Nhỡ ngủ lại nhà chồn/g cũ một đêm, sáng hôm sau anh nhìn tôi với gương mặt tái mét rồi thốt lên: “Em làm anh sống d/ở ch/ế/t dở cả đêm.” Tôi bàng hoàng không hiểu trong lúc mình ngủ say đã xảy ra chuyện gì. Nhưng khi biết sự thật, cả hai chỉ biết lặng người, còn những người chứng kiến thì không ai cầm được nước mắt…

Nhỡ ngủ lại nhà chồn/g cũ một đêm, sáng hôm sau anh nhìn tôi với gương mặt tái mét rồi thốt lên: “Em làm anh sống d/ở ch/ế/t dở cả đêm.” Tôi bàng hoàng không hiểu trong lúc mình ngủ say đã xảy ra chuyện gì. Nhưng khi biết sự thật, cả hai chỉ biết lặng người, còn những người chứng kiến thì không ai cầm được nước mắt…

Tôi và Hưng ly hôn cách đây tám tháng. Tám tháng trôi qua như một cái chớp mắt, nhanh đến nỗi đôi khi tôi vẫn giật mình nghĩ rằng có lẽ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ tồi tệ, một cú ng:ã đa:u đ:ớn mà tôi không kịp trở tay. Không phải vì anh ngo:ạ:i t:ình, không phải vì một lỗi lầm to lớn nào. Chúng tôi chỉ… thua chính mình. Hai cái tôi quá lớn, hai tảng đá không chịu nằm chung một chỗ, ai cũng nghĩ mình đúng, ai cũng đòi được tôn trọng theo cách của riêng mình. Sự tôn trọng đó, trớ trêu thay, lại trở thành lưỡi d:a:o s:ắ:c b:é:n c:ắ:t đ:ứt sợi dây liên kết giữa hai người yêu nhau.

Mẹ chồng tôi, một người phụ nữ tuyệt vời nhưng cũng là một gánh nặng vô hình. Bà thương con, nhưng là cái thương kiểu á:p b:ức, kiểu bao bọc đến mức ngột ngạt. Bà chăm lo từng chút, nhưng lại xen vào mọi thứ, từ việc tôi chọn bát đũa cho bữa tối, cách tôi nêm nếm món canh, cho đến cách vợ chồng tôi nên giao tiếp, nên tranh luận. Bà không cố ý làm tổn thương, nhưng sự hiện diện và can thiệp không ngừng của bà đã biến không gian riêng tư của chúng tôi thành một sân khấu mà ở đó, tôi luôn là người đóng vai ph:ản di:ện, vai người vợ không hoàn hảo. Tôi mệt, Hưng mệt vì luôn phải đứng giữa hai chiến tuyến. Cuối cùng, cả hai thống nhất dọn ra ở riêng để “thử lại từ đầu”, hy vọng không gian sẽ chữa lành mọi thứ.

Nhưng ra ngoài chưa đầy ba tháng, những mâ:u thu:ẫn âm ỉ, những khác biệt cốt lõi trong tính cách lại bùng lên. Không có ai đủ mềm để nhường, không ai đủ kiên nhẫn để lắng nghe. Mỗi cuộc tranh luận đều kết thúc bằng sự im lặng lạnh lẽo, bằng cái nhìn thách thức và sự cố chấp đến cùng. Chúng tôi ký đơn ly hôn trong im lặng, chấp nhận rằng yêu nhau không đồng nghĩa ở được với nhau. Lý do ly hôn nghe buồn cười nhưng đúng là như vậy: chẳng ai sai, chỉ có cả hai đều… quá đúng.

Ly hôn văn minh, không tài sản chung, không con cái. Gia đình hai bên cũng tôn trọng, có lẽ vì họ cũng mệt mỏi với cuộc chiến kéo dài này. Tôi và Hưng thống nhất vẫn giữ liên lạc như bạn bè, thi thoảng hỏi thăm. Nghe thì nhẹ nhàng, nhưng ly hôn xong tôi mất vài tuần để quen việc không còn ai ở bên cạnh mỗi buổi tối, để quen với sự trống rỗng lạnh lẽo của căn hộ mới, nơi không có tiếng bước chân quen thuộc của anh.

Hôm đó, Ly, cô bạn thân từ đại học, người vừa từ Berlin về thăm nhà, hẹn cả nhóm ăn tối. Vì nhà Hưng rộng rãi và quen thuộc, tụi nó đề nghị làm ở nhà anh cho tiện. Ban đầu tôi ngần ngại, cảm giác xa lạ và s:ợ h:ãi khi phải đối diện với ký ức. Nhưng mọi người đều bảo: “Ly hôn văn minh thì gặp nhau có gì đâu, Ly với Hưng vẫn là bạn bè của nhóm mà.” Thế là tôi cũng gật đầu, cố gắng thuyết phục bản thân rằng mọi thứ đều ổn, đều “văn minh”.

Tôi bước vào nhà – căn nhà tôi từng coi là nơi sẽ sống cả đời. Cảm giác giống như lạc vào một phiên bản cũ của chính mình. Đồ đạc vẫn y như hồi tôi còn ở đó, mọi thứ được sắp xếp tỉ mỉ, ngăn nắp. Chỉ thiếu tiếng bước chân của tôi trong bếp, thiếu mùi nước hoa tôi hay dùng. Sự thừa thãi của ký ức này khiến tôi cho:áng v:á:ng và bối rối.

“Nhà cửa vẫn sạch bong, vợ cũ của anh có vẻ là người dọn dẹp tốt hơn em nghĩ,” Ly, cô bạn thân nổi tiếng với tính cách thẳng thắn và có phần ch:â:m bi:ế:m, lên tiếng ngay khi vừa đặt túi xuống. Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt như muốn dò xét xem tôi đã thực sự ổn chưa.

Tôi chỉ cười nhạt, không đáp. Hưng, lúc đó đang lúi húi mở r:ư:ợ:u, li:ếc nhìn tôi một cái không rõ cảm xúc rồi quay đi. Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, một luồng điện căng thẳng vô hình chạy qua.

“Thôi đi Ly, bọn tao ly hôn văn minh rồi. Mày cứ làm như có ai sắp khui ra một bí mật động trời không bằng,” tôi nói, cố giữ giọng bình thản, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình đang gượng ép đến mức nào.

Tụi bạn cười ồ lên. Khí quyển bỗng chốc trở nên áp bức, không phải vì sự giận dữ, mà vì sự gượng gạo được che đậy bằng những câu đùa cợt và tiếng cười lớn. Ai cũng cố tỏ ra thoải mái, nhưng sự ngượng nghịu bao trùm không gian.

Hưng đặt chai vang đỏ xuống bàn, động tác dứt khoát. Anh quay sang, nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt ấy… nó vẫn là sự kết hợp giữa lạnh lùng, sự kiểm soát thường thấy, và một nỗi buồn khó gọi tên.

“Văn minh? Căn bản là chẳng ai đủ dũng khí để đấu tiếp thôi,” Hưng nhếch môi, câu nói như một nhát dao nhỏ, xuyên thấu sự cố gắng duy trì vẻ ngoài của tôi. “Tôi vẫn luôn nói, cô là người giỏi ngụy biện nhất tôi từng gặp. Ngay cả việc ly hôn cũng phải gọi là ‘văn minh’ cho thanh lịch. Cô chỉ đang tự làm dịu cái sự thất bại của mình.”

Tôi cảm thấy m:á:u nóng dồn lên mặt. Lời nói của anh kích động tôi đến tột độ.

“Thất bại?” Tôi bật cười, giọng pha chút chua chát xen lẫn giận dữ. “Phải, tôi thất bại vì đã từng nghĩ anh sẽ trưởng thành hơn sau những rạn nứt. Nhưng hóa ra anh vẫn vậy, Hưng ạ. Vẫn thích dùng sự công kích để che đậy việc chính anh cũng không dám đối diện với sự thật rằng chúng ta đã buông tay.”

Tụi bạn thấy không khí bắt đầu “nặc mùi thuốc súng” liền vội vàng rót rượu, kéo cả hai vào những câu chuyện phiếm khác để hạ nhiệt. Đêm đó, chúng tôi uống khá nhiều. Phần vì vui mừng ngày Ly trở về, phần vì mỗi người trong cuộc đều mượn hơi men để trốn tránh thực tại. Đến hơn mười một giờ đêm, cơn mưa rào mùa hạ bất ngờ ập xuống, sấm chớp đùng đoàng. Cả đám say khướt, tụi bạn bắt xe ra về, còn tôi – phần vì quá chén không tỉnh táo, phần vì trời mưa gió bão bùng – đã mệt nhoài và ngủ thiếp đi trên chiếc sofa ở phòng khách từ lúc nào không hay.

Trong cơn say, tôi chìm vào một giấc ngủ sâu, không m mị, không biết gì về thế giới xung quanh.

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua ô cửa kính đánh thức tôi dậy. Đầu đau như búa bổ, tôi uể oải ngồi ghế, định thần lại mới nhớ ra mình đang ở nhà chồng cũ.

Vừa lúc đó, Hưng từ trong phòng ngủ bước ra. Nhìn thấy anh, tôi suýt chút nữa đã giật mình hét lên. Gương mặt Hưng tái mét, đôi mắt trũng sâu, thâm quầng và chứa đầy những tia máu đỏ. Anh nhìn tôi với vẻ mặt phờ phạc, mệt mỏi tột cùng, rồi thốt lên bằng giọng khản đặc:

“Em làm anh sống dở chết dở cả đêm qua…”

Tôi bàng hoàng, tim đập loạn nhịp, vội vàng nhìn lại quần áo trên người mình – vẫn nguyên vẹn bộ đồ tối qua. Đầu óc tôi quay cuồng với hàng loạt câu hỏi: Chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ trong lúc say tôi đã làm điều gì điên rồ? Hay chúng tôi lại cãi vã, đập phá?

“Hưng… anh nói vậy là ý gì? Tối qua em đã làm gì sao?” Tôi lắp bắp hỏi, lòng tràn ngập sự sợ hãi.

Hưng không đáp, anh chỉ lẳng lặng đi đến bên chiếc kệ tivi, cầm chiếc điều khiển và bật hệ thống camera giám sát của phòng khách lên. “Em tự xem đi.”

Màn hình tivi hiện lên đoạn video ghi lại cảnh tượng lúc hai giờ sáng. Trong không gian phòng khách tối ôm, chỉ có ánh đèn đường hắt vào qua khung cửa, tôi đang nằm trên ghế sofa. Nhưng tôi không nằm yên.

Trong clip, tôi bắt đầu co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy dữ dội. Rồi tôi bắt đầu bật khóc – không phải tiếng khóc thành lời, mà là những tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng, nghe vô cùng đau đớn và hoảng loạn. Gương mặt tôi trong video nhăn nhúm, vặn vẹo vì sợ hãi, miệng liên tục lảm nhảm những câu vô nghĩa: “Con sai rồi… con xin lỗi… đừng mắng con nữa… con mệt lắm…”

Và rồi, Hưng xuất hiện. Anh chạy vội từ trong phòng ra, gương mặt hốt hoảng. Anh không dám lay mạnh vì sợ tôi bị giật mình, chỉ nhẹ nhàng ngồi quỳ xuống cạnh sofa, nắm lấy đôi bàn tay đang siết chặt của tôi, vừa vuốt tóc vừa dỗ dành. Suốt bốn tiếng đồng hồ sau đó, cứ mỗi khi Hưng định buông tay để đứng lên, tôi lại co giật, khóc thét lên và níu chặt lấy vạt áo anh như một đứa trẻ đuối nước vớ được cọc. Hưng đã quỳ như thế, ôm lấy tôi, dỗ dành tôi cho đến tận lúc trời tờ mờ sáng, khi cơn ác mộng của tôi hoàn toàn dịu xuống.

Tôi trân trối nhìn màn hình, nước mắt tự bao giờ đã lã chã rơi. Tôi biết căn bệnh này. Đó là chứng hoảng loạn và trầm cảm thể nhẹ mà tôi mắc phải trong suốt một năm cuối của cuộc hôn nhân – khoảng thời gian tôi bị áp lực tâm lý nặng nề từ sự kiểm soát của mẹ chồng và sự im lặng lạnh lùng của Hưng. Tôi đã giấu anh, giấu tất cả mọi người, tự mình chịu đựng những cơn ác mộng mỗi đêm sau khi ly hôn.

Hưng nhìn tôi, khóe mắt anh cũng đỏ hoe. Sự lạnh lùng, cố chấp của anh giờ đây hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một sự hối hận tột cùng.

“Anh xin lỗi…” Hưng nghẹn ngào, giọng run lên. “Đêm qua, nhìn em đau đớn như vậy, nghe những lời em nói trong cơn mê sảng… anh mới bàng hoàng nhận ra những năm qua anh tồi tệ đến mức nào. Anh cứ nghĩ mình đúng, nghĩ mình là nạn nhân của sự mệt mỏi. Anh không hề biết rằng, sự vô tâm của anh và áp lực từ gia đình anh đã biến người con gái rạng rỡ ngày nào thành ra thế này…”

Anh bước lại gần, quỳ xuống trước mặt tôi giống như trong đoạn video đêm qua, nhưng lần này là khi cả hai đều hoàn toàn tỉnh táo. Anh áp gương mặt hốc hác của mình vào lòng bàn tay tôi, bật khóc nức nở như một đứa trẻ.

“Anh đã sống dở chết dở cả đêm, không phải vì mệt, mà vì tim anh đau thắt lại khi hiểu ra sự thật. Anh hận bản thân mình, Linh ạ.”

Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình, người mà tôi từng nghĩ là vô tình, hóa ra anh cũng mang một vết thương lòng sâu hoắm. Đúng lúc đó, cửa nhà bật mở. Mẹ Hưng bước vào – bà định sang dọn dẹp nhà cửa cho con trai như mọi khi. Nhưng khi chứng kiến cảnh tượng con trai mình đang quỳ gối khóc nấc lên, còn tôi ngồi trên sofa với gương mặt thất thần, nước mắt nhạt nhòa, bà sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.

Hưng quay lại nhìn mẹ, lần đầu tiên trong đời, anh nói với mẹ bằng một giọng điệu kiên quyết nhưng tràn ngập sự đau đớn: “Mẹ nhìn đi… Đây là kết quả của sự quan tâm quá mức của mẹ, và sự nhu nhược của con đấy. Chúng con ly hôn rồi, nhưng vết thương mà chúng ta gây ra cho cô ấy thì vẫn còn cào xé cô ấy mỗi đêm…”

Bà Trịnh nhìn vào màn hình tivi vẫn đang phát lại đoạn clip, nhìn đứa con dâu bà từng chê trách là không hoàn hảo đang run rẩy gầy gò, rồi nhìn đứa con trai duy nhất đang suy sụp hoàn toàn. Bà lảo đảo lùi lại một bước, chiếc làn đi chợ trên tay rơi xuống, hoa quả lăn lóc trên sàn. Bà không nói được lời nào, chỉ biết đưa tay lên che miệng, nước mắt giàn giụa vì hối hận. Không gian căn phòng chìm vào một sự im lặng đau đớn, chỉ có tiếng khóc nghẹn ngào của những người trong cuộc.

Chúng tôi hiểu ra sự thật, hiểu ra căn nguyên của sự đổ vỡ, nhưng đau đớn thay, khi mọi nút thắt được gỡ bỏ, khi sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn quay trở lại… thì cuộc hôn nhân này cũng đã hoàn toàn kết thúc. Tất cả, đã quá muộn để bắt đầu lại từ đầu.