“Nếu thật lòng yêu con trai tôi thì cô ký luôn vào đơn từ chối mọi quyền tài sản sau hôn nhân đi. Tôi không muốn sau này cô về đây rồi nhòm ngó gi//a sản nhà chồng.” Lan lặng lẽ cầm bút, cúi xuống viết đúng bốn chữ khiến cả căn phòng im phăng phắc, còn mẹ chồng tương lai thì sững sờ…
“Nếu thật lòng yêu con trai tôi thì cô ký luôn vào đơn từ chối mọi quyền tài sản sau hôn nhân đi. Tôi không muốn sau này cô về đây rồi nhòm ngó gi//a sản nhà chồng.” Lan lặng lẽ cầm bút, cúi xuống viết đúng bốn chữ khiến cả căn phòng im phăng phắc, còn mẹ chồng tương lai thì sững sờ…
Lan sinh ra trong một gia đình nông dân ở một miền quê nhỏ.
Bố mẹ cô quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Mùa nắng thì ch//áy da ngoài đồng lúa, mùa mưa lại tất bật lo từng sào rau, từng đàn gà. Cuộc sống chẳng khá giả nhưng chưa bao giờ bố mẹ để ba chị em phải nghỉ học.
Điều ông bà luôn nhắc các con không phải là cố kiếm thật nhiều tiền, mà là:
“Nhà mình có thể nghèo, nhưng đừng bao giờ để người khác coi thường nhân phẩm của mình.”
Lan ghi nhớ câu nói ấy suốt những năm tháng trưởng thành.
Nhờ chăm chỉ học hành, cô thi đỗ đại học ngành điều dưỡng rồi trở thành điều dưỡng tại một bệnh viện tuyến trung ương.
Công việc vất vả, thường xuyên trực đêm, áp lực không ít, nhưng Lan chưa từng than phiền. Điều khiến cô hạnh phúc nhất là mỗi tháng đều có thể gửi một khoản tiền về quê để bố mẹ bớt cực.
Ba năm trước, Lan quen Nam.
Nam là kỹ sư xây dựng, tính tình hiền lành, sống chừng mực và rất biết quan tâm người khác.
Hai người yêu nhau không ồn ào nhưng bền bỉ.
Điều duy nhất khiến Lan lo lắng là mẹ của Nam.
Bà Thủy xuất thân trong một gia đình khá giả ở thành phố. Chồng m//ất sớm, một mình gây dựng công ty vật liệu xây dựng rồi nuôi con tr//ai khôn lớn.
Bà luôn tự hào về điều đó.
Ngay lần đầu gặp Lan, bà chỉ hỏi đúng ba câu.
“Bố mẹ cô làm gì?”
“Ở quê.”
“Có tà/i sản gì không?”
Lan thành thật trả lời.
“Bố mẹ cháu làm nông.”
Bà Thủy khẽ gật đầu nhưng ánh mắt đã thay đổi.
Sau hôm ấy, bà nhiều lần khuyên Nam nên suy nghĩ lại.
“Con học hành //tử tế, công việc ổn định, thiếu gì cô gái môn đăng hộ đối.”
Nam chỉ cười.
“Con cần một người sống với con cả đời, chứ không phải cưới tài sản của ai.”
Biết không thể ngăn cản, bà Thủy đồng ý tổ chức lễ ăn hỏi.
Nhưng trong lòng, bà vẫn muốn thử cô gái mà con trai mình quyết cưới.
Ngày ăn hỏi diễn ra trong không khí đông đủ họ hàng hai bên.
Lan mặc chiếc áo dài màu hồng nhạt, tự tay chuẩn bị từng phần quà cho nhà trai.
Ai cũng khen cô lễ phép.
Khi nghi thức gần kết thúc, bà Thủy bất ngờ đứng dậy.
Bà lấy trong túi ra một tập giấy đã chuẩn bị sẵn rồi đặt trước mặt Lan.
“Tôi có một yêu cầu.”
Cả căn phòng bỗng yên tĩnh.
Bà chậm rãi nói:
“Đây là đơn tự nguyện từ chối mọi quyền liên quan đến tài sản của gia đình chồng sau khi kết hôn.”
“Nếu cô thật lòng yêu con trai tôi thì ký luôn đi.”
“Tôi không muốn sau này về làm dâu rồi lại nhòm ngó nhà cửa, đất đai.”
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Bố mẹ Lan nhìn nhau, gương mặt tái đi.
Nam đứng bật dậy.
“Mẹ! Mẹ làm gì vậy?”
Bà Thủy vẫn bình thản.
“Con ngồi xuống.”
“Người không tính toán thì chẳng việc gì phải ngại ký.”
Nhiều người họ hàng bắt đầu xì xào.
Có người thương Lan.
Có người chờ xem cô sẽ phản ứng thế nào.

Lan lặng lẽ cầm tờ giấy lên.
Cô đọc rất kỹ từng dòng.
Rồi xin một cây bút.
Ai cũng nghĩ cô sẽ khóc.
Hoặc tức giận bỏ về.
Nhưng không.
Lan cúi xuống, nắn nót viết đúng bốn chữ ở cuối tờ giấy….
Lan nắn nót viết đúng bốn chữ ở cuối tờ giấy:
“CHÁU XIN HỦY CƯỚI.”
Đặt cây bút xuống, Lan ngẩng cao đầu. Cả căn phòng im phăng phắc, không một tiếng động. Sự im lặng kéo dài đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng thở gấp gáp vì kinh ngạc của bà Thủy. Bà nhìn chằm chằm vào bốn chữ vuông vắn, cứng cỏi trên tờ đơn, gương mặt vốn đang đắc thắng bỗng chốc cứng đờ, chuyển từ đỏ lựng sang tái mét.
Bà Thủy không ngờ một cô gái tỉnh lẻ, hiền lành mà bà luôn nghĩ sẽ bám lấy con trai mình để đổi đời, lại có thể dứt khoát và kiêu hãnh đến thế.
Lan quay sang nhìn Nam, ánh mắt cô đượm buồn nhưng vô cùng kiên định: “Em yêu anh là thật, nhưng em không thể để bố mẹ em phải chịu nhục nhã trong ngày vui của con gái. Gia đình anh giàu sang, nhưng nhân phẩm của nhà em thì không có số tiền nào mua nổi.”
Nói rồi, Lan quay sang cúi đầu chào họ hàng hai bên, nắm lấy đôi bàn tay đang run lên vì vừa giận vừa thương của bố mẹ mình: “Bố mẹ, chúng ta về thôi ạ.”
Nam như sực tỉnh sau cơn bàng hoàng. Anh nhìn tờ giấy, nhìn mẹ mình với ánh mắt bất lực và thất vọng tột cùng, rồi quay người chạy theo níu tay Lan. Nhưng bà Thủy đã đứng chôn chân tại chỗ, chiếc mặt nạ thượng đẳng hoàn toàn sụp đổ trước sự tự trọng cao quý của cô con dâu hụt mà bà từng coi thường.