Như mọi lần, tôi đến nhà con gái dọn dẹp, nào ngờ giữa trưa con rể bất ngờ về, lại còn có tiếng phụ nữ. Thấy lạ, tôi vội trốn vào tủ quần áo. Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, tôi nghe thấy một chuyện khiến tim mình gần như n;;gừng đ;;ập, run rẩy gọi CA…
Như mọi lần, tôi đến nhà con gái dọn dẹp, nào ngờ giữa trưa con rể bất ngờ về, lại còn có tiếng phụ nữ. Thấy lạ, tôi vội trốn vào tủ quần áo. Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, tôi nghe thấy một chuyện khiến tim mình gần như n;;gừng đ;;ập, run rẩy gọi CA…
Từ ngày con gái lấy chồng ở thành phố, tôi vẫn thường chạy lên dọn dẹp, nấu nướng cho hai đứa vì sợ con gái làm văn phòng bận rộn, còn con rể – anh Quang – thì hay đi công tác xa. Sáng hôm đó, tôi như thường lệ bắt chuyến xe sớm từ quê lên. Tôi đến nhà tầm mười giờ. Dọn dẹp xong, tôi nấu nồi canh chua, chiên ít cá cho bữa trưa. Đang lau phòng khách thì nghe tiếng mở khóa cửa. Tôi khựng lại con gái nói hôm nay đi làm cả ngày cơ mà?
Cửa bật mở. Là Quang. Anh mặc vest, nhưng áo sơ mi đã bung nút, vẻ mặt có gì đó khác thường. Tôi toan ra chào thì chợt nghe anh ócon rể nói qua điện thoại…

…Giọng anh Quang gấp gáp, vừa đi vừa cởi cà vạt:
– Ừ, anh tới rồi. Em lên nhanh đi.
Rồi anh nhìn quanh nhà, như để chắc chắn không có ai. Tôi vội lùi lại vào phòng ngủ, tim đập thình thịch. Không hiểu sao, linh cảm mách tôi phải ẩn đi. Trong khoảnh khắc đó, tôi mở tủ quần áo, chui vào, kéo cánh cửa khép lại, vừa đủ để hở khe thở.
Vừa kịp.
Chưa đầy 1 phút sau… tiếng giày cao gót vang lên từ ngoài cửa.
Một người phụ nữ. Giọng trẻ, lả lơi, tràn đầy thân mật:
– Anh nhớ em quá không?
– Nhớ gần chết. – Quang nói, giọng khác hẳn khi nói chuyện với vợ tôi thường nghe – Em mới là người anh muốn đưa về căn nhà này, không phải cô ta.
Tôi nghe mà lạnh sống lưng.
Tôi tay chân bủn rủn, ngực như bị ai bóp nghẹt. Căn nhà chính tay tôi lau dọn, căn bếp nơi tôi nấu cho con gái từng bữa cơm… giờ lại là nơi họ ôm ấp nhau.
Nhưng đó chưa phải điều tệ nhất.
Tiếng bấm mật khẩu két sắt vang lên. Tôi nín thở.
Cô gái bật cười khẽ:
– Trời ơi, nhiều tiền quá vậy? Hay là anh định bỏ vợ thật rồi?
Quang hạ giọng:
– Tháng sau đi công tác là xong. Cô ta sẽ ký giấy ly hôn. Căn nhà này, sổ tiết kiệm và cả tài khoản ba tỷ kia… anh sẽ chuyển hết cho em đứng tên. Chỉ cần cô ta ký. Anh đã chuẩn bị hồ sơ rồi.
Cô gái bật cười:
– Vợ anh mà chịu à?
Quang nhếch mép:
– Chịu hay không… cũng phải ký. Anh có cách.
Tôi chết lặng.
Con gái tôi hiền lành, yêu chồng hết lòng, có khi nào ngờ người đàn ông đó đang tính hại mình…
Rồi tiếng giấy sột soạt.
– Đây, bản sao hồ sơ khám sức khỏe. – Quang nói. – Bệnh di truyền đó… chỉ cần anh gửi ẩn danh cho chỗ nó làm, thêm vài tin nhắn dọa dẫm, nó sẽ tự rút khỏi đời anh thôi.
– Anh ác quá… – người phụ nữ cười, nhưng không phải phản đối, mà như thích thú.
Tôi không còn đứng vững. Tay bịt miệng kẻo bật tiếng khóc. Tôi nhận ra… không phải chồng phản bội đơn thuần. Đây là một kế hoạch hủy hoại cuộc đời con gái tôi.
Tôi phải làm gì đây?
Rồi đột nhiên—họ tiến về phòng ngủ.
Tiếng bước chân ngay trước tủ.
Tôi sợ đến mức tưởng như không còn thở.
Cánh cửa tủ khẽ rung một cái…
Một giây… hai giây…
Rồi họ quay đi.
Ngay khi tiếng họ biến mất khỏi phòng, tôi run rẩy móc điện thoại. Màn hình lóa lên vì tay tôi ướt mồ hôi. Tôi bấm số… giọng thì thào không thành tiếng:
– Alo… công an phải không… tôi cần báo tin khẩn… con rể tôi đang mưu tính lừa đảo… và có dấu hiệu phạm tội…
Đầu dây bên kia hỏi, tôi run run trả lời từng câu, như sợ nói chậm một giây thôi… con gái tôi sẽ mất tất cả.