Ông Toàn năm nay vừa tròn 68 xuân xanh, vợ mất cách đây 6 năm, lương hưu ông được 15 triệu 1 tháng. Ông muốn đi bước nữa nên đã cưới cô Xuân 24 tuổi m;ơn m;ởn đ:ầ;u làng. Và cái kết khiến ông ê chề.
Ông Toàn năm nay vừa tròn 68 xuân xanh, vợ mất cách đây 6 năm, lương hưu ông được 15 triệu 1 tháng. Ông muốn đi bước nữa nên đã cưới cô Xuân 24 tuổi m;ơn m;ởn đ:ầ;u làng. Và cái kết khiến ông ê chề.
Ông Toàn, năm nay vừa tròn sáu mươi tám xuân xanh, là một người đàn ông từng trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. Sinh ra ở làng quê nghèo miền Trung, ông vươn lên nhờ chí tiến thủ: học hành, làm việc ở nhà máy quốc doanh, rồi nghỉ hưu với mức lương cao ngất ngưởng – mười lăm triệu đồng mỗi tháng.
Vợ ông, bà Lan, mất cách đây sáu năm vì căn b;-ệnh qu-ái á-;c, để lại ông một mình trong ngôi nhà rộng thênh thang giữa làng.
Rồi ông gặp Xuân – cô gái hai mươi tư tuổi mơ:n m;-ởn ở đầu làng. Xuân đẹp như đóa sen mới nở: da trắng hồng, mái tóc dài đen nhánh, nụ cười e ấp khiến bao chàng trai si mê. Cô làm việc ở quán cà phê ven đường, cuộc sống khó khăn vì cha mẹ mất sớm, một mình nuôi em trai học đại học.
Đám cưới diễn ra rình rang: mâm cỗ thịnh soạn, khách khứa đông đúc, ông Toàn diện comple lịch lãm, Xuân mặc áo dài trắng tinh khôi. Đêm tân hôn, ông hạnh phúc ô:-m vợ trẻ, thì thầm: “Từ nay, anh sẽ bù đắp cho em tất cả.”
Chỉ sau hai tháng cưới, Xuân thông báo mang thai. Ông Toàn vui mừng khôn xiết:
“Anh sắp làm cha rồi! Con chúng ta sẽ là báu vật.”

Một đêm, ông Toàn tỉnh giấc, thấy Xuân không bên cạnh. Ông xuống nhà, nghe tiếng thì thầm ở phòng khách. Nhìn qua khe cửa, ông ch-t lặng: Xuân đang………..
Gemini đã nói
…Xuân đang ngồi sát cạnh một gã thanh niên trẻ lạ mặt, tay cầm xấp tiền dày cộp – chính là số tiền tiết kiệm cả đời ông vừa rút ra để chuẩn bị cho “đứa con sắp chào đời”.
“Anh yên tâm, lão già này lú lẫn rồi,” tiếng Xuân vang lên, không còn chút dịu dàng, e ấp thường ngày mà sắc lạnh như dao khía vào tim ông. “Cái thai là của anh, lão chỉ là cái ‘máy rút tiền’ nuôi con chúng ta và nuôi em thôi. Đợi đứa bé sinh ra, em sẽ ép lão sang tên nốt mảnh đất này cho nó, lúc đó mình cao chạy xa bay.”
Gã thanh niên cười khoái trá, kéo Xuân vào lòng. Hóa ra, gã chính là người yêu cũ của cô ta ở trên phố, cả hai đã dàn dựng kịch bản “lá ngọc cành vàng lâm nạn” để giăng bẫy lão già hưu trí dư giả nhưng cô đơn.
Cái kết ê chề
Ông Toàn đứng ch-ết trân sau cánh cửa, lồng ngực thắt lại như có ai bóp nghẹt. Ông định lao ra làm cho ra lẽ, nhưng đôi chân già nua bỗng run rẩy không trụ vững. Ông nhận ra mình không chỉ mất tiền, mà còn mất sạch danh dự.
Những sự thật nghiệt ngã ập đến:
-
Sức khỏe suy sụp: Cú sốc khiến huyết áp ông tăng vọt, ông ngã quỵ ngay tại hành lang.
-
Sự phản bội kép: Đứa con mà ông hằng đêm xoa bụng trò chuyện, hóa ra lại là kết quả của một âm mưu lừa đảo tàn nhẫn.
-
Miệng đời mỉa mai: Khi sự việc vỡ lở, thay vì được cảm thông, dân làng lại xì xào: “Già rồi còn ham hố, mười lăm triệu một tháng không đủ ăn dưỡng già hay sao mà còn rước họa vào thân.”
Xuân và gã nhân tình đã nhanh chân ôm theo số tiền mặt biến mất ngay đêm đó khi thấy ông ngất xỉu, để lại ông nằm cô độc trên sàn nhà lạnh lẽo.
Sáng hôm sau, khi đứa con trai cả của ông (vốn đã từ mặt bố vì cuộc hôn nhân này) chạy về đưa ông đi cấp cứu, ông Toàn chỉ biết trào nước mắt trong cay đắng. Ngôi nhà rộng thênh thang giờ đây không chỉ trống trải vì vắng bóng người, mà còn ám ảnh bởi sự khờ dại của chính ông. Bước hụt ở tuổi “gần đất xa trời” không chỉ làm ông trắng tay, mà còn khiến cái tên ông trở thành câu chuyện đàm tiếu mua vui cho cả vùng quê nghèo.