Ông Toàn năm nay vừa tròn 68 xuân xanh, vợ mất cách đây 6 năm, lương hưu ông được 15 triệu 1 tháng. Ông muốn đi bước nữa nên đã cưới cô Xuân 24 tuổi m;ơn m;ởn đ:ầ;u làng. Và cái kết khiến ông ê chề.

Ông Toàn năm nay vừa tròn 68 xuân xanh, vợ mất cách đây 6 năm, lương hưu ông được 15 triệu 1 tháng. Ông muốn đi bước nữa nên đã cưới cô Xuân 24 tuổi m;ơn m;ởn đ:ầ;u làng. Và cái kết khiến ông ê chề.

Ông Toàn, năm nay vừa tròn sáu mươi tám xuân xanh, là một người đàn ông từng trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. Sinh ra ở làng quê nghèo miền Trung, ông vươn lên nhờ chí tiến thủ: học hành, làm việc ở nhà máy quốc doanh, rồi nghỉ hưu với mức lương cao ngất ngưởng – mười lăm triệu đồng mỗi tháng.

Vợ ông, bà Lan, mất cách đây sáu năm vì căn b;-ệnh qu-ái á-;c, để lại ông một mình trong ngôi nhà rộng thênh thang giữa làng.

Rồi ông gặp Xuân – cô gái hai mươi tư tuổi mơ:n m;-ởn ở đầu làng. Xuân đẹp như đóa sen mới nở: da trắng hồng, mái tóc dài đen nhánh, nụ cười e ấp khiến bao chàng trai si mê. Cô làm việc ở quán cà phê ven đường, cuộc sống khó khăn vì cha mẹ mất sớm, một mình nuôi em trai học đại học.

Đám cưới diễn ra rình rang: mâm cỗ thịnh soạn, khách khứa đông đúc, ông Toàn diện comple lịch lãm, Xuân mặc áo dài trắng tinh khôi. Đêm tân hôn, ông hạnh phúc ô:-m vợ trẻ, thì thầm: “Từ nay, anh sẽ bù đắp cho em tất cả.”

Chỉ sau hai tháng cưới, Xuân thông báo mang thai. Ông Toàn vui mừng khôn xiết:

“Anh sắp làm cha rồi! Con chúng ta sẽ là báu vật.”



Một đêm, ông Toàn tỉnh giấc, thấy Xuân không bên cạnh. Ông xuống nhà, nghe tiếng thì thầm ở phòng khách. Nhìn qua khe cửa, ông ch-t lặng: Xuân đang………

Ông Toàn nín thở, tim đập thình thịch.
Qua khe cửa, ánh đèn phòng khách hắt ra mờ mờ. Xuân đang đứng đối diện… một người đàn ông trẻ lạ mặt. Anh ta ăn mặc bảnh bao, dáng vẻ quen thuộc như đã lui tới đây nhiều lần.

– Anh nói nhỏ thôi… – giọng Xuân thì thầm, lo lắng.
– Em yên tâm, ông ấy ngủ say lắm rồi. – người kia đáp, giọng trầm khàn.

Ông Toàn choáng váng. Hai chân ông như bị đóng xuống nền nhà lạnh ngắt.

Người đàn ông kia dúi vào tay Xuân một xấp tiền:
– Cứ giữ lấy. Mai anh lại ghé.
Xuân do dự một thoáng, rồi cũng nhận.

Khoảnh khắc ấy, mọi ảo tưởng trong đầu ông Toàn vỡ tan như bát nước rơi xuống nền gạch. Người vợ trẻ mà ông nâng niu, tin tưởng… hóa ra chỉ coi ông như chiếc ví sống.

Ông lặng lẽ quay về phòng, ngồi thẫn thờ trên mép giường. Đến sáng, khi Xuân giả vờ ngọt ngào mang bát cháo lên, ông nhìn cô rất lâu rồi nói chậm rãi:

– Con trong bụng… có chắc là của tôi không?

Xuân tái mặt. Chiếc thìa trên tay run lên, va vào bát kêu lanh canh.

Sự im lặng kéo dài đủ để ông hiểu tất cả.

Không gào thét, không đánh ghen ầm ĩ, ông Toàn chỉ thấy một nỗi ê chề lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Ông nhận ra, thứ mình cưới về không phải là vợ, mà là một ảo tưởng được tô bằng son phấn và lời ngọt ngào.

Ngay trong ngày hôm đó, ông Toàn làm đơn ly hôn. Ông chuyển cho Xuân một khoản tiền đủ để cô tự lo cho cuộc sống và rời khỏi căn nhà này.

Buổi chiều, đứng một mình giữa sân, nhìn mâm cỗ cưới ngày nào chỉ còn là ký ức, ông cười chua chát.

Cái giá của sự cô đơn đôi khi rất đắt.
Không phải vì mất tiền…
mà vì mất niềm tin vào chính sự lựa chọn của mình.