Người chồng đổ mắm tôm lên đầu vợ chỉ để làm hài lòng tình nhân đang có bầu con trai, nhưng nào ngờ chỉ 10 phút sau đó, màn màn trả thù của cả gia đình nhà vợ khiến cho tiểu tam trở tay không kịp…

Người chồng đổ mắm tôm lên đầu vợ chỉ để làm hài lòng tình nhân đang có bầu con trai, nhưng nào ngờ chỉ 10 phút sau đó, màn màn trả thù của cả gia đình nhà vợ khiến cho tiểu tam trở tay không kịp…

Người chồng tôi từng gọi là chồng, trước mặt tôi và người đàn bà anh ta đang cặp kè, đổ thẳng một bát mắm tôm lên đầu tôi.

Mắm tôm chảy xuống mặt, xuống cổ, thấm ướt cả áo. Mùi tanh nồng bốc lên khiến tôi choáng váng. Tôi đứng sững giữa phòng khách, không kịp phản ứng, chỉ nghe tiếng cười khẩy của cô ta phía sau lưng anh.

Cô ta đang mang th;/ai, một tay đặt lên bụng, giọng ngọt nhưng đầy ác ý:
“Anh làm thế cho em yên tâm. Con trai trong bụng em không thể có một người đàn bà vô dụng làm mẹ kế.”

Chồng tôi không hề ngăn lại. Anh ta còn q;/uát tôi:
“Cô cúi đầu xin lỗi nó đi. Không đẻ được con trai thì cũng chỉ đáng vậy thôi.”

Tôi không khóc.
Không van xin.
Chỉ lặng lẽ đi vào nhà tắm, xả nước gội đầu, để mắm tôm trôi xuống cống.

Trong lúc ấy, tay tôi run run bấm điện thoại, gửi đúng một dòng tin vào nhóm gia đình nhà ngoại:
“Con bị làm nhụ;/c. Mọi người qua ngay.”

Chưa đầy mười phút sau, chuông cửa vang lên liên tục.

Người bước vào đầu tiên là bố tôi. Sau đó là mẹ tôi, hai anh trai, chú ruột, cô ruột. Căn phòng khách vốn ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.

Chồng tôi lúng túng đứng dậy, cố cười:
“Chuyện vợ chồng con, nhà ngoại không nên xen vào…”

Bố tôi không trả lời. Ông nhìn thẳng vào chiếc bát mắm tôm còn đặt trên bàn, rồi quay sang tôi và rồi…

…bố tôi quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt ông không dữ dằn. Không quát tháo. Chỉ là một cái nhìn trầm lặng đến đáng sợ.

“Con có đau không?”

Tôi lắc đầu.

— “Không đau bố ạ. Con chỉ… nhục.”

Chỉ hai chữ ấy thôi, nhưng tay mẹ tôi đã run lên. Bà bước tới, đưa tay chạm vào mái tóc tôi còn ướt, mùi mắm tôm vẫn chưa tan hết. Mắt mẹ đỏ hoe, nhưng giọng lại lạnh băng:

“Ai làm?”

Tôi chưa kịp trả lời thì cô bồ bầu đứng bật dậy, tay ôm bụng, giọng the thé:

— “Bác đừng làm quá lên! Chuyện trong nhà họ mà! Với lại, cháu đang mang thai con trai, lỡ có mệnh hệ gì thì ai chịu trách nhiệm?”

Mẹ tôi quay phắt lại.

“Cô là ai mà đứng trong nhà con rể tôi, nói chuyện đạo lý với tôi?”

Cô ta nghẹn họng.

Chồng tôi vội xen vào:

— “Bố mẹ bình tĩnh! Con với cô ấy chỉ là hiểu lầm… Với lại, con trai là chuyện lớn, nhà mình không thể không có người nối dõi…”

Bố tôi cười.

Một nụ cười rất khẽ, nhưng khiến cả phòng lạnh đi mấy độ.

Ông chậm rãi lấy điện thoại ra, bấm mở loa ngoài.

“Alo, luật sư Hưng à? Ừ, anh sang giúp tôi một việc. Ngay bây giờ.”

Chồng tôi tái mặt.

— “Bố… bố gọi luật sư làm gì?”

Bố tôi không nhìn anh ta.

“Gọi để đòi lại những gì gia đình tôi cho anh mượn.”

Ông quay sang chú tôi:

“Nhà này đứng tên ai?”

Chú tôi đáp gọn:

— “Đứng tên con rể. Nhưng tiền mua nhà là tiền bán đất của bố mẹ cho con gái hồi cưới. Có giấy tờ chuyển khoản.”

“Xe?”

— “Xe trả góp. Nhà mình đứng ra bảo lãnh.”

“Công ty?”

Anh trai tôi lên tiếng, giọng lạnh tanh:

— “Công ty là nhờ vốn bên ngoại. Em gái chỉ đứng tên cổ đông nhỏ để tiện làm ăn.”

Từng câu, từng chữ như búa nện xuống đầu chồng tôi.

Cô bồ bắt đầu hoảng.

— “Mọi người làm vậy là ép người ta! Tôi đang mang thai đó!”

Mẹ tôi bước tới, đứng đối diện cô ta, ánh mắt sắc như dao:

“Mang thai không phải là giấy phép làm nhục người khác.”

“Cô yên tâm,” mẹ nói tiếp,
“Chúng tôi không động một sợi tóc của cô.”
“Chúng tôi chỉ lấy lại những thứ không thuộc về cô.”

Đúng lúc đó, luật sư đến.

Chưa đầy 10 phút sau:

  • Hợp đồng vay vốn được đặt lên bàn.

  • Giấy tờ nhà đất được lôi ra.

  • Đơn ly hôn có sẵn chữ ký của tôi — tôi đã ký từ lúc trong nhà tắm.

Chồng tôi hoảng loạn:

— “Em… em đã chuẩn bị từ trước?”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, giọng bình thản đến lạ:

“Từ lúc anh chọn đổ mắm tôm lên đầu tôi để làm vừa lòng người khác.”

Bố tôi đứng dậy, giọng dứt khoát:

“Một là ký.”
“Hai là ra tòa, chúng tôi lấy lại tất cả.”

Chồng tôi run rẩy cầm bút.

Cô bồ hét lên, khóc lóc, níu tay anh ta:

— “Anh nói sẽ cho mẹ con em danh phận mà!”

Anh ta cúi đầu.

Không ai dám nhìn ai.

Khi cả nhà tôi đứng lên ra về, mẹ tôi quay lại nói đúng một câu, nhẹ nhưng đau:

“Con trai à?”
“Giữ được đạo làm người trước đã, rồi hẵng nghĩ đến việc nối dõi.”

Cánh cửa đóng lại.

Sau lưng tôi, tiếng khóc của tiểu tam vang lên hoảng loạn, còn người chồng từng nhục mạ tôi thì ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu.

Còn tôi —
lần đầu tiên sau nhiều năm —
ngẩng cao đầu bước ra khỏi cuộc hôn nhân ấy.

Mùi mắm tôm đã trôi đi.

Nhưng cái giá của nó,
thì họ phải nhớ suốt đời.