Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Hà vừa tỉnh dậy sau ca ph/ẫu thu/ật, khắp người vẫn còn đ//au nh//ức, nhưng tâm trí lại sáng tỏ hơn bao giờ hết. T//ai nạ//n xảy ra cách đây hai ngày vẫn còn in hằn trong ký ức — chiếc xe tải l//ao ra từ ngõ hẹp, tô//ng thẳng vào xe của cô. Mọi người nghĩ đó là một s/ự c/ố b/ất n/gờ, nhưng Hà thì không. Cảm giác b/ất a/n trong lòng mách bảo, đằng sau vụ việc này là một â/m m/ưu.
Cô nhớ lại ánh mắt của mẹ chồng và cô em dâu buổi sáng hôm ấy. Khi cô thông báo sẽ về quê thăm mẹ ru/ột và mang theo giấy tờ rút tiền từ khoản hồi môn 15 tỷ đồng, ánh mắt họ sáng lên đầy k/hó hiể/u. Khoản tiền này vốn do bố mẹ Hà cho khi cưới, được ghi rõ ràng là tài sản riêng của cô.

Hà gi/ả v/ờ ngủ s/ay trên giường bệnh, nhưng tai vẫn lắng nghe mọi âm thanh. Bên ngoài phòng, chồng cô – Tuấn – đang nói chuyện điện thoại, giọng hạ thấp nhưng không gi//ấu được sự phấn khích:

“Ừ… bác sĩ bảo khả năng không qua khỏi cao lắm… Mọi người chuẩn bị làm mâm cỗ đi, coi như tiễn… À, giấy tờ tiền hồi môn em sẽ mang về luôn.”

Tim Hà nhói lên. Người mà cô từng tin tưởng nhất lại mong cô không tỉnh lại.

Cả đêm hôm đó, Hà nằm suy nghĩ. Nước mắt rơi ướt gối, nhưng lý trí thì bừng tỉnh. Cô biết mình cần làm gì.

Sáng hôm sau, Hà lặng lẽ nhờ y tá thân quen liên hệ với luật sư của mình. Cô kể lại mọi chuyện, đưa cả bản sao giấy tờ hồi môn và tài sản riêng. Luật sư nghe xong, chỉ gật đầu:

“Chị yên tâm. Chúng ta sẽ để họ tự l/ộ mặt.”…

Ba ngày sau, trong khi Hà vẫn nằm viện, ở quê nhà chồng, tiếng cười nói, tiếng cụng ly vang rộn khắp sân. Họ mở tiệc linh đình, gọi đó là “làm cỗ tiễn con dâu bạc mệnh”. Mẹ chồng mặc áo tang hờ, nhưng khuôn mặt không giấu nổi nét hả hê. Em dâu thì ríu rít:

– Thế là từ giờ số tiền mười lăm tỷ coi như nhà ta giữ được, chị Hà đâu còn cơ hội mà đòi nữa!

Tuấn, người chồng, uống một hơi cạn chén rượu, cười khẩy:
– Đúng là ông trời có mắt. Vợ chết, tiền ở lại. Phen này, anh em mình khỏi lo thiếu thốn.

Nhưng họ đâu ngờ, ngay lúc ấy, chiếc màn hình lớn giữa nhà bỗng sáng lên. Một đoạn ghi hình trực tiếp hiện ra – chính là Hà, gương mặt tuy xanh xao nhưng ánh mắt cứng rắn, đang ngồi trong phòng bệnh viện.

“Xin lỗi cả nhà,” giọng Hà vang lên trong loa, lạnh lùng mà đầy sức mạnh, “nhưng tôi chưa chết. Và hơn thế nữa, tôi vừa nộp đơn khởi kiện, cùng với bằng chứng ghi âm, ghi hình những cuộc trò chuyện của các người.”

Không khí trong sân đông như trẩy hội bỗng im phăng phắc. Nhiều người họ hàng tái mặt, bàn tay cầm đũa dừng giữa không trung. Mẹ chồng run rẩy:
– Mày… mày làm cái gì vậy Hà?

Hà nhìn thẳng vào ống kính:
– Tôi làm đúng điều luật pháp cho phép. Khoản tiền hồi môn là tài sản riêng của tôi, được pháp luật bảo hộ. Các người tìm cách chiếm đoạt, thậm chí muốn tôi chết để dễ bề thâu tóm. Tôi không còn coi đây là gia đình nữa.

Ngay lúc ấy, hai luật sư cùng một cán bộ tòa án bước vào sân, công bố lệnh niêm phong một số tài sản và giấy tờ. Cả nhà chồng chết lặng, nhiều hàng xóm buông thì thào:
– Trời ơi, hóa ra bao lâu nay họ mưu tính cả mạng sống con dâu chỉ vì tiền sao?

Tuấn thì mặt cắt không còn giọt máu, miệng lắp bắp:
– Hà… anh… anh chỉ là vì nóng giận, vì nhất thời…

Nhưng Hà lạnh lùng ngắt lời:
– Anh đã mời rượu mừng cái chết của tôi. Từ nay, giữa chúng ta chỉ còn là bị đơn và nguyên đơn.

Đoạn ghi hình tắt phụt. Cả sân tiệc vẫn còn đông nghẹt người, nhưng chẳng ai dám cười nói thêm câu nào. Không khí tang tóc thật sự lúc này mới bao trùm lên căn nhà vốn định “ăn mừng”.