Sau khi chồng mua nhà 20 tỷ cho nhân tình, người vợ bình tĩnh chờ 5 ngày rồi dẫn theo hai người không thể thiếu tới. Câu hỏi: “Cô này là người giúp việc nhà mình hả mẹ?” từ đứa con đã khiến tất cả ngỡ ngàng, dẫn đến một kết thúc đầy c:ay đắ:ng…

Sau khi chồng mua nhà 20 tỷ cho nhân tình, người vợ bình tĩnh chờ 5 ngày rồi dẫn theo hai người không thể thiếu tới. Câu hỏi: “Cô này là người giúp việc nhà mình hả mẹ?” từ đứa con đã khiến tất cả ngỡ ngàng, dẫn đến một kết thúc đầy c:ay đắ:ng…

Mùi hương gỗ đàn hương và da thuộc sang trọng bao trùm căn phòng làm việc của Lãm. Anh nhấp một ngụm cà phê đen, mắt lướt qua màn hình máy tính với vẻ thỏa mãn. Dự án bất động sản mới đã sinh lời gấp đôi kỳ vọng, nhưng niềm vui lớn nhất lại nằm ở việc anh vừa ký xong hợp đồng mua bán một căn biệt thự trị giá 20 tỷ đồng. Căn nhà không phải dành cho vợ anh, Lan, mà là cho ‘nàng thơ’ mới của đời anh, My.

Lan đang ngồi đối diện anh, tay cầm một cuốn tạp chí kiến trúc, trông có vẻ hoàn toàn bình thản. Sự bình thản đó khiến Lãm thấy khó chịu, gần như bị x:ú:c ph:ạm.

“Em không thấy có gì muốn nói với anh sao?” Lãm buông ly cà phê xuống, tạo ra một tiếng động s:ắ:c lạ:nh.

Lan ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua anh như thể anh chỉ là một món đồ nội thất vô tri. “Về điều gì cơ, anh Lãm? Việc anh lại mua thêm một tài sản có vẻ… đắt đỏ? Anh luôn là người đàn ông rộng rãi mà.” Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng sự nhấn nhá vào từ “rộng rãi” lại như một nh:át ddao nhỏ, bén ngót.

“Anh không nói chuyện tiền bạc,” Lãm nhếch môi, cười khẩy. “Anh nói chuyện ‘người phụ nữ’ của anh. Em biết rõ anh đã mua nhà cho ai.”

Lan khẽ mỉm cười, nụ cười không chạm đến mắt. “À, cô ấy. Cô tiểu thư danh giá, con gái của một đối tác quan trọng, người mà anh đã dành cả tháng trời để ‘tìm hiểu’ sau lưng em, đúng không? Cô My ấy. Anh nghĩ em m:ù hay đi:ếc?”

“Em biết, nhưng vẫn ngồi đây, đọc tạp chí?” Lãm dựa lưng vào ghế, vẻ mặt ngạo mạn. “Em muốn gì? Nước mắt? Một trận gh:en tuông tầm thường? Một lời xin lỗi giả dối từ anh? Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kịch bản kịch tính của một người vợ bị ph:ản b:ội rồi.”

Lan đóng cuốn tạp chí lại, đặt nó ngay ngắn trên bàn, động tác chậm rãi nhưng đầy chủ đích. “Kịch bản của anh quá cũ kỹ rồi, Lãm à. Nó chỉ hợp với mấy bộ phim truyền hình giá rẻ. Em, là vợ anh, không cần phải hạ mình diễn vai đó.” Cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh như băng. “Em không phản đối việc anh mua nhà. Ngược lại, em thấy anh rất… có trách nhiệm. Mua nhà là một khoản đầu tư hợp lý, dù người đứng tên là ai đi chăng nữa.”

Lãm nhíu mày, không thể hiểu được sự dửng dưng này. “Cô ấy nói với anh, cô ấy là người hiểu anh nhất, là người xứng đáng với anh nhất. Cô ấy có xuất thân danh giá, có học thức, có gu thẩm mỹ tuyệt vời. Khác xa với…” Anh bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Lan nhún vai một cách hoàn hảo. “Vâng, cô ấy là ‘người xứng đáng’. Em xin lỗi vì đã là một người vợ ‘tầm thường’, chỉ biết sinh cho anh hai đứa con ngoan, quản lý công ty giúp anh trong lúc anh bận rộn ‘tìm hiểu triết lý sống’ với người phụ nữ khác. Dù sao, đó là quyết định của anh. Em tôn trọng nó.” Cô đứng dậy. “Anh đã ký hợp đồng mua nhà rồi, đúng không? Vậy là mọi chuyện đã định. Em sẽ cho anh năm ngày.”

“Năm ngày?” Lãm bật cười. “Năm ngày để làm gì? Để em thu dọn hành lý và trở về nhà mẹ đ:ẻ? Hay năm ngày để làm một đơn ly hôn đẫm nước mắt?”

Lan bước đến cửa, quay lại. Lần này, nụ cười của cô mang theo một sự bí ẩn ch:ế:t người. “Năm ngày để anh tận hưởng trọn vẹn sự vĩ đại của quyết định này. Năm ngày để cô tiểu thư kia được tận hưởng trọn vẹn 20 tỷ. Và sau năm ngày… em sẽ dẫn hai nhân vật đặc biệt tới ra mắt ‘cô tiểu thư danh giá’ đó. Anh sẽ hiểu thôi. Tạm biệt, Lãm.”

Cô rời đi, để lại Lãm trong sự bối rối và tự mãn lẫn lộn. Sự bình thản của cô làm anh lo lắng, nhưng cái suy nghĩ rằng cô đang cố gắng chơi một trò chơi tâm lý vô vọng lại khiến anh thấy mình cao tay hơn. Năm ngày. Cô ta sẽ làm gì trong năm ngày? Ly hôn? Cô ta sẽ mất tất cả. Lãm nghĩ, và sự tự mãn chiến thắng.

Năm ngày trôi qua như một cơn á:c mộ:ng ngọt ngào đối với Lãm. Anh say sưa trong vòng tay của My. Căn nhà 20 tỷ là một thiên đường thực sự.

“Anh Lãm, anh thực sự là người đàn ông tuyệt vời nhất. Người chồng sắp cưới của em phải là người đàn ông như anh,” My thủ thỉ, vuốt ve khuôn mặt Lãm bằng những ngón tay mềm mại.

Lãm mỉm cười. “Em xứng đáng với mọi thứ tốt đẹp, My. Anh đã quá chán ngấy sự tẻ nhạt và giả tạo ở nhà rồi. Lan… cô ta quá cứng nhắc, quá thực dụng.”

My bĩu môi một cách duyên dáng. “Phụ nữ hiện đại phải biết vị trí của mình. Anh là người tài giỏi, có địa vị, anh cần một người vợ biết tôn vinh anh, chứ không phải một người chỉ biết ‘quản lý’ và ‘thực dụng’.”

Lãm cảm thấy mình được nâng lên một tầm cao mới. Anh đã tìm thấy tri kỷ. Anh quyết định sẽ gọi điện cho Lan để kết thúc mọi chuyện, nhưng chuông cửa vang lên.

Anh nhìn qua màn hình an ninh và thấy Lan đang đứng đó. Cô mặc một bộ váy suông đơn giản, mái tóc búi cao gọn gàng, nhưng khí chất lại sắc bén hơn bất cứ bộ trang phục dạ hội nào. Bên cạnh cô, là hai “nhân vật đặc biệt” mà cô đã nhắc đến: bé Tùng, 7 tuổi và bé An, 5 tuổi – hai đứa con của anh.

Chuông cửa vang lên lần thứ hai, dồn dập hơn.

My hơi khựng lại, kéo nhẹ áo Lãm:
“Ai vậy anh?”

Lãm chỉnh lại cổ áo, nở nụ cười tự tin:
“Vợ anh thôi. Chắc đến làm ầm ĩ, rồi khóc lóc cầu xin. Em đừng bận tâm.”

Anh bước ra mở cửa.

Lan đứng đó. Bình thản. Sau lưng cô là hai đứa trẻ.

Khoảnh khắc Lãm nhìn thấy bé Tùng và bé An, nụ cười trên môi anh cứng lại. Nhưng anh nhanh chóng trấn tĩnh, liếc sang My như ngầm trấn an.

“Các con tới đây làm gì?” – anh hỏi, giọng cố tỏ ra nghiêm nghị.

Lan không trả lời. Cô chỉ khẽ cúi xuống, chỉnh lại cổ áo cho con trai lớn, rồi dắt tay hai đứa bước thẳng vào phòng khách căn biệt thự 20 tỷ.

My đứng dựa vào ghế sofa, ánh mắt dò xét, trong đầu đã chuẩn bị sẵn kịch bản đối phó với “vợ cũ tương lai”.

Đúng lúc đó, bé Tùng ngẩng lên, đôi mắt trong veo nhìn My từ đầu đến chân, rồi quay sang Lan, giọng hồn nhiên vang lên giữa căn nhà sang trọng:

“Mẹ ơi, cô này là người giúp việc nhà mình hả mẹ?”

Không khí đông cứng.

My chết lặng.
Lãm sững sờ.
Lan… khẽ mỉm cười.

My đỏ bừng mặt:
“Cháu nói gì vậy? Cô là… là…”

Bé An tiếp lời anh trai, giọng non nớt nhưng rõ ràng:
“Hôm trước con thấy cô này đứng sau lưng bố, rót rượu cho bố. Người giúp việc hay làm thế mà mẹ.”

Một tiếng “rắc” vang lên — không phải đồ vật vỡ, mà là thứ gì đó trong đầu My vừa gãy nát.

Lãm quát khẽ:
“Lan! Em dạy con kiểu gì vậy?!”

Lan lúc này mới lên tiếng, giọng bình tĩnh đến lạnh người:
“Em không dạy gì cả. Trẻ con chỉ nói những gì chúng thấy.”

Cô quay sang My, ánh mắt không hằn học, không khinh bỉ, chỉ thuần túy là… thương hại.

“Cô My à, để tôi giới thiệu lại cho đúng.”
“Tôi là vợ hợp pháp của anh Lãm. Hai đứa trẻ này là con chung của chúng tôi.”
“Còn căn nhà này…” – Lan liếc nhìn quanh, chậm rãi – “được mua bằng tiền chung hình thành trong thời kỳ hôn nhân.”

My lắp bắp:
“Không… không thể nào… Anh Lãm nói với tôi anh đã ly thân… tài sản riêng… tôi là người được chọn…”

Lan mỉm cười:
“Được chọn ư? Vâng. Cô được chọn để đứng tên… tạm thời.”

Cô lấy trong túi xách ra một tập hồ sơ, đặt nhẹ lên bàn kính.

“Đây là đơn khởi kiện phân chia tài sản chung, kèm theo đơn yêu cầu phong tỏa và hủy giao dịch mua bán căn nhà này do vi phạm quyền lợi vợ hợp pháp.”
“À, tiện thể…” – Lan quay sang Lãm – “em cũng đã gửi kèm đơn xin quyền nuôi con toàn phần, vì anh đã chứng minh rất rõ: anh chọn nhân tình hơn con ruột.”

Lãm tái mặt:
“Lan, em đừng làm lớn chuyện!”

Bé Tùng kéo tay mẹ, giọng nhỏ nhưng dứt khoát:
“Mẹ ơi, mình về đi. Con không thích nhà này. Nhà này… không có mẹ.”

Câu nói như nhát dao cuối cùng.

My bật khóc, gào lên trong hoảng loạn:
“Anh lừa tôi! Anh nói tôi là tương lai của anh!”

Lan quay lại cửa, dắt hai con, bỏ lại phía sau căn biệt thự lạnh lẽo.

Trước khi đi, cô dừng lại, nói đúng một câu, không nhìn Lãm:

“Anh mua nhà 20 tỷ cho nhân tình để chứng minh giá trị đàn ông của mình.
Còn anh vừa mất vợ, mất con, mất danh dự… chỉ vì một câu nói thật của trẻ con.”

Cánh cửa khép lại.

Sau lưng Lan, là một người đàn ông đứng giữa căn nhà 20 tỷ…
và nhận ra mình không còn chỗ nào để về.