Sau khi l/y hôn, tôi bất ngờ nhận được 10 tỷ đồng từ một tài khoản không rõ nguồn gốc. Cùng lúc đó, một bưu kiện lạ được gửi đến nhà. Khi mở ra, tim tôi gần như ngừng đập. Bên trong là hàng chục bức ảnh của chính tôi — từ những khoảnh khắc rất bình thường như lúc đi làm, đứng trước cổng nhà, cho đến những lúc tôi ngồi một mình trong quán cà phê. Điều khiến tôi rùng mình không phải là những bức ảnh… mà là dòng chữ phía sau mỗi tấm.
Sau khi l/y hôn, tôi bất ngờ nhận được 10 tỷ đồng từ một tài khoản không rõ nguồn gốc. Cùng lúc đó, một bưu kiện lạ được gửi đến nhà. Khi mở ra, tim tôi gần như ngừng đập. Bên trong là hàng chục bức ảnh của chính tôi — từ những khoảnh khắc rất bình thường như lúc đi làm, đứng trước cổng nhà, cho đến những lúc tôi ngồi một mình trong quán cà phê. Điều khiến tôi rùng mình không phải là những bức ảnh… mà là dòng chữ phía sau mỗi tấm.
Tôi ngồi trong căn hộ nhỏ mới thuê, ánh đèn vàng nhạt chiếu lên những bức tường trống trải. Sau cuộc ly hô//n với Minh, tôi tưởng mình đã cắt đứt mọi mối liên hệ với quá khứ. Nhưng hôm nay, một chuyển khoản khổ;;ng l;;ồ bất ngờ xuất hiện trong tài khoản ngân hàng của tôi – 10 tỷ đồng, không một lời giải thích. Cùng lúc, một chiếc két sắt cũ kỹ được giao đến trước cửa nhà, kèm theo một mẩu giấy ngắn: “Mở nó, Tư. Anh trai em, Lam.”
Lam là anh trai của Minh. Người mà tôi chỉ gặp vài lần trong suốt năm năm hôn nhân. Anh ta luôn giữ khoảng cách, lạnh lùng và bí ẩn, như thể đang che giấu điều gì đó. Tôi chưa bao giờ cảm thấy thoải mái khi ở gần anh, nhưng cũng chẳng bao giờ nghĩ anh có liên quan gì đến cuộc sống của tôi. Vậy tại sao bây giờ anh ta lại gửi tiền và cái két này?
Tôi r;;un rẩy mở két sắt. Bên trong là hàng trăm bức ảnh – tất cả đều là hình ảnh của tôi. Tôi đi làm, tôi ngồi cà phê một mình, tôi đứng bên cửa sổ căn hộ cũ, thậm chí cả những khoảnh khắc tôi tưởng không ai để ý: tôi khóc trong xe sau một lần cãi vã với Minh, tôi đứng lặng lẽ trong đá..m t//ang mẹ cách đây ba năm. Mỗi bức ảnh đều được chụp từ xa, như thể ai đó đã âm thầm th;;e;;o d;;õi tôi suốt nhiều năm.

Tim tôi đập thình thịch. Tại sao anh Lam lại làm điều này?
Tôi lật ngược tấm ảnh chụp tôi đang đứng dưới cơn mưa tầm tã ngày mẹ mất. Dòng chữ nắn nót phía sau khiến máu trong người tôi như đông cứng lại:
“Ngày đó, Minh đã bỏ mặc em để đến buổi tiệc của công ty. Anh đã đứng cách em mười bước chân, nhưng chưa có tư cách để bước tới.”
Tôi vội vàng lật tiếp những tấm khác. Sau bức ảnh tôi ngồi thẫn thờ ở quán cà phê sau khi ký đơn ly hôn là dòng chữ: “Tự do này đắt giá, nhưng em xứng đáng với nó. 10 tỷ này là tất cả những gì anh đã tích lũy để dành cho ngày em rời khỏi bóng tối của nó.”
Hơi thở tôi dồn dập. Tôi lục tung đáy két sắt và tìm thấy một chiếc điện thoại cổ lỗ sĩ chỉ còn 1% pin. Vừa lúc tôi chạm vào màn hình, một tin nhắn văn bản hiện lên, gửi đến từ một số máy không tên:
“Đừng sợ. Minh không bao giờ biết về sự tồn tại của những bức ảnh này, cũng như việc anh đã luôn đứng ở phía sau để đảm bảo em được an toàn. Số tiền đó là sự đền bù cho 5 năm em phải làm dâu một gia đình không biết trân trọng em. Giờ thì nhìn ra ban công đi, Tư.”
Tôi run rẩy bước ra ban công căn hộ tầng 12. Dưới ánh đèn đường lờ mờ của Sài Gòn đêm muộn, một bóng người cao gầy đang đứng tựa vào chiếc xe đen quen thuộc. Người đàn ông đó ngước lên, ánh mắt sắc lạnh thường ngày giờ đây tan chảy thành một vẻ dịu dàng đến đau lòng. Anh không tiến lại gần, cũng không gọi điện. Anh chỉ đứng đó, như cách anh đã đứng trong suốt 5 năm qua: Một kẻ quan sát thầm lặng, một người bảo vệ trong bóng tối.
Tôi nhận ra, 10 tỷ kia không phải là quà chia tay, mà là “phí tự do” mà Lam đã dùng cả thanh xuân và sự nghiệp để mua lại cho tôi từ chính em trai mình. Dòng chữ cuối cùng trên tấm ảnh tôi cười rạng rỡ nhất năm 20 tuổi viết rằng:
“Anh đã đợi em đi hết một vòng sai lầm. Bây giờ, em có cho phép anh bước nốt mười bước chân còn lại không?”