Ngày chồng sang sống với bồ, vợ lẳng lặng mở két lấy 300triệu rời nhà ra đi. Tới tối mịt không gọi được cho con dâu mẹ chồng vội vàng gọi điện cho con trai về. Vừa tới đầu cổng anh ta nhận tin s::ét đ::ánh….

Ngày chồng sang sống với bồ, vợ lẳng lặng mở két lấy 300triệu rời nhà ra đi. Tới tối mịt không gọi được cho con dâu mẹ chồng vội vàng gọi điện cho con trai về. Vừa tới đầu cổng anh ta nhận tin s::ét đ::ánh….

Linh năm nay 32 tuổi, nhân viên kế toán tại một công ty tư nhân. Từ ngày lấy Hoàng, cô lùi lại phía sau để chăm sóc gia đình. Mười năm hôn nhân, một đứa con trai 7 tuổi, tưởng rằng đã đủ để giữ chân người đàn ông từng hứa sẽ “chở che cả đời”. Nhưng hóa ra, lời hứa của đàn ông đôi khi nhẹ hơn cả làn khói thuốc.

Hoàng là trưởng phòng kinh doanh, điển trai, nói chuyện có duyên, biết chiều phụ nữ. Lúc mới cưới, anh chăm Linh như công chúa. Nhưng từ khi công ty b;;ắt đầu ăn nên làm ra, những buổi tiếp khách, tiệc tùng triền miên, Hoàng thay đổi.

Linh phát hiện ra anh có người khác từ ba tháng trước. Tin nhắn, nước hoa lạ trên áo, thậm chí một lần cô thấy Hoàng gọi điện, mỉm cười dịu dàng như lúc xưa anh từng nói chuyện với mình. Nhưng Linh không đánh ghen, không khóc lóc. Cô lặng im. Đau đến mức nước mắt chẳng còn để rơi.

Sáng hôm đó, khi mẹ chồng đang đi chợ, Hoàng xách vali ra khỏi nhà. Không nhìn Linh, anh chỉ nói gọn lỏn:

– Anh sẽ sống với Lan một thời gian. Đừng gọi anh.
Linh gật đầu. Không níu kéo. Sau khi Hoàng rời đi, cô lên phòng, mở két, lấy 300 triệu – khoản tiết kiệm lén để dành từ tiền chợ mẹ chồng đưa mỗi tháng. Cô chỉ mang theo vài bộ quần áo, mấy c;;uốn sách, và bức ảnh con trai đang cười toe toét.
Khi trời bắt đầu tối, bà Thanh – mẹ chồng cô – nấu cơm xong không thấy Linh đâu. Gọi mấy cuộc không ai bắt máy, bà b;ắ;t đầu sốt ru;;ột. Thằng Bin – cháu nội bà – hôm nay ở lại lớp học thêm buổi chiều. Linh không đón, bà phải tự đi. Đến khi trời mưa to, bà hoảng hốt gọi cho Hoàng:



Con về gấp. Hình như vợ mày b;;ỏ nhà đi rồi!

Hoàng càu nhàu trong điện thoại:

– Cô ta đi đâu được chứ? Chắc lại giở trò chiến tranh tâm lý để bắt con về thôi. Mẹ cứ kệ cô ấy, đói khắc mò về nấu cơm.

Nhưng bà Thanh gào lên trong máy, giọng run bần bật: – Không phải! Cái két sắt mở toang, quần áo nó mang đi hết rồi. Mà lạ lắm, nó để lại một xấp giấy tờ trên bàn trang điểm, con về mà xem!

Hoàng hậm hực phóng xe rời khỏi căn hộ cao cấp của nhân tình. Trong đầu anh ta vẫn đinh ninh Linh chỉ đang “diễn kịch” tội nghiệp. Thế nhưng, vừa bước chân tới đầu cổng, Hoàng khựng lại khi thấy chiếc xe cấp cứu hú còi inh ỏi ngay trước cửa nhà mình. Tim anh ta hẫng một nhịp, mồ hôi lạnh toát ra.

Sự thật nghiệt ngã

Hoàng lao vào nhà, thấy mẹ mình đang ngồi bệt dưới sàn, khóc không thành tiếng. Trên bàn là xấp hồ sơ bệnh án mà Linh đã giấu kín suốt nửa năm qua.

  • Tờ giấy xét nghiệm: Linh bị ung thư giai đoạn 3, tiên lượng xấu. 300 triệu cô lấy đi không phải để tiêu xài hay trả thù, mà là số tiền cô âm thầm gom góp để làm quỹ phẫu thuật tim cho đứa con trai 7 tuổi – điều mà Hoàng mải mê bên nhân tình chẳng hề hay biết.

  • Lá thư để lại: “Anh đi tìm hạnh phúc mới, tôi không cản. Số tiền này tôi mang đi để làm phẫu thuật cho con vào sáng mai. Nếu tôi không qua khỏi trên bàn mổ (vì sức khỏe tôi đã quá yếu), xin anh hãy nhìn vào tờ giấy xét nghiệm của mình trong ngăn kéo nhỏ. Tôi đã định nói, nhưng anh bận đi chăm sóc người khác quá…”

Tin sét đánh ngang tai

Hoàng run rẩy mở ngăn kéo nhỏ. Bên trong là một tờ kết quả xét nghiệm nam khoa của anh ta từ đợt khám sức khỏe định kỳ của công ty mà Linh đi lấy hộ nhưng chưa kịp đưa.

Kết quả: Vô sinh do biến chứng quai bị hồi nhỏ.

Đầu óc Hoàng quay cuồng, đổ sụp xuống ghế. Nếu anh ta vô sinh, vậy đứa con mà cô nhân tình Lan đang mang bầu — lý do khiến anh dứt áo ra đi — là con của ai? Và quan trọng hơn, suốt 10 năm qua, Linh đã im lặng chịu đựng mọi điều tiếng “gái không biết đẻ” từ mẹ chồng để bảo vệ sĩ diện cho anh, thậm chí chấp nhận xin tinh trùng từ ngân hàng mô để cho anh một đứa con danh chính ngôn thuận là “con của Hoàng”.

Sáng hôm ấy, Linh lấy tiền đi không phải để bỏ trốn, mà là để nhập viện chuẩn bị cho ca mổ của con và cũng là ca đại phẫu cuối cùng của đời mình.


Đoạn kết: Cái giá của sự phản bội

Hoàng lao đến bệnh viện như kẻ điên, nhưng hành lang phòng cấp cứu chỉ còn lại ánh đèn đỏ lạnh lẽo. Cô nhân tình đã khóa máy ngay khi biết Hoàng bị lộ chuyện vô sinh. Mẹ chồng anh đứng chết lặng khi biết đứa cháu nội bấy lâu bà hắt hủi, chê bai “chẳng giống bố” lại chính là báu vật mà con dâu bà đã dùng cả mạng sống để bảo vệ.

Hoàng gục đầu trước cửa phòng bệnh, đôi bàn tay từng chiều chuộng nhân tình giờ đây run rẩy bám chặt vào bức tường lạnh lẽo. Anh đã có tất cả: một người vợ tận tụy, một đứa con ngoan và một gia đình ấm êm. Nhưng chính tay anh đã đập nát nó vì một ảo ảnh phù phiếm.

Giờ đây, tiền còn đó, nhưng người đàn bà bao dung nhất đời anh thì đang mấp mé bờ vực sinh tử, và anh thậm chí không còn tư cách để nắm lấy tay cô ấy thêm một lần nào nữa.