Nghe tin vợ cũ sắp tái hôn với một anh bảo vệ trong công ty, tôi bật cười khi/n//h miệt, cố tình dắt người vợ mới – ái nữ của giám đốc – đến dự cưới chỉ để “lấy oai”. Thế nhưng, vừa bước vào lễ đường và biết được thân phận thật của chú rể mà bấy lâu nay tôi luôn c//oi thường, tôi ch/ết lặng, mặt cắt không còn giọt máu…
Nghe tin vợ cũ sắp tái hôn với một anh bảo vệ trong công ty, tôi bật cười khi/n//h miệt, cố tình dắt người vợ mới – ái nữ của giám đốc – đến dự cưới chỉ để “lấy oai”. Thế nhưng, vừa bước vào lễ đường và biết được thân phận thật của chú rể mà bấy lâu nay tôi luôn c//oi thường, tôi ch/ết lặng, mặt cắt không còn giọt máu…
Tôi từng tin mình là người chiến thắng sau cuộc l/y hôn. Có sự nghiệp, có người vợ mới xuất thân danh giá, còn cô ấy chỉ chọn một người đàn ông làm nghề bảo vệ. Tôi nghĩ đó là cái giá của việc rời bỏ tôi. Nhưng chỉ đến ngày hôm ấy, khi sự thật được hé lộ trước mặt tất cả quan khách, tôi mới nhận ra người đáng thương và đáng xấu hổ nhất… lại chính là mình.
Tôi nghe tin vợ cũ sắp tái hôn vào một buổi chiều rất bình thường.
Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi:
“Anh biết chưa? C/o/n Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy th/ằ/ng bảo vệ ngày xưa ở công ty mình đấy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vài giây. Rồi tôi bật cười.
Cười lớn đến mức cô thư ký ngoài phòng còn liếc vào, tưởng tôi vừa nghe được tin gì vui lắm. Tôi cười đến cay sống mũi, cười đến tức ng/ự/c, cười đến mức suýt s/ặ/c nước.
Lan – vợ cũ tôi – người từng khóc lóc đòi ly hôn vì “không chịu nổi áp lực”, vì “anh quá thực dụng, quá coi trọng tiền bạc”, cuối cùng lại đi lấy… một anh bảo vệ.
Một anh bảo vệ.
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng. Có lần tôi còn quát anh ta vì để xe khách chắn lối vào.
Đời đúng là biết đùa.
Tôi lập tức quay sang nhìn vợ tôi bây giờ – Hà.
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao. Tôi cưới Hà sau khi ly hôn Lan chưa đầy một năm. Ai cũng bảo tôi “số hưởng”, “đổi đời”.
Tôi cũng nghĩ vậy.
“Hà này,” tôi nói, cố giữ giọng thản nhiên nhưng không giấu nổi sự hả hê, “cuối tuần này em có rảnh không?”
“Có chuyện gì không anh?” – Hà hỏi.
“Vợ cũ anh cưới chồng.”
Hà nhướn mày.
“À, em nghe loáng thoáng rồi. Hình như lấy bảo vệ đúng không?”
Tôi gật đầu, cười khẩy.
“Anh định đi.”
Hà nhìn tôi, im lặng vài giây.
“Anh đi làm gì?”
Tôi nghiêng người lại gần, hạ giọng:
“Đi cho người ta biết… bỏ anh là sai.”
Hà không cười. Nhưng cô cũng không từ chối.

Khách sạn nơi tổ chức tiệc cưới không phải dạng trung tâm tiệc cưới bình dân như tôi tưởng. Đó là một khách sạn năm sao nằm ngay trung tâm thành phố – nơi trước giờ tôi chỉ đến dự tiệc của đối tác lớn hoặc các sự kiện cấp tập đoàn.
Cửa kính cao chạm trần. Thảm đỏ trải dài từ sảnh vào tận phòng tiệc. Hai bên lối đi là hoa tươi – không phải mấy loại hoa trang trí rẻ tiền – mà là hoa nhập khẩu, phối toàn tông trắng – kem – vàng nhạt, cắm dày đến mức nhìn thôi cũng đủ biết giá không hề rẻ.
Hà bước xuống xe trước tôi, khẽ siết tay tôi lại.
“Anh chắc là… đúng chỗ không?” – cô hỏi nhỏ.
Tôi cũng đang tự hỏi điều đó.
Bảng điện tử lớn trước sảnh hiện dòng chữ chạy ánh vàng: …
Bảng điện tử lớn trước sảnh hiện dòng chữ chạy ánh vàng: “LỄ THÀNH HÔN: QUỐC ĐÔNG & PHƯƠNG LAN”.
Đúng tên Lan rồi. Tôi nuốt nước bọt, cố trấn an bản thân rằng chắc cô ta đã dồn hết tiền tích mọc, thậm chí vay nợ để làm một đám cưới “sĩ diện” với thiên hạ. Tôi ưỡn ngực, chỉnh lại cổ áo vest hàng hiệu, nắm tay Hà kiêu hãnh bước vào trong.
Hội trường cưới xa hoa đến ngạt thở. Nhưng điều làm tôi sững sờ không phải là ánh đèn pha lê, mà là những gương mặt đang ngồi ở hàng ghế VIP. Kia là chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố, kia là vị giám đốc ngân hàng mà công ty tôi phải trầy trật mấy tháng qua mới xin hẹn gặp… Và ở chiếc bàn trung tâm, bố vợ tôi – vị giám đốc quyền lực mà tôi luôn khúm núm – đang khép nép cười nói, nâng ly với một người đàn ông đứng tuổi có phong thái vô cùng uy nghiêm.
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tiếng nhạc rộn rã vang lên. MC dõng dạc tuyên bố: “Chào đón chú rể Quốc Đông và cô dâu Phương Lan!”
Tôi háo hức nhìn lên sân khấu, chuẩn bị sẵn một nụ cười khinh bỉ để dành cho “anh bảo vệ”. Nhưng khi chú rể bước ra, nụ cười trên môi tôi hoàn toàn tắt ngấm.
Đó đúng là người đàn ông mặc đồng phục xanh ngày xưa. Nhưng lúc này, anh ta khoác trên mình bộ suit may đo cao cấp của Ý, thần thái sang trọng, đĩnh đạc bước đi trong tiếng vỗ tay của những nhân vật sừng sỏ nhất giới kinh doanh.
Đúng lúc đó, bố vợ tôi nhìn thấy vợ chồng tôi. Ông vội vã kéo tay chúng tôi lại gần chiếc bàn VIP, giọng run run vì hãnh diện: “Đến đúng lúc lắm! Mau lại đây chào Chủ tịch tập đoàn Đông Phát. Và kia… chính là cậu Đông, người thừa kế duy nhất của tập đoàn!”
Đầu óc tôi vang lên một tiếng “uềnh”, tai ù đi, chân tay bủn rủn.
Chủ tịch tập đoàn Đông Phát? Người thừa kế duy nhất?
Bố vợ tôi vẫn thao thao bất tuyệt, không hề nhận ra sắc mặt trắng bệch của con rể: “Cậu Đông đây thâm nhập thực tế, tự mình xuống làm bảo vệ ở công ty chúng ta nửa năm để khảo sát hệ thống quản lý cốt lõi. Không ngờ lại bén duyên với Lan. Đúng là một câu chuyện đẹp!”
Lúc này, Đông dắt tay Lan đi xuống chúc rượu bàn VIP. Nhìn thấy tôi, bước chân Đông khựng lại một nhịp. Anh không hề tức giận hay bối rối, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt điềm tĩnh, xen chút thương hại.
Còn Lan, cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn sang Hà đang đứng chết trân bên cạnh. Không có sự oán hận, không có sự trả thù, ánh mắt Lan bình yên và hạnh phúc đến lạ kỳ. Cô khẽ gật đầu chào tôi như một người quen cũ qua đường, rồi quay sang âu yếm nhìn chồng mình.
“Cảm ơn mọi người đã đến chung vui,” Đông lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, khẽ mỉm cười: “Đặc biệt là anh. Cảm ơn anh ngày xưa đã ‘nhắc nhở’ tôi về chuyện đỗ xe. Nhờ những tháng ngày làm bảo vệ đó, tôi mới tìm được người con gái trân trọng tôi vì chính con người tôi, chứ không phải vì cái danh xưng người thừa kế.”
Từng lời của Đông như những cái tát giáng thẳng vào mặt tôi trước sự chứng kiến của bố vợ và bao nhiêu quan khách cấp cao.
Tôi đứng đó, mặt cắt không còn một giọt máu. Hóa ra, người đàn ông mà tôi luôn coi thường lại là người ở vạch đích mà cả đời tôi có nằm mơ cũng không chạm tới. Hóa ra, người vợ mà tôi ruồng bỏ vì chê cô ấy “tầm thường” giờ lại trở thành phu nhân của một tập đoàn tài phiệt.
Hà đứng bên cạnh khẽ buông tay tôi ra. Ánh mắt cô ấy nhìn tôi đầy sự thất vọng và xấu hổ. Cô ấy nhận ra chồng mình chẳng qua chỉ là một kẻ tiểu nhân đắc chí, cố mang vợ mới đi làm công cụ để thỏa mãn lòng ích kỷ hèn hạ.
Tiếng nhạc cưới vẫn vang lên rộn rã, nhưng trong lòng tôi chỉ còn là một đống tro tàn. Tôi lầm lũi quay lưng, bước nhanh ra khỏi sảnh tiệc, bỏ lại sau lưng ánh đèn hoa lệ và tiếng cười hạnh phúc của họ. Đi dưới cơn mưa phùn của thành phố, tôi bật khóc – giọt nước mắt của sự nhục nhã muộn màng. Tôi cứ ngỡ mình đã thắng, nhưng hóa ra, tôi đã tự tay đánh mất báu vật lớn nhất đời mình, đổi lại chỉ là một vỏ bọc hào nhoáng rỗng tuếch.