Ra khỏi tòa mẹ chồng cũ chỉ thẳng m//ặt bảo:”Kể từ nay, mẹ con cô sống ch//ế//t gì nhà tôi cũng không quan tâm nữa”

Ra khỏi tòa mẹ chồng cũ chỉ thẳng m//ặt bảo:”Kể từ nay, mẹ con cô sống ch//ế//t gì nhà tôi cũng không quan tâm nữa”

Tôi và Tú lấy nhau năm tôi hai mươi lăm tuổi. Tôi là cô giáo tiểu học, còn anh là kỹ sư trong một công ty tư nhân. Ngày cưới, tôi tin chắc mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian – vì anh từng nắm tay tôi mà nói: – Dù đời có khó khăn thế nào, anh cũng chỉ cần em và con thôi.

Nhưng hạnh phúc với tôi ngắn ngủi lắm. Khi tôi sinh con gái đầu lòng, mẹ chồng đã cau mày: – Con trai nhà này tuyệt tự đến nơi rồi. Đàn bà gì mà chỉ biết đẻ con gái, sau này ai nối dõi?
Tôi cười gượng, ôm con vào lòng. Con bé hồng hào, đáng yêu, là máu thịt của tôi, sao bà có thể nói thế? Từ hôm đó, thái độ của bà thay đổi hẳn: tôi làm gì cũng không vừa mắt. Nấu ăn, bà chê dở; giặt giũ, bà bảo chậm; chăm con, bà mắng “có mỗi đứa trẻ con gái mà cũng vụng về”.

Tú – chồng tôi – thì ngày càng lạnh nhạt. Anh đi sớm về khuya, cầm điện thoại cười mỉm một mình, đến cả khi tôi hỏi anh cũng chỉ nói “công việc”. Cho đến một ngày, tôi phát hiện tin nhắn trong máy anh: “Anh ơi, con trai mình đạp mạnh quá!” Tôi chết lặng. Anh có người khác. Cô ta còn đang mang thai.

Khi tôi đem chuyện ra nói, anh chỉ lạnh lùng đáp:– “Cô ấy là người hiểu anh, không như em – lúc nào cũng chỉ biết lo cơm nước, dạy con”. Câu nói ấy giáng thẳng vào lòng tôi như búa tạ. Mẹ chồng thì mỉm cười lạnh lẽo, châm thêm:

– Đấy, cô thấy chưa? Đàn ông ai chẳng muốn có thằng con trai. Nó sắp có con trai rồi, cô phải biết điều mà chăm sóc cả mẹ con người ta.

– Mẹ nói gì ạ? – Tôi sững sờ.

– Tôi nói thật đấy. Cô ấy có bầu, không biết gì, cô đón về nhà mà chăm. Dù sao nó cũng là vợ cũ, vợ mới cùng nhà, đỡ tốn kém!
Tôi như bị tạt nước sôi. Chưa bao giờ tôi thấy lòng tự trọng mình bị giày xéo đến thế.

Nhưng khi nhìn con gái nhỏ đang ngủ say, đôi mi run run, tôi biết mình không thể tiếp tục ở lại. Tôi nộp đơn ly hôn.

Ngày ra tòa, mẹ chồng vẫn cái giọng khinh người, đứng dậy trước mặt tôi mà nói rành rọt từng chữ: – Kể từ nay, mẹ con cô có sống chết gì cũng đừng báo cho nhà tôi biết. Chúng tôi không quan tâm nữa.

Câu nói ấy như một vết dao khắc vào tim. Tôi lẳng lặng ôm đứa con hai tuổi ra khỏi tòa trong nước mắt, giữa ánh nắng chói chang mà lòng lạnh buốt. Không nhà, không tiền, không chồng, không một người thân bên cạnh – chỉ có con là lý do duy nhất để tôi bước tiếp.

Suốt mười năm qua, con tôi chưa một lần nhận được lời hỏi thăm, chưa từng được nghe tiếng “bố” gọi tên mình, chứ đừng nói đến tiền cấp dưỡng. Tôi đã quen với việc tự mình gánh hết, vừa làm mẹ, vừa làm cha. Cuộc sống với mẹ con tôi thế cũng đủ rồi..
Cho đến một ngày, chồng cũ bất ngờ xuất hiện, mang theo ba tỷ đồng và lời đề nghị khiến tôi rùng mình..

…Tú đứng trước cửa căn nhà trọ nhỏ của mẹ con tôi, bộ vest thẳng thớm nhưng đôi mắt thâm quầng. Anh đặt chiếc túi da xuống đất, giọng khàn đi:

– Anh… xin em cho anh nhận lại con.

Tôi siết chặt tay con bé. Con đã mười hai tuổi, cao gần ngang ngực tôi, đôi mắt trong veo nhưng dè chừng. Con nép sau lưng tôi, thì thầm:
– Mẹ ơi, chú này là ai?

Câu hỏi ngây thơ ấy khiến ngực Tú nhói lên. Anh quỳ xuống, đẩy chiếc túi về phía tôi. Bên trong là hợp đồng chuyển khoản ba tỷ.

– Anh cần tiền để cứu thằng bé… con trai của anh. Nó bị suy thận giai đoạn cuối. Bác sĩ bảo phải ghép thận gấp. Mẹ nó bỏ đi rồi… mẹ anh thì tai biến, liệt nửa người. Anh… anh không còn ai để nhờ nữa.

Tôi lặng người. Bao năm qua, người đàn ông từng quay lưng với mẹ con tôi, nay lại mang tiền đến, mong đổi lấy một điều gì đó từ chúng tôi.

– Anh muốn gì? – Tôi hỏi khẽ.

Tú cúi đầu, giọng run:
– Anh muốn xin em… xét nghiệm cho con gái mình. Nếu… nếu con phù hợp để hiến thận cho em trai nó…

Tôi thấy trời đất như sụp xuống. Cả người tôi lạnh toát. Tôi ôm con thật chặt, cảm giác như có ai đó vừa đưa tay đòi giật đi một phần thân thể của con tôi.

– Anh điên rồi! – Tôi bật khóc. – Mười năm anh không đoái hoài, giờ lại đòi lấy mạng con tôi để cứu con anh với người khác?

Tú gục đầu xuống nền xi măng, nước mắt rơi ướt tay áo.
– Anh biết mình khốn nạn. Nhưng nó cũng là con anh… Anh xin em, coi như anh quỳ lạy em lần này thôi…

Con gái tôi ngẩng lên, kéo nhẹ tay tôi. Con bé nói rất khẽ, nhưng rõ ràng từng chữ:

– Mẹ ơi, con không biết người đó. Con chỉ có mẹ thôi. Con sợ…

Chỉ một câu ấy thôi, tôi đã có câu trả lời. Tôi lau nước mắt, nhìn thẳng vào mặt người đàn ông từng là chồng mình:

– Con tôi không phải là “kho phụ tùng” cho gia đình anh. Ba tỷ của anh, tôi không cần. Anh từng nói: sống chết mặc mẹ con tôi. Vậy thì bây giờ, xin anh cũng sống chết đừng tìm chúng tôi nữa.

Tú sững sờ, môi run lên, không nói được lời nào. Ngoài cổng, một bóng người già lom khom xuất hiện – mẹ chồng cũ của tôi, gầy guộc, chống gậy. Bà nhìn đứa bé đang nép trong lòng tôi, ánh mắt thoáng qua một tia hối hận muộn màng. Nhưng tôi không còn đủ sức để quan tâm đến sự hối hận ấy nữa.

Tôi khép cánh cửa lại. Phía sau cánh cửa, có thể là tiếng khóc của một người mẹ khác, nỗi tuyệt vọng của một gia đình từng chối bỏ chúng tôi. Nhưng phía này cánh cửa, là con gái tôi – là cả thế giới của tôi.

Tôi cúi xuống ôm con, thì thầm:
– Đừng sợ, mẹ ở đây rồi. Từ nay về sau, dù có chuyện gì xảy ra, mẹ cũng sẽ không để ai làm tổn thương con nữa.

Ngoài kia, nắng vẫn chói chang như ngày tôi bế con bước ra khỏi tòa án mười năm trước. Nhưng lần này, lòng tôi không còn lạnh buốt. Tôi biết mình đã chọn đúng: chọn bảo vệ con, và chọn khép lại hoàn toàn một gia đình từng nhẫn tâm quay lưng với mẹ con tôi.