Ra khỏi tòa mẹ chồng cũ chỉ thẳng m//ặt bảo:”Kể từ nay, mẹ con cô sống ch//ế//t gì nhà tôi cũng không quan tâm nữa”
Ra khỏi tòa mẹ chồng cũ chỉ thẳng m//ặt bảo:”Kể từ nay, mẹ con cô sống ch//ế//t gì nhà tôi cũng không quan tâm nữa”
Tôi và Tú lấy nhau năm tôi hai mươi lăm tuổi. Tôi là cô giáo tiểu học, còn anh là kỹ sư trong một công ty tư nhân. Ngày cưới, tôi tin chắc mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian – vì anh từng nắm tay tôi mà nói: – Dù đời có khó khăn thế nào, anh cũng chỉ cần em và con thôi.
Nhưng hạnh phúc với tôi ngắn ngủi lắm. Khi tôi sinh con gái đầu lòng, mẹ chồng đã cau mày: – Con trai nhà này tuyệt tự đến nơi rồi. Đàn bà gì mà chỉ biết đẻ con gái, sau này ai nối dõi?
Tôi cười gượng, ôm con vào lòng. Con bé hồng hào, đáng yêu, là máu thịt của tôi, sao bà có thể nói thế? Từ hôm đó, thái độ của bà thay đổi hẳn: tôi làm gì cũng không vừa mắt. Nấu ăn, bà chê dở; giặt giũ, bà bảo chậm; chăm con, bà mắng “có mỗi đứa trẻ con gái mà cũng vụng về”.
Tú – chồng tôi – thì ngày càng lạnh nhạt. Anh đi sớm về khuya, cầm điện thoại cười mỉm một mình, đến cả khi tôi hỏi anh cũng chỉ nói “công việc”. Cho đến một ngày, tôi phát hiện tin nhắn trong máy anh: “Anh ơi, con trai mình đạp mạnh quá!” Tôi chết lặng. Anh có người khác. Cô ta còn đang mang thai.
Khi tôi đem chuyện ra nói, anh chỉ lạnh lùng đáp:– “Cô ấy là người hiểu anh, không như em – lúc nào cũng chỉ biết lo cơm nước, dạy con”. Câu nói ấy giáng thẳng vào lòng tôi như búa tạ. Mẹ chồng thì mỉm cười lạnh lẽo, châm thêm:
– Đấy, cô thấy chưa? Đàn ông ai chẳng muốn có thằng con trai. Nó sắp có con trai rồi, cô phải biết điều mà chăm sóc cả mẹ con người ta.
– Mẹ nói gì ạ? – Tôi sững sờ.
– Tôi nói thật đấy. Cô ấy có bầu, không biết gì, cô đón về nhà mà chăm. Dù sao nó cũng là vợ cũ, vợ mới cùng nhà, đỡ tốn kém!
Tôi như bị tạt nước sôi. Chưa bao giờ tôi thấy lòng tự trọng mình bị giày xéo đến thế.
Nhưng khi nhìn con gái nhỏ đang ngủ say, đôi mi run run, tôi biết mình không thể tiếp tục ở lại. Tôi nộp đơn ly hôn.
Ngày ra tòa, mẹ chồng vẫn cái giọng khinh người, đứng dậy trước mặt tôi mà nói rành rọt từng chữ: – Kể từ nay, mẹ con cô có sống chết gì cũng đừng báo cho nhà tôi biết. Chúng tôi không quan tâm nữa.
Câu nói ấy như một vết dao khắc vào tim. Tôi lẳng lặng ôm đứa con hai tuổi ra khỏi tòa trong nước mắt, giữa ánh nắng chói chang mà lòng lạnh buốt. Không nhà, không tiền, không chồng, không một người thân bên cạnh – chỉ có con là lý do duy nhất để tôi bước tiếp.

Suốt mười năm qua, con tôi chưa một lần nhận được lời hỏi thăm, chưa từng được nghe tiếng “bố” gọi tên mình, chứ đừng nói đến tiền cấp dưỡng. Tôi đã quen với việc tự mình gánh hết, vừa làm mẹ, vừa làm cha. Cuộc sống với mẹ con tôi thế cũng đủ rồi..
Cho đến một ngày, chồng cũ bất ngờ xuất hiện, mang theo ba tỷ đồng và lời đề nghị khiến tôi rùng mình..