Ngày tôi ký đơn ly hôn, tôi rời khỏi căn nhà ấy với hai bàn tay trắng, không tài sản, không quyền nuôi con. Anh ta mỉm cười chiến thắng, tin rằng đã đẩy tôi đến đường cùng
Ngày tôi ký đơn ly hôn, tôi rời khỏi căn nhà ấy với hai bàn tay trắng, không tài sản, không quyền nuôi con. Anh ta mỉm cười chiến thắng, tin rằng đã đẩy tôi đến đường cùng. Tôi im lặng ký hết mọi giấy tờ để anh ta nghĩ mình thắng hoàn toàn. Nhưng vài tuần sau vài tháng sau anh ta hoảng loạn gọi cho tôi giọng r-un r-ẩy như người vừa đánh mất thứ quan trọng nhất và cầu xin được gặp lại tôi nói một điều… TRUYỆN NGẮN
Ngày tôi ký vào đơn ly hôn, căn nhà từng là tổ ấm của tôi im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ chạy qua từng giây. Không còn những bữa cơm vội, không còn tiếng con trẻ chạy quanh nhà, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo giữa hai con người từng nói sẽ đi cùng nhau đến cuối đời. Tôi ngồi đối diện chồng cũ, tay đặt trên bàn, trước mặt là những tờ giấy đã được soạn sẵn. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt không còn tình cảm, chỉ còn sự chắc chắn của một người tin rằng mình đã thắng.
Tôi không tranh cãi, không khóc lóc, cũng không níu kéo. Tôi ký từng trang giấy như thể đang đặt dấu chấm hết cho một đoạn đời dài. Tài sản tôi không nhận, quyền nuôi con tôi cũng buông. Anh ta hơi khựng lại khi thấy chữ ký của tôi gọn gàng đến mức dứt khoát, nhưng rồi nhanh chóng nở một nụ cười nhẹ, như thể mọi thứ đang diễn ra đúng kế hoạch của anh ta. Anh ta tin rằng tôi đã rơi vào đường cùng, không còn lựa chọn nào khác.
Ngày tôi rời khỏi căn nhà ấy, tôi chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ. Con đứng ở cửa, nhìn tôi bằng ánh mắt chưa hiểu hết chuyện gì đang xảy ra. Tôi cúi xuống ôm con thật lâu, cố giữ bình tĩnh để không làm con sợ. Tôi nói với con rằng tôi sẽ ổn, rằng con cũng sẽ ổn, và rằng chúng tôi vẫn sẽ gặp nhau. Khi tôi quay lưng bước đi, phía sau không có tiếng gọi nào níu lại. Chỉ có tiếng cửa khép lại rất khẽ, nhưng đủ để tôi hiểu rằng một chương đời đã kết thúc.
Những ngày sau đó, tôi thuê một căn phòng nhỏ, bắt đầu lại từ đầu với hai bàn tay trắng đúng nghĩa. Không ai biết rằng trong suốt thời gian hôn nhân, tôi đã âm thầm học nghề, tích lũy kỹ năng để có thể tự nuôi sống bản thân. Tôi không oán trách chồng cũ, cũng không kể lể với ai. Tôi chỉ làm việc, cố gắng đứng vững, và giữ cho mình một nguyên tắc duy nhất: không để bản thân gục ngã trước con mình.
Trong khi đó, anh ta sống trong cảm giác chiến thắng. Mọi người xung quanh nghĩ rằng anh ta đã “giành phần hơn” trong cuộc ly hôn. Anh ta có nhà, có tiền, có quyền nuôi con. Nhưng sự thật là anh ta không hiểu hết những gì phía sau sự im lặng của tôi. Anh ta tưởng rằng tôi yếu đuối nên chấp nhận rời đi, mà không hề biết rằng tôi đã chọn cách buông bỏ có tính toán, không phải vì thua cuộc…
Dưới đây là phần tiếp theo và kết thúc cho truyện ngắn của bạn, giữ vững mạch kịch tính, sự mạnh mẽ của người phụ nữ và cú “lật kèo” đầy sảng khoái:
Những tháng ngày sau đó, tôi vùi đầu vào công việc. Studio thiết kế thời trang nhỏ do tôi và một vài người bạn cũ chung vốn âm thầm thành lập trước khi ly hôn bắt đầu có những bước tiến vượt bậc. Tôi bận rộn đến mức không có thời gian để đau lòng.
Ngược lại, cuộc sống của chồng cũ tôi bắt đầu rạn nứt từ những điều nhỏ nhặt nhất. Anh ta tưởng rằng có tiền, có nhà là có tất cả. Nhưng anh ta quên mất rằng, công ty xuất nhập khẩu của anh ta vận hành trơn tru suốt 5 năm qua là nhờ mạng lưới khách hàng ngoại quốc và những hợp đồng dịch thuật, đối ngoại do một tay tôi gầy dựng và duy trì. Ngày tôi đi, tôi không mang theo một đồng tài sản, nhưng tôi mang theo toàn bộ chất xám, mối quan hệ và sự tín nhiệm của các đối tác lớn.
Chỉ trong vòng ba tháng, các công ty lớn đồng loạt hủy hợp đồng với anh ta vì không hài lòng với cách làm việc của đội ngũ mới. Công ty của anh ta rơi vào khủng hoảng trầm trọng, nợ nần chồng chất. Chưa dừng lại ở đó, đứa con trai vốn quen có mẹ chăm bẵm, nay phải ở với người bố suốt ngày cáu gắt và cô nhân tình thực dụng mới rước về, thằng bé trở nên lầm lì, học hành sút kém và luôn khóc đòi mẹ.
Đúng tròn bốn tháng sau ngày ly hôn, tôi đang đứng hướng dẫn nhân viên tại showroom mới khai trương của mình thì điện thoại đổ chuông. Là số của anh ta.
Tôi bấm nghe, đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, rồi một giọng nói run rẩy, khàn đặc vang lên, hoàn toàn biến mất vẻ ngạo mạn ngày nào:
-
Chồng cũ: “An… là em đúng không? Anh… anh muốn gặp em một lát được không? Anh xin em…”
-
Tôi: (Giọng điềm tĩnh, xa cách) “Có chuyện gì anh cứ nói qua điện thoại. Tôi đang bận.”
-
Chồng cũ: “Không, anh cầu xin em. Gặp anh một lần thôi. Ở quán cà phê cũ… Anh có chuyện quan trọng nhất định phải nói với em.”
Chiều hôm đó, tôi đến điểm hẹn. Tôi diện một chiếc đầm thiết kế thanh lịch, thần thái rạng rỡ và tự tin. Khi tôi bước vào, anh ta đang ngồi ở góc bàn, trông già đi chục tuổi, quần áo xộc xệch, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn và suy sụp.
Vừa thấy tôi, anh ta lao đến định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi lạnh lùng lùi lại, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
-
Tôi: “Anh có 10 phút. Nói đi.”
-
Chồng cũ: (Nước mắt chực trào, giọng nghẹn lại) “An… anh sai rồi. Anh thực sự sai rồi. Công ty của anh phá sản rồi em ạ. Ngân hàng chuẩn bị xiết nợ căn nhà… Cô ta cũng gom sạch số tiền mặt còn lại rồi bỏ trốn rồi…”

Tôi nhấp một ngụm trà, không hề bất ngờ, chỉ im lặng nhìn anh ta đóng kịch đáng thương. Anh ta thấy tôi không động lòng, liền quỳ sụp xuống bên cạnh ghế của tôi, bám lấy tay áo tôi mà cầu xin:
-
Chồng cũ: “Anh không cần sĩ diện nữa. Anh cầu xin em quay về. Chúng ta làm lại từ đầu được không? Thằng cu Bun nó nhớ em lắm, ngày nào nó cũng khóc. Anh biết em ra đi tay trắng là vì anh ép em, giờ anh trả lại hết, anh sẽ ký sang tên căn nhà cho em, giao quyền nuôi con cho em… Chỉ cần em cứu anh, cứu công ty…”
Tôi khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sự giễu cợt. Tôi gỡ tay anh ta ra khỏi áo mình, đứng dậy, nhìn thẳng vào người đàn ông tệ bạc từng nghĩ đã đẩy tôi vào đường cùng:
-
Tôi: “Anh nghĩ tôi ký vào đơn ly hôn tay trắng là vì tôi sợ anh sao? Không. Tôi để lại căn nhà và công ty đó cho anh, là vì tôi biết thừa không có tôi, anh cũng chỉ là một kẻ bất tài vô dụng. Tôi để con lại cho anh tạm thời, là để tòa án thấy anh không đủ khả năng nuôi dưỡng khi anh phá sản. Sáng nay, luật sư của tôi đã nộp đơn xin thay đổi quyền nuôi con lên tòa án rồi.”
Anh ta ngước lên nhìn tôi, mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy không nói nên lời.
-
Tôi: “Căn nhà rách nát sắp bị xiết nợ của anh, tôi không thèm. Công ty sụp đổ của anh, tôi lại càng không cần. Thứ duy nhất tôi mang về là con trai tôi. Hôm nay anh gọi tôi đến đây để cầu xin, nhưng anh nên nhớ, ngày tôi bước ra khỏi cửa với hai bàn tay trắng, anh đã không cho tôi một đường lui. Sự tử tế của tôi đã dùng hết vào ngày tôi ký đơn rồi. Từ nay về sau, anh sống hay chết, không liên quan đến tôi!”
Nói rồi, tôi lấy từ trong túi xách ra tờ 100 ngàn, đặt xuống bàn để trả tiền nước, rồi quay lưng bước đi thẳng ra chiếc xe ô tô đang nổ máy chờ sẵn.
Phía sau lưng, tiếng chồng cũ gào khóc, gọi tên tôi trong vô vọng bị tiếng còi xe phố thị nuốt chửng. Tôi hít một hơi thật sâu, mỉm cười nhìn bầu trời trong xanh trước mắt. Ngày hôm nay, tôi đón con về, và cuộc đời mới của chúng tôi chính thức bắt đầu.
