Sau Khi Giao Hết Tiền Đền Bù Cho Em Trai là 4 tỷ, Bố Mẹ Lại Tìm Đến Tôi Để Dưỡng Già…”Thằn/g Hoan có cuộc sống riêng rồi, cô là con g//ái phải có trách nhiệm nuôi dưỡng bố mẹ”….
Sau Khi Giao Hết Tiền Đền Bù Cho Em Trai là 4 tỷ, Bố Mẹ Lại Tìm Đến Tôi Để Dưỡng Già…”Thằn/g Hoan có cuộc sống riêng rồi, cô là con g//ái phải có trách nhiệm nuôi dưỡng bố mẹ”….
Hai mươi năm, họ chưa từng chủ động đến thăm tôi.
Thế nhưng một cuộc điện thoại bất ngờ lại vang lên:
“Hiểu Văn, mẹ muốn đến chỗ con ở một thời gian.”
Lý do là bố yếu sức khỏe, còn nhà em trai thì “không tiện”.
Tôi đồng ý.
Nhưng ngay từ ngày đầu bước vào nhà, mẹ vẫn chỉ nhắc về em trai, về căn nhà đẹp của nó, về những khó khăn của nó… rồi khéo léo bảo tôi tiếp tục giúp đỡ.
Chỉ có điều bà quên mất…
Năm năm trước, khi căn nhà cũ được đền bù 1,8 triệu tệ, bà đã tuyên bố giao toàn bộ số tiền cho em trai.
Còn tôi…
Không nhận được dù chỉ một đồng.
Lý do rất đơn giản:
“Con là con gái, gả đi rồi là người nhà người ta.”
Từ tiền học đại học, tiền cưới, sính lễ… mọi thứ tôi đều phải tự mình gánh vác.
Giờ đây, khi em trai làm ăn thất bại, bố mẹ lại nói:
“Sau này chỉ trông cậy vào con dưỡng già.”
Tôi không tranh cãi.
Tôi cũng không từ chối.

Bởi vì lần này… tôi đã có lựa chọn của riêng mình.
Tôi sắp xếp cho bố mẹ vào căn phòng ngủ phụ vốn là phòng đọc sách cũ của tôi. Căn phòng hướng Nam, ngập tràn ánh nắng, ga giường đã được giặt thơm tho mùi nắng.
Suốt bữa cơm tối đầu tiên, mẹ không ngừng đũa, vừa gắp thức ăn cho bố vừa tấm tắc khen: – “Nhà của Hiểu Văn rộng rãi thật đấy, khu này an ninh tốt, đi lại cũng tiện. Không như nhà thằng Hoan, chung cư cao cấp mà dưới sảnh lúc nào cũng ồn ào, ngột ngạt.”
Tôi chỉ im lặng ăn cơm, thi thoảng gật đầu.
Bố đặt chén xuống, ho húng hắng vài tiếng rồi nhìn tôi bằng ánh mắt đục ngầu của người già: – “Thằng Hoan đợt này làm ăn thua lỗ, áp lực lớn lắm. Nó còn phải lo cho hai đứa nhỏ ăn học trường quốc tế. Bố mẹ ở đó chỉ làm gánh nặng cho nó thôi. Con là con gái lớn, lại chưa vướng bận con cái, điều kiện tốt thế này, chăm sóc bố mẹ là vẹn cả đôi đường.”
Mẹ gật đầu phụ họa ngay lập tức: – “Đúng đấy. Thằng Hoan nó có chí lớn, tiền đền bù bốn tỷ năm đó nó đổ vào làm ăn hết rồi, giờ đang kẹt vốn. Con xem có khoản tiết kiệm nào chưa dùng đến, gom góp cho em nó mượn tạm một thời gian để xoay sở.”
Năm năm trước, khi nhận bốn tỷ tiền đền bù đất, mẹ đã đứng trước mặt họ hàng dõng dạc tuyên bố: “Tiền này để cho thằng Hoan mua nhà cưới vợ, nối dõi tông đường. Con gái là con người ta, một đồng cũng không được tơ hào.”
Lúc đó, tôi đang thắt lưng buộc bụng để trả nợ khoản vay mua nhà. Mẹ biết, nhưng bà giả vờ như không thấy. Còn bây giờ, khi em trai tiêu tán sạch sẽ số tiền đó vào những dự án ảo, họ lại nhớ đến đứa con gái tự lực cánh sinh này.
Tôi không giận, cũng không khóc. Trải qua ngần ấy năm lạnh nhạt, tim tôi đã nguội ngắt từ lâu. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: – “Vâng, bố mẹ cứ ở đây tĩnh dưỡng trước đi ạ. Chuyện của em Hoan để sau rồi tính.”
Cuộc sống “dưỡng già” kéo dài một tháng
Tôi chăm sóc bố mẹ rất chu đáo. Mỗi sáng trước khi đi làm, tôi đều chuẩn bị sẵn bữa sáng, mua thuốc bổ loại tốt nhất cho bố, chiều về lại tự tay nấu những món thanh đạm hợp khẩu vị người già. Mẹ tôi thấy vậy thì đắc ý lắm, bà gọi điện cho em trai liên tục, giọng đầy tự hào: – “Hoan à, con cứ yên tâm lo sự nghiệp nhé. Bố mẹ ở nhà chị con sướng như tiên, ăn ngon mặc đẹp, không tốn một đồng nào.”
Bà đâu biết rằng, mỗi một hóa đơn mua thuốc, mua thực phẩm, cho đến tiền điện nước trong tháng đó, tôi đều ghi chép lại không sót một đồng.
Tròn một tháng sau, vào một ngày Chủ nhật, tôi hẹn cả vợ chồng em trai sang nhà ăn cơm.
Thấy vợ chồng Hoan đến, bố mẹ tôi mừng rỡ ra mặt, mẹ tất bật vào bếp phụ tôi (điều mà cả tháng qua bà chưa từng làm vì tự cho mình là “bề trên”). Trên bàn ăn, Hoan ăn mặc bảnh bao nhưng nét mặt không giấu nổi vẻ mệt mỏi của kẻ đang trốn nợ.
Khi bữa ăn gần kết thúc, tôi buông đũa, thong thả lấy từ trong túi xách ra một xấp tài liệu đặt lên bàn.
– “Hiểu Văn, cái gì đây con?” – Bố tôi nhíu mày hỏi.
– “Dạ, đây là bảng kê khai chi phí sinh hoạt, tiền thuốc men và khám chữa bệnh của bố mẹ trong một tháng qua. Tổng cộng là 18 triệu đồng. Em Hoan xem rồi chuyển khoản lại cho chị một nửa nhé, là 9 triệu.” – Tôi nhìn thẳng vào mắt em trai, bình thản nói.
Mẹ tôi lập tức đập bàn, sắc mặt thay đổi: – “Hiểu Văn! Con điên rồi à? Bố mẹ đẻ của con mà con cũng tính toán từng đồng thế sao? Thằng Hoan đang khó khăn, con làm chị mà không biết đỡ đần à?”
Hoan cũng khó chịu ra mặt: – “Chị hai, có mấy triệu bạc chị cũng đòi em sao? Chị làm sếp thu nhập cao, sao keo kiệt thế?”
Lựa chọn của riêng tôi
Tôi không hề nao núng, mỉm cười rút tiếp tờ giấy thứ hai ra. Đó là một bản hợp đồng dịch vụ chăm sóc người già tại một viện dưỡng lão cao cấp năm sao ở ngoại ô thành phố.
– “Bố, mẹ, và cả em Hoan nữa, nghe tôi nói cho rõ này.” – Giọng tôi đanh lại, không còn sự nhún nhường thường ngày.
– “Năm năm trước, mẹ nói tôi là con gái, gả đi rồi là người nhà người ta, nên bốn tỷ tiền đất thuộc về em Hoan. Tôi tôn trọng quyết định đó, tự mình bươn chải không xin một xu. Bây giờ bố mẹ già rồi, trách nhiệm phụng dưỡng thuộc về cả hai chị em. Tôi là con gái, tôi không trốn tránh trách nhiệm.”
Tôi đẩy bản hợp đồng về phía Hoan: – “Đây là viện dưỡng lão tốt nhất tỉnh, có bác sĩ trực 24/7, rất hợp với sức khỏe của bố. Chi phí mỗi tháng là 20 triệu đồng. Tôi đã đóng trước phần của tôi cho cả một năm là 120 triệu. 120 triệu còn lại thuộc về trách nhiệm của em trai — người đã nhận trọn vẹn bốn tỷ tiền thừa kế.”
Mẹ tôi run rẩy, chỉ tay vào mặt tôi: – “Con… con dám tống bố mẹ vào viện dưỡng lão? Con là đứa bất hiếu! Bố mẹ tuyệt đối không đi!”
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào hai người họ bằng ánh mắt lạnh lùng chưa từng có: – “Bố mẹ không đi cũng được. Vậy thì mời bố mẹ dọn về căn chung cư cao cấp của em Hoan. Căn nhà này là tài sản riêng do một mình tôi đứng tên mua trước khi kết hôn, tôi có quyền không cho người khác ở. Tôi đã chăm sóc bố mẹ chu đáo suốt một tháng qua để tròn chữ hiếu. Từ ngày mai, tôi sẽ khóa căn phòng này lại.”
Hoan tái mặt, lắp bắp: – “Chị… chị làm thế thiên hạ người ta cười cho đấy!”
– “Ai cười?” – Tôi nhướn mày. – “Tôi đóng tiền cho bố mẹ ở nơi tốt nhất, hoàn thành nghĩa vụ của một đứa con gái ‘đã gả đi’. Còn em, nhận bốn tỷ của bố mẹ mà giờ một tháng 10 triệu cũng không lo nổi, để xem thiên hạ cười ai?”
Sự thật ngã ngũ
Đến lúc này, bố mẹ tôi mới bàng hoàng nhận ra, đứa con gái vốn ngoan ngoãn, im lặng chịu đựng năm xưa nay đã trở thành một người phụ nữ độc lập, quyết đoán và không thể bị thao túng bằng cái mác “đạo đức”. Sự dung túng vô điều kiện của họ dành cho cậu con trai quý tử đã tự biến họ thành những kẻ không nhà cửa, phải phụ thuộc vào sự bố thí của các con.
Cuối cùng, Hoan không thể đưa bố mẹ về nhà vì vợ nó kiên quyết ly hôn nếu phải rước thêm gánh nặng. Nó buộc phải ký vào bản hợp đồng viện dưỡng lão và cắn răng trả tiền mỗi tháng bằng cách bán đi chiếc xe hơi duy nhất còn lại.
Ngày đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão, mẹ nắm lấy tay tôi khóc lóc, ánh mắt tràn đầy sự hối hận và van nài. Nhưng tôi nhẹ nhàng gỡ tay bà ra, gửi lời chào ban quản lý rồi quay lưng bước đi.
Tôi không tàn nhẫn, tôi chỉ trả mọi thứ về đúng vị trí của nó. Bốn tỷ đổi lấy sự tự do và thanh thản cho nửa đời còn lại của tôi — một cái giá quá xứng đáng.