HomenewsNgày cưới, mẹ kế không nói không rằng dúi vào tay tôi cuốn sổ tiết kiệm có vỏn vẹn 60 triệu làm quà hồi môn, không vàng cũng chẳng có bạc như người khác. 2 năm sau, lúc tôi cần tiền liền ra ngân hàng rút thì giật mình với con số…
Ngày cưới, mẹ kế không nói không rằng dúi vào tay tôi cuốn sổ tiết kiệm có vỏn vẹn 60 triệu làm quà hồi môn, không vàng cũng chẳng có bạc như người khác. 2 năm sau, lúc tôi cần tiền liền ra ngân hàng rút thì giật mình với con số…
31/10/2025
Ngày cưới, mẹ kế không nói không rằng dúi vào tay tôi cuốn sổ tiết kiệm có vỏn vẹn 60 triệu làm quà hồi môn, không vàng cũng chẳng có bạc như người khác. 2 năm sau, lúc tôi cần tiền liền ra ngân hàng rút thì giật mình với con số…
Tôi tên Mai m/ồ c/ôi mẹ từ nhỏ. Bố lấy vợ hai khi tôi vừa lên tám. Người ta trong xóm vẫn thì thào:
“Con riêng với mẹ kế thì hiếm khi hòa thuận”. Ngày tôi lấy chồng, cả họ hàng bàn tán: “Không biết mẹ kế cho hồi môn con riêng được gì đây”. Ai cũng chờ xem cảnh mẹ kế “làm màu” hay “vơ hết của” như những câu chuyện đồn thổi.
Đám cưới diễn ra đơn giản. Khi rước dâu, bà Duyên không nói không rằng, chỉ lặng lẽ dúi vào tay tôi một cuốn sổ tiết kiệm 60 triệu. Bà khẽ nói:
– Của hồi môn mẹ cho con, giữ lấy mà phòng thân. Mẹ không có vàng bạc gì.
Hai năm làm dâu, tôi đi làm công ty, chồng tôi làm phụ hồ. Lương không cao, lại phải góp giỗ, góp cưới, phụ bên chồng đủ thứ. Tôi chẳng động đến số tiền trong cuốn sổ tiết kiệm, coi như của “để dành”.
Hai năm sau cưới, cuộc sống khó khăn hơn. Con đầu lòng sắp chào đời, tôi quyết định rút một phần tiền để sắm sửa đồ cho bé. Sáng hôm ấy, tôi ra ngân hàng, khi nhân viên kiểm tra xong, cô ta ngẩng lên nhìn tôi:
– Chị… chắc chị chưa nhìn kỹ sổ?.
Tôi ngạc nhiên: – Sao cơ ạ?
Cô nhân viên quay màn hình cho tôi xem. Trên đó, dòng số nhảy hiện rõ ràng — 600.000.000₫. Sáu trăm triệu. Tôi đứng sững, tưởng mình nhìn nhầm.
– Không thể nào… cuốn sổ này ban đầu chỉ có 60 triệu mà…
Cô nhân viên kiểm tra lại lịch sử giao dịch, rồi nói chậm rãi: – Có người vẫn đều đặn gửi thêm vào mỗi tháng, suốt hai năm qua. Mỗi lần chỉ vài triệu, có khi năm triệu, có khi mười. Người gửi ghi tên là “Duyên” — có phải mẹ chị không?
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Tôi bước ra khỏi ngân hàng mà chân run rẩy. Trời trưa nắng chang chang, nhưng tôi thấy lạnh sống lưng. Hai năm qua, tôi vẫn giữ khoảng cách với bà Duyên – mẹ kế. Dù bà đối xử hiền lành, tôi vẫn nghĩ bà giả tạo, nghĩ bà chỉ “đóng vai” người tốt trước mặt bố. Tôi chưa bao giờ gọi bà là “mẹ” – chỉ toàn “dì”.
Chiều đó, tôi về nhà bố. Bà Duyên đang ngồi trước hiên, tay thoăn thoắt bó rau. Tôi đứng nhìn một lúc lâu rồi cất giọng run run: – Dì… à, mẹ… sao mẹ lại gửi tiền vào sổ cho con?
Bà ngẩng lên, mắt ngạc nhiên, rồi chỉ cười hiền: – Mẹ sợ con và thằng Tuấn vất vả. Nhà mình chẳng dư dả, mẹ góp được bao nhiêu thì góp. Cứ mỗi tháng còn lại ít tiền chợ, mẹ gửi thêm vào. Không nhiều, nhưng thôi, của ít lòng nhiều. Con đừng buồn vì mẹ không có gì quý giá cho ngày cưới.
Giọng bà nhẹ như gió, nhưng ngực tôi nghẹn lại. Hai năm qua, tôi trách bà lạnh lùng, xa cách, mà không biết mỗi đồng tiền bà gửi là những bữa rau thay thịt, là chiếc áo cũ vá thêm chỉ để dành cho tôi.
Tôi ngồi xuống, nắm tay bà: – Con xin lỗi… Con sai rồi.
Bà chỉ khẽ vuốt tóc tôi, nói nhỏ: – Giờ con là mẹ rồi, sẽ hiểu thôi. Có đôi khi, yêu thương không cần nói thành lời.
Tối hôm đó, tôi mở lại cuốn sổ tiết kiệm, ngón tay khẽ chạm vào dòng chữ “Chủ sở hữu: Mai” — mà nước mắt cứ chảy mãi không ngừng. Không phải sáu trăm triệu mới là của hồi môn lớn nhất đời tôi. Mà là tấm lòng người mẹ – không sinh ra tôi, nhưng thương tôi như con ruột.