ý nữa…

Tôi bật cười. Cười khan.

– Quên suốt mấy năm hôn nhân à? Quên cả những lần cả nhà đi ăn, đi chơi? Quên cả chuyện chụp ảnh, gửi ảnh vào nhóm mà không có em?

Minh im lặng. Sự im lặng ấy còn tệ hơn ngàn lời biện minh.

Tôi đứng dậy, giọng nhẹ bẫng:

– Thôi được rồi. Mai em về nhà mẹ đẻ. Mình nói chuyện ly hôn đi.

Minh hốt hoảng:

– Lan, em đừng làm quá lên như vậy! Chỉ là một cái nhóm Zalo thôi mà!

Tôi nhìn anh rất lâu, rồi khẽ lắc đầu:

– Không phải cái nhóm Zalo. Là vị trí của em trong gia đình anh. Em không có chỗ đứng ở đó

Hôm sau, tôi xách vali về nhà mẹ đẻ. Không khóc lóc, không cãi vã ầm ĩ. Trước khi đi, tôi gửi vào nhóm “Gia Đình Mình” – cái nhóm mà họ nghĩ tôi không hề biết – một tin nhắn duy nhất, từ chính tài khoản của Minh (anh hoảng loạn nên đưa điện thoại cho tôi, chỉ để mong tôi đừng bỏ đi):

“Con xin lỗi cả nhà. Từ trước đến nay, vợ con luôn cố gắng làm tròn bổn phận làm dâu, làm vợ. Nhưng có lẽ trong mắt mọi người, con bé hàng xóm lại hợp làm ‘người nhà’ hơn. Con tôn trọng lựa chọn của gia đình. Con và Lan quyết định ly hôn. Từ nay, cả nhà cứ coi như con chưa từng có vợ.”

Tôi bấm gửi.
Rồi trả điện thoại lại cho Minh, kéo vali đi thẳng ra cửa.

Phía sau, tôi nghe tiếng mẹ chồng gọi với theo, giọng hốt hoảng:

– Lan! Con hiểu lầm rồi! Mẹ chỉ thấy con Diễm nó hay qua lại nên cho vào nhóm cho tiện nói chuyện thôi, chứ mẹ có ý gì đâu!

Tôi quay lại, bình tĩnh nói một câu khiến bà chết lặng:

– Nếu chỉ là “tiện nói chuyện”, sao mẹ không thêm con vào? Con là con dâu, sống chung nhà bốn năm, mà còn không “tiện” bằng người ngoài?

Bà cứng họng.

Sau khi tôi đi, gia đình chồng mới bắt đầu “rối”.

Mẹ chồng gọi điện cho tôi liên tục. Bà bảo từ ngày tôi dọn về nhà mẹ đẻ, Minh bỏ ăn, bỏ ngủ, đi làm về chỉ ngồi thẫn thờ. Em gái chồng nhắn tin xin lỗi, thú nhận chính cô là người kéo Diễm vào nhóm vì “thấy chị dâu ít nói, khô khan, còn chị Diễm thì vui vẻ, dễ gần”.

Tôi chỉ nhắn lại đúng một câu:

– Dễ gần không có nghĩa là có quyền đứng vào vị trí của tôi.

Vài ngày sau, tôi nghe tin cô Diễm chuyển đi chỗ khác. Cô ấy bảo “không muốn mang tiếng xen vào gia đình người khác”. Lúc đó, cả nhà chồng mới vỡ lẽ: người ngoài đi rồi, nhưng người trong nhà – là tôi – thì đã rời đi thật.

Minh đến tìm tôi. Anh đứng trước cửa nhà mẹ đẻ, gầy đi trông thấy. Giọng anh khàn khàn:

– Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Anh đã vô tâm với em.

Tôi nhìn anh, không còn giận dữ, chỉ còn mệt mỏi:

– Xin lỗi khi em còn ở đó thì không nói. Đến khi em đi rồi, anh mới nhận ra. Vậy xin lỗi để làm gì nữa?

Tôi vẫn làm đơn ly hôn.

Không phải vì ghen với cô hàng xóm.
Mà vì tôi nhận ra:
👉 Một người phụ nữ có thể nghèo, có thể nhịn, có thể hy sinh…
👉 Nhưng không thể sống trong một gia đình mà mình bị coi là “người ngoài”.

Ngày ra tòa, mẹ chồng khóc. Bà nắm tay tôi:

– Mẹ xin lỗi. Mẹ không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Tôi rút tay lại, khẽ đáp:

– Mẹ không nghĩ, nhưng con đã nghĩ suốt bốn năm làm dâu. Chỉ là đến bây giờ, con mới đủ can đảm nghĩ cho bản thân.