Ngày tôi ký vào đơn l//y hôn và lặng lẽ bước ra khỏi nhà chồng với đúng hai bàn tay trắng, mẹ chồng khoanh tay cười nhạt, còn chồng cũ lạnh lùng đóng sầm cánh cửa sau lưng như muốn cắt đứt mọi liên hệ.

Ngày tôi ký vào đơn l//y hôn và lặng lẽ bước ra khỏi nhà chồng với đúng hai bàn tay trắng, mẹ chồng khoanh tay cười nhạt, còn chồng cũ lạnh lùng đóng sầm cánh cửa sau lưng như muốn cắt đứt mọi liên hệ.

Tôi cúi đầu kéo chiếc vali cũ kỹ, trong lòng chỉ còn lại nỗi tủi thân và cảm giác mình đã mất cả thanh xuân.

Đúng lúc ấy, bố chồng bất ngờ gọi giật lại:

– Con cầm giúp bố túi rác này, tiện đường thì vứt luôn ở đầu ngõ nhé!

Tôi khựng người.

Chiếc túi nilon màu đen cũ kỹ bốc mùi thoang thoảng khiến tôi thoáng chạnh lòng. Đến phút cuối cùng rời khỏi căn nhà từng gắn bó gần mười năm, việc cuối cùng tôi làm cho gia đình ấy lại là… mang rá/c đi đổ.



Không một lời than trách, tôi lặng lẽ nhận lấy rồi bước đi.

Thế nhưng khi vừa ra đến cổng, tôi chợt cảm thấy chiếc túi nặng một cách kỳ lạ. Bên trong dường như không phải toàn là rác.

Linh cảm có điều bất thường, tôi nhìn quanh rồi từ từ mở chiếc túi ra.

Chỉ trong tích tắc, nước mắt tôi trào ra, hai bàn tay run bần bật.

Ẩn dưới lớp giấy báo và vài vỏ hộp cũ là một bọc vải đen được buộc rất cẩn thận.

Tôi vội mở nút buộc…

Bên trong không phải rác mà đó là…

bên trong không phải rác mà đó là một bọc vải nhỏ màu đen được buộc rất cẩn thận. Bên trong bọc vải là 10 xấp tiền polymer 500k cùng một chiếc nhẫn vàng 5 chỉ và một mảnh giấy nhỏ được gấp gọn.

Dòng chữ viết tay trên mảnh giấy chỉ có vài câu, nhưng lại làm tôi nghẹn ngào hơn: “Con à, bố xin lỗi vì những gì đã xảy ra. Mấy năm qua con đã chịu nhiều thiệt thòi rồi. Đây là số tiền bố tích cóp được, không nhiều, nhưng hy vọng con sẽ dùng nó để lo cho tương lai của mình. Con đừng lo cho bố, cứ sống tốt cuộc sống của mình nhé. Bố luôn ủng hộ con”.

Nước mắt tôi rơi xuống bản giấy, mờ nhạt đi vài chữ. Tôi không ngờ người bố chồng mà tôi luôn kính trọng, người mà tôi luôn nghĩ là hiền lành, nhu nhược, lại chính là người duy nhất nhìn thấy nỗi khổ của tôi và âm thầm giúp đỡ tôi vào giây phút tôi tuyệt vọng nhất. Số tiền và chiếc nhẫn vàng có thể giúp tôi ổn định cuộc sống bước đầu, nhưng tình cảm và sự quan tâm của bố chồng mới là thứ tôi trân trọng nhất.

Sau này, tôi mới biết, bố chồng đã phải chịu rất nhiều áp lực từ mẹ chồng và chồng tôi để có thể giúp tôi. Nhưng bố nói: “Bố không muốn con phải chịu thiệt thòi thêm nữa. Bố chỉ muốn con được hạnh phúc”.

Tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng sống thật tốt, để không phụ lòng mong mỏi của bố chồng và để chứng minh cho mẹ chồng và chồng tôi thấy rằng tôi có thể tự lập và hạnh phúc.