Nửa đêm bố chồng “m//ất tí//ch”, tôi đi tìm thì ch//ết đứng thấy ông đang trong phòng người giúp việc. Những gì diễn ra bên trong còn ki//nh kh//ủng hơn nhiều…
Nửa đêm bố chồng “m//ất tí//ch”, tôi đi tìm thì ch//ết đứng thấy ông đang trong phòng người giúp việc. Những gì diễn ra bên trong còn ki//nh kh//ủng hơn nhiều…
Bố chồng tôi năm nay đã ngoài 60, nổi tiếng đạo mạo, nghiêm nghị. Nhưng dạo gần đây, ông có nhiều biểu hiện lạ lắm. Ông hay thẫn thờ, điện thoại luôn cài mật khẩu, và thỉnh thoảng tôi thấy ông lén ra ban công nghe điện thoại lúc nửa đêm với vẻ mặt lấm lét. Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, tôi rón rén bước xuống cầu thang. Cả căn nhà tối om, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khe cửa phòng của Huệ – cô giúp việc mới tới làm được hơn 1 tháng ở dưới tầng trệt.
Huệ mới 22t, tr//ẻ măng, da trắng, dáng người phổ/ng ph/ao và đặc biệt có đôi mắt ướt rất lú/ng li/ếng. Từ ngày Huệ về làm, tôi đã thấy không yên tâm vì ánh mắt bố chồng nhìn cô ta rất khác l/ạ. Có lần, tôi bắt gặp ông Hưng đứng nhìn tr//ộm Huệ phơi đồ sau sân, ánh mắt đăm chiêu kỳ quặc. Tôi nín thở, tiến lại gần phòng Huệ. Tiếng xì xầm to nhỏ vọng ra.
“Ông… ông đừng làm thế, con không thể bỏ được……” – Tiếng Huệ nức nở, nghe như van lơn.
“Cầm lấy đi! Đừng nói nhiều nữa, tôi nói bỏ đi là phải bỏ. Cầm lấy rồi đi ngay cho khuất mắt tôi!” – Giọng bố chồng tôi gắt gỏng nhưng run rẩy, nghe rất gấp gáp.
Máu nó//ng dồn lên nã//o tôi. Tôi ghé mắt nhìn qua khe cửa chưa khép kín. Cảnh tượng bên trong khiến tôi ch//ết điếng người, tay chân bủn rủn suýt làm rơi cốc nước. Bố chồng tôi đang đứng sát sạt bên giư//ờng Huệ. Cô giúp việc trẻ đang q//uỳ dưới chân ông, hai tay ô//m lấy chân ông k//hóc lóc. Còn trên tay bố chồng tôi là một cọc tiền mệnh giá 500 ngàn dày cộp, ước chừng cả trăm triệu. Ông dúi mạnh cọc tiền vào ng///ực áo Huệ, khuôn mặt đỏ gay.
Trong đầu tôi nổ ra một kịch bản t/ồi t/ệ nhất: Ngo/ại tì/nh! Rõ ràng là ông Hưng đã t/òm te/m với ô sin tr//ẻ mới tới đây làm được hơn 1 tháng. Giờ chắc cô ta có b//ầu hoặc đòi danh phận nên ông dùng tiền để b//ịt m//iệng, ép cô ta ph//á th//ai hoặc bỏ đi. Trời ơi, mẹ chồng tôi cả đời hiền lành, cung phụng chồng con, sao ông nỡ đối xử với bà như thế? Không kiềm chế được cơn gi//ận d//ữ, tôi đ//ẩy mạnh cánh cửa, xô//ng vào…

…Cánh cửa bật mở rầm một tiếng.
Huệ giật mình thét lên, buông chân bố chồng tôi ra, mặt tái mét như người chết trôi. Còn ông Hưng thì đứng sững, cọc tiền rơi lả tả xuống nền gạch.
– “BỐ ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY?!” – tôi gào lên, giọng run vì tức và ghê sợ.
Không khí trong phòng đặc quánh. Bố chồng tôi mở miệng mấy lần nhưng không nói được câu nào. Ông chưa bao giờ trông già nua và hoảng loạn đến thế.
Huệ bật khóc nức nở, quỳ sụp xuống đất:
– “Chị… chị đừng hiểu lầm… không phải như chị nghĩ đâu…”
Tôi cười lạnh:
– “Không phải? Vậy là thế nào? Tiền đây là gì? Đêm hôm bố chồng và giúp việc trẻ ở chung phòng để… phát lương à?”
Tôi quay sang ông Hưng, giọng như dao cứa:
– “Bố có nghĩ đến mẹ không? Cả đời bà sống vì cái nhà này!”
Bố chồng tôi bỗng đập mạnh tay xuống bàn, giọng khàn đặc:
– “IM ĐI! Con không biết gì thì đừng phán!”
Rồi… ông ngồi phịch xuống giường, ôm mặt.
Phải mất vài phút sau, ông mới thở hắt ra một hơi dài, giọng lạc đi:
– “Huệ… con nói đi.”
Huệ run rẩy lau nước mắt, ngẩng lên nhìn tôi:
– “Em… em là con gái của bác Phúc… người từng đi tù thay cho bác trai 20 năm trước.”
Tôi đông cứng.
Bác Phúc – cái tên đó tôi từng nghe mẹ chồng nhắc trong bữa cơm, với giọng đầy day dứt. Là người từng nhận tội thay cho bố chồng tôi trong một vụ tai nạn nghiêm trọng thời trẻ.
Huệ nghẹn ngào:
– “Bố em mất trong trại giam. Mẹ em bệnh nặng. Em lên đây xin làm giúp việc… chỉ để nhìn mặt bác trai một lần.”
Cô quay sang ông Hưng, nước mắt lã chã:
– “Nhưng… em không kìm được. Em mang thai rồi… là của người yêu cũ bỏ rơi. Em không biết bấu víu vào đâu…”
Cả người tôi lạnh toát.
Bố chồng tôi run run:
– “Bố không dám để mẹ con biết. Bố mang nợ gia đình nó… mạng người đó. Số tiền này là để Huệ về quê sinh con, lo cho mẹ nó. Bố chỉ sợ… một khi chuyện lộ ra, nhà này tan nát.”
Huệ cúi đầu:
– “Em quỳ xuống không phải vì xấu xa… mà vì em không còn đường sống…”
Tôi đứng chết lặng.
Những gì tôi tưởng tượng ban nãy – ngoại tình, phản bội – hoàn toàn sụp đổ. Thay vào đó là một sự thật nặng nề hơn rất nhiều:
👉 một món nợ máu kéo dài hai thế hệ
👉 một người đàn ông sống cả đời trong ám ảnh
👉 và một cô gái trẻ bị số phận dồn đến bước đường cùng
Tôi cúi xuống nhặt từng tờ tiền rơi trên sàn, đặt lại lên bàn.
– “Bố ạ… chuyện này không thể giấu mãi.”
Bố chồng tôi ngẩng lên, mắt đỏ hoe.
– “Ngày mai… con sẽ nói với mẹ. Nhưng không phải để kết tội. Mà để giải thoát cho tất cả.”
Đêm đó, tôi không ngủ.
Vì tôi hiểu ra một điều:
Có những bi kịch không sinh ra từ tội lỗi… mà từ sự im lặng kéo dài quá lâu.