Ngỡ l-ừa được bà cụ lú lẫn ký tên chuyển nhượng hết tài sản, vợ chồng con trai đắc thắng đuổi mẹ già đi – nhưng chỉ đúng 48 tiếng sau, bà trở về cùng với 1 thùng nước mắm khắm và tuyên bố…
Ngỡ l-ừa được bà cụ lú lẫn ký tên chuyển nhượng hết tài sản, vợ chồng con trai đắc thắng đuổi mẹ già đi – nhưng chỉ đúng 48 tiếng sau, bà trở về cùng với 1 thùng nước mắm khắm và tuyên bố…
Bà cụ Thìn – 82 t;/uổi, sống cùng vợ chồng người con trai út. Dạo gần đây bà hay quên trước quên sau, hỏi chuyện cũ ba lần. Hai vợ chồng thì thầm bàn nhau:
– “Giờ chỉ cần bà ký chuyển nhượng cái nhà thôi, còn lại đẩy đi đâu thì đi.”
– “Bà l-ú rồi, dễ dụ chứ lo gì…”
Một buổi trưa, chúng giả vờ đưa bà đi công chứng “giấy khám bệnh”, thực chất là văn bản chuyển nhượng toàn bộ căn nhà hơn 5 tỷ sang tên con trai.
Bà ký. Không chút phản kháng. Tối hôm đó, chúng nói thẳng:
– “Mẹ đi đâu ở tạm đi. Nhà giờ tụi con muốn sửa sang lại cho khang trang!”
Bà chỉ cúi đầu.
Ông cụ – chồng bà, tức giận không nói nên lời, dắt bà rời đi lúc nửa đêm, về nương nhờ nhà người cháu xa dưới quê.
Nhưng đúng 48 tiếng sau, khi cả gia đình đang hân hoan “dọn dẹp” nhà mới, thì tiếng xe ba gác đỗ rầm trước cổng.
Bà Thìn mặc áo bà ba, đội nón, xách theo 1 thùng nước mắm kh-‘ắm bốc mùi muốn lộn ruộ-t, điềm tĩnh nói:
– “Tụi bây tưởng mẹ lú, nhưng mẹ chỉ giả vờ quên… và rồi…

…và rồi, chính tụi bây mới là người ký vào giấy bán nhà cho mẹ chứ không phải mẹ ký cho tụi bây đâu.”
Cả hai vợ chồng chết lặng. Anh con trai run run:
– “Mẹ… mẹ nói gì vậy? Giấy tờ rõ ràng con làm ở văn phòng công chứng mà!”
Bà Thìn bình thản mở túi, rút ra một xấp giấy, đặt lên bàn, giọng chậm rãi nhưng sắc như dao:
– “Mẹ già, nhưng không ngu. Giấy tụi bây đưa, mẹ đem cho thằng cháu làm luật sư coi. Nó bảo mẹ cứ ký đi, ký như tụi bây muốn… nhưng trong hồ sơ nộp công chứng chính thức, mẹ đã chuyển nhượng lại căn nhà cho hội từ thiện chăm người già neo đơn, với điều kiện sau 48 tiếng họ đến xác minh tài sản. Còn hai đứa – tự nhiên trở thành người thuê trọ trong căn nhà này.”
Căn phòng bỗng im phăng phắc. Mùi nước mắm khắm bà xách theo nồng nặc, quẩn quanh giữa không gian như chính nỗi nhục của hai đứa con bất hiếu.
Người con dâu mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống:
– “Mẹ ơi, con lỡ dại… con xin mẹ… con biết lỗi rồi…”
Bà Thìn nhìn thẳng, mắt đỏ hoe nhưng giọng vẫn cứng cỏi:
– “Mẹ không giận, cũng không cần xin lỗi. Mẹ chỉ muốn tụi bây nhớ: tài sản có thể làm lại, nhưng tình người một khi mất rồi, chẳng có nước mắm nào rửa sạch được cái mùi phản bội ấy.”
Nói xong, bà quay lưng, bước ra sân. Tiếng nắp thùng nước mắm bật mở, mùi tanh nồng lan ra.
– “Cho tụi bây giữ lại chút hôi thối, để mỗi lần ngửi thấy còn nhớ đến lòng tham của mình.”
Chiếc xe ba gác nổ máy, chầm chậm rời đi.
Giữa khoảng sân vắng, hai vợ chồng chỉ biết quỳ lặng, nhìn theo bóng dáng gầy guộc khuất dần, hòa trong hương nước mắm — thứ mùi hối hận chẳng thể nào phai.