Nhà nghèo nhưng quyết đưa cháu ruột về nuôi vì anh chị qu;a đ;ời đột ngột, nhiều năm sau cháu đi học đại học không về nữa, tôi trách thằng bé v;ô ơn.. Đến khi vợ tôi bị b;ênh nặng cần số tiền lớn…
Nhà nghèo nhưng quyết đưa cháu ruột về nuôi vì anh chị qu;a đ;ời đột ngột, nhiều năm sau cháu đi học đại học không về nữa, tôi trách thằng bé v;ô ơn.. Đến khi vợ tôi bị b;ênh nặng cần số tiền lớn…
Cuộc sống vốn đã chật vật, đến bữa cơm còn phải tính toán từng đồng. Thế rồi tai họa ập đến: anh trai và chị dâu tôi mất trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc, bỏ lại đứa con trai mười tuổi bơ vơ.
Ngày tôi đón cháu về, vợ khóc rấm rứt rồi nổi giận:
“Nhà mình còn chẳng đủ ăn, ông rước thêm một đứa về, định cho cả nhà chết đói à?”
Tôi hiểu sự lo lắng của vợ, nhưng không nỡ để cháu phải trôi dạt. Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Dù sao nó cũng là máu mủ, anh chị gửi gắm lại. Mình cố thêm một chút…”
Vợ tôi im lặng, ánh mắt đầy bất mãn.
Những năm sau đó, tôi nai lưng làm thuê khắp nơi. Ban ngày ngoài đồng, ban đêm tôi đi phụ hồ, ai thuê gì làm nấy, miễn sao có tiền nuôi bốn đứa nhỏ.
Thằng cháu từ nhỏ đã sáng dạ, học hành chăm chỉ. Ngày nó đỗ trường Y ở Hà Nội, cả làng ai cũng khen. Vợ tôi lại thở dài, so sánh với ba đứa con: đứa lớn học xong cấp 3 thì đi làm công nhân, hai đứa sau chỉ làng nhàng học hành.

Từ khi cháu ra Hà Nội, ba năm liền nó không về thăm. Vợ tôi tức giận, mắng:
“Nuôi cho nó ăn học tử tế, giờ có chút chữ nghĩa thì quên hết, đúng là vô ơn!”
…Tôi nghe vợ mắng mà trong lòng vừa giận, vừa tủi. Thằng bé ngày xưa bám lấy tôi không rời, giờ bặt vô âm tín. Tôi cũng bắt đầu nghĩ: hay mình đã nuôi nhầm một đứa vô ơn thật?
Rồi một buổi chiều mưa dầm, vợ tôi ngã quỵ ngoài sân. Bác sĩ nói bà bị suy thận giai đoạn cuối, cần lọc máu định kỳ, sau đó là ghép thận. Con số họ đưa ra khiến tôi choáng váng – bán hết nhà cửa cũng không đủ.
Tôi chạy vạy khắp nơi. Họ hàng ai giúp được bao nhiêu thì giúp, vay nóng khắp làng trên xóm dưới. Ba đứa con nhìn tôi gầy rộc mà chỉ biết khóc. Đêm nào tôi cũng thức trắng, tự trách mình bất lực.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, có người gõ cửa. Trước mặt tôi là một chàng trai mặc áo blouse trắng, vai đeo túi vải, mặt hốc hác vì mưa gió. Tôi nhìn mãi mới nhận ra: là thằng cháu.
Nó quỳ xuống trước mặt vợ chồng tôi, nước mắt rơi lã chã:
“Con xin lỗi cậu mợ. Ba năm qua con không về không phải vì quên ơn… Con vừa học vừa làm thêm để dành tiền. Con sợ về tay trắng thì càng làm cậu mợ buồn.”
Nó lôi từ trong túi ra một tập hồ sơ dày cộp: kết quả xét nghiệm nhóm máu, giấy xác nhận đủ điều kiện hiến thận.
“Con đã hỏi bác sĩ rồi. Thận của con có thể ghép cho mợ. Con xin được hiến.”
Tôi chết lặng. Vợ tôi khóc nấc, cố xua tay:
“Không được… mày còn trẻ, còn tương lai…”
Nó lắc đầu, giọng run run:
“Nếu không có cậu mợ, con đã không có tương lai. Mợ là mẹ của con. Con làm được gì cho mợ, con làm.”
Ngày phẫu thuật, tôi đứng ngoài phòng mổ, tim như bị bóp nghẹt. Hóa ra ba năm không về, nó âm thầm đi làm bưng bê, trực đêm ở bệnh viện, vừa học vừa tích cóp, vừa âm thầm làm xét nghiệm để chuẩn bị cho ngày hôm nay.
Ca ghép thành công. Vợ tôi qua cơn nguy kịch. Khi tỉnh lại, bà nắm tay thằng cháu mà khóc như một đứa trẻ. Lần đầu tiên tôi thấy bà gọi nó:
“Con ơi…”
Còn tôi, người từng trách nó vô ơn, chỉ biết quay đi lau nước mắt. Hóa ra trên đời này, có những đứa trẻ không giỏi nói lời biết ơn – chúng chọn cách trả ơn bằng cả một phần thân thể của mình.