Nhà chồng bán đất, cho chồng tôi 1 tỷ nhưng in sẵn tờ “Tự nguyện từ chối tài sản” để tôi ký vào. Tôi cay đắng nhìn 1 loạt những “người thân” suốt 8 năm làm dâu, rồi kí vào tờ giấy, nhưng viết thêm 1 dòng chữ khiến tất cả điếng người…
Nhà chồng bán đất, cho chồng tôi 1 tỷ nhưng in sẵn tờ “Tự nguyện từ chối tài sản” để tôi ký vào. Tôi cay đắng nhìn 1 loạt những “người thân” suốt 8 năm làm dâu, rồi kí vào tờ giấy, nhưng viết thêm 1 dòng chữ khiến tất cả điếng người…
Nhà chồng tôi ở quê có mảnh đất tổ rộng, bán đi được đúng 3 tỷ đồng. Từ trước đến nay, bố mẹ chồng vẫn hay nói sau này có của sẽ chia đều cho các con, bao gồm chồng tôi và hai anh chị của anh.
Tôi chẳng để tâm lắm vì đó là tài sản của nhà chồng, chia thế nào là quyền của họ. Tôi không trông đợi, cũng không tính toán. Chỉ nghĩ đơn giản: Mình sống tử tế thì gia đình chồng cũng sẽ đối xử tử tế lại.
Thế nhưng hôm nhà chồng họp gia đình để chia số tiền kia, mọi chuyện bắt đầu… lệch hẳn sang hướng không ai ngờ.
Bố mẹ chồng thông báo: Mỗi người con sẽ được một tỷ đồng. Chồng tôi được đứng tên riêng, không cần vợ cùng ký. Tôi thấy cũng bình thường vì nhiều gia đình vẫn thế.
Tôi có hơi thoáng buồn vì nghĩ rằng, mình cũng góp sức tạo dựng mọi thứ 8 năm nay. Nhưng thôi, tài sản trước hôn nhân hay sau hôn nhân gì của gia đình nhà chồng, tôi không đòi hỏi.
Lúc tôi chuẩn bị đứng dậy ra ngoài pha nước, mẹ chồng gọi giật lại. Bà đưa tôi một tờ giấy A4 đánh máy sẵn với tiêu đề: “Giấy từ chối nhận phần chia tài sản của gia đình chồng”. Tôi sững người.
Trong giấy ghi rằng tôi “tự nguyện từ chối quyền hưởng hoặc đòi hỏi bất kỳ phần tài sản nào từ số tiền bán đất 3 tỷ đồng của gia đình chồng, để tránh phát sinh tranh chấp sau này”.
Tôi đọc xong mà lạnh cả sống lưng. Tôi chưa từng mở miệng nói mình muốn được chia, cũng chưa từng đòi hỏi bất kỳ đồng nào. Vậy tại sao phải ký giấy từ chối?
Thấy tôi im lặng, chị dâu – người vừa được chia một tỷ đồng không phải ký gì – liếc tôi với ánh mắt kiểu “thế cũng hợp lý mà”. Anh chồng thì cúi mặt, chắc thấy ngại nhưng không dám lên tiếng.
Tôi hỏi nhẹ: “Sao lại cần con ký riêng ạ?”. Mẹ chồng đáp tỉnh bơ, như thể chuyện chẳng có gì to tát. “Cho rõ ràng thôi. Để tránh mai kia, con lại bảo tài sản chia không đều. Con dâu cũng phải có quyền rồi kiện tụng thì ai mà chịu nổi. Mẹ chỉ muốn minh bạch”. Tôi nghẹn, cảm giác như mình bị tát. Tôi nói trong run rẩy: “Nhưng con có bao giờ đòi hỏi gì đâu?”.Bố chồng chen vào, giọng nghiêm: “Không đòi bây giờ thì cũng phải làm giấy để sau này khỏi tranh chấp. Chúng ta làm việc có pháp lý rõ ràng”.

Tôi nhìn quanh, 3 người nhà chồng, ai cũng im lặng mặc định tôi sẽ ký. Chồng tôi ngồi cạnh, chỉ nói được một câu cộc lốc: “Ký đi cho xong em, có gì đâu mà căng”.
Tôi đặt bút ký nhưng viết thêm 8 chữ.