Ông Toàn năm nay vừa tròn 68 xuân xanh, vợ mất cách đây 6 năm, lương hưu ông được 15 triệu 1 tháng. Ông muốn đi bước nữa nên đã cưới cô Xuân 24 tuổi m;ơn m;ởn đ:ầ;u làng. Và cái kết khiến ông ê chề.
Ông Toàn năm nay vừa tròn 68 xuân xanh, vợ mất cách đây 6 năm, lương hưu ông được 15 triệu 1 tháng. Ông muốn đi bước nữa nên đã cưới cô Xuân 24 tuổi m;ơn m;ởn đ:ầ;u làng. Và cái kết khiến ông ê chề.
Ông Toàn, năm nay vừa tròn sáu mươi tám xuân xanh, là một người đàn ông từng trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. Sinh ra ở làng quê nghèo miền Trung, ông vươn lên nhờ chí tiến thủ: học hành, làm việc ở nhà máy quốc doanh, rồi nghỉ hưu với mức lương cao ngất ngưởng – mười lăm triệu đồng mỗi tháng.
Vợ ông, bà Lan, mất cách đây sáu năm vì căn b;-ệnh qu-ái á-;c, để lại ông một mình trong ngôi nhà rộng thênh thang giữa làng.
Rồi ông gặp Xuân – cô gái hai mươi tư tuổi mơ:n m;-ởn ở đầu làng. Xuân đẹp như đóa sen mới nở: da trắng hồng, mái tóc dài đen nhánh, nụ cười e ấp khiến bao chàng trai si mê. Cô làm việc ở quán cà phê ven đường, cuộc sống khó khăn vì cha mẹ mất sớm, một mình nuôi em trai học đại học.
Đám cưới diễn ra rình rang: mâm cỗ thịnh soạn, khách khứa đông đúc, ông Toàn diện comple lịch lãm, Xuân mặc áo dài trắng tinh khôi. Đêm tân hôn, ông hạnh phúc ô:-m vợ trẻ, thì thầm: “Từ nay, anh sẽ bù đắp cho em tất cả.”
Chỉ sau hai tháng cưới, Xuân thông báo mang thai. Ông Toàn vui mừng khôn xiết:
“Anh sắp làm cha rồi! Con chúng ta sẽ là báu vật.”

Một đêm, ông Toàn tỉnh giấc, thấy Xuân không bên cạnh. Ông xuống nhà, nghe tiếng thì thầm ở phòng khách. Nhìn qua khe cửa, ông ch-t lặng: Xuân đang………