“Muốn bế cháu về ngoại thì bảo bố mẹ cô xuống tận nhà xin phép tôi trước!” – lời mẹ chồng khiến tôi sững sờ. Tôi không cãi vã, chỉ nói đúng ba câu… và bà im lặng hoàn toàn.
“Muốn bế cháu về ngoại thì bảo bố mẹ cô xuống tận nhà xin phép tôi trước!” – lời mẹ chồng khiến tôi sững sờ. Tôi không cãi vã, chỉ nói đúng ba câu… và bà im lặng hoàn toàn.
Tôi tên Hân, năm nay hai mươi bảy tuổi.
Nếu có ai hỏi quãng thời gian nào đáng nhớ nhất trong cuộc đời người phụ nữ, có lẽ nhiều người sẽ trả lời là lúc sinh con.
Còn với tôi, hai tháng sau sinh lại là khoảng thời gian tôi muốn quên nhất.
Tôi kết hôn được hơn một năm thì có em bé. Chồng tôi là con trai duy nhất nên từ ngày cưới, mẹ chồng luôn nói:
– Nhà này sau này đều là của các con. Chỉ cần con biết điều thì mẹ coi như con gái.
Lúc ấy tôi thật sự tin.
Cho đến khi sinh con.
Tôi sinh mổ. Đứa bé nặng gần bốn ký nên vết mổ đau dai dẳng. Những ngày đầu, chỉ cần trở mình cũng đủ khiến nước mắt chảy ra.
Chồng đi làm từ sáng đến tối.
Mọi việc trong nhà đều do tôi và mẹ chồng.
Tôi từng nghĩ bà sẽ thương con dâu mới si//nh.
Nhưng không.
Bà bảo:
– Phụ n/ữ đ//ẻ xong phải vận động mới nhanh khỏe.
Thế là mới mười ngày sau sinh, tôi đã phải loay hoay giặt quần áo, rửa bình sữa, nấu cơm.
Có hôm đang thay băng vết mổ thì nghe bà gọi:
– Hân! Xuống nấu canh đi. Mẹ đau lưng.
Tôi cắn răng đi xuống.
Đêm con khóc, tôi thức.
Sáng sáu giờ, bà gõ cửa:
– Dậy đi. Nhà có trẻ con mà ngủ nướng thế à?
Có lần tôi mệt quá, vừa bế con vừa ngủ gật trên ghế.
Bà đi ngang qua, lắc đầu:
– Mẹ ngày xưa đẻ ba đứa còn chẳng yếu đuối như cô.
Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày.
Sau sinh, tôi bị trầm cảm nhẹ.
Nhiều hôm chỉ ôm con mà khóc.
Mẹ ruột gọi video thấy mắt tôi sưng húp thì hỏi:
– Con có ổn không?
Tôi chỉ cười.
– Con ổn mà mẹ.
Tôi không muốn bố mẹ lo.
Nhưng người làm mẹ luôn biết.
Một tuần sau, mẹ gọi lại.
– Nếu mệt quá thì về ngoại ít hôm.
Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ chồng đứng cạnh đã nói:
– Gái có chồng rồi thì lấy nhà chồng làm nhà. Đẻ xong mà cứ chạy về ngoại thì còn ra thể thống gì?
Tôi im lặng.
Tôi nghĩ thôi cố thêm chút nữa.
Biết đâu mọi chuyện sẽ khá hơn.
Nhưng không.
Hôm con được tròn hai tháng.
Đêm ấy bé sốt nhẹ sau khi tiêm.
Tôi thức trắng.
Đến sáng, đầu óc quay cuồng.
Tôi vừa bế con vừa ngồi ăn vội bát cháo.
Mẹ chồng nhìn thấy liền cau mày.
– Mới có hai tháng mà bế bồng suốt thế thì hư cháu.

Rồi bà nhìn tôi.
– Cô cứ viện cớ chăm con để khỏi làm việc.
Lần đầu tiên tôi không nhịn nữa.
– Mẹ, con thật sự rất mệt.
Bà đáp ngay.
– Ai sinh con mà chẳng mệt?
Đúng lúc ấy, mẹ ruột gọi.
Nghe giọng tôi khàn đặc, mẹ chỉ nói đúng một câu:
– Bố đang lái xe sang đón hai mẹ con.
Tôi nhìn con.
Rồi nhìn căn nhà.
Cuối cùng, tôi quyết định.
Tôi chỉ xếp vài bộ quần áo của con, ít tã sữa rồi lên xe.
Tôi để lại một mảnh giấy trên bàn:
“Con đưa cháu về ngoại chơi ít hôm.”
Tôi không viết chữ “xin phép”.
Cũng chẳng thêm chữ “ạ”.
Lúc ấy tôi không còn đủ sức để nghĩ đến lễ nghĩa nữa.
Chiều hôm đó, điện thoại tôi đổ chuông liên tục.
Là mẹ chồng.
Tôi không nghe.
Đến tối, bà gọi cho bố mẹ tôi.
Mẹ tôi kể lại.
Vừa nghe máy, bà đã nói ngay:
– Ông bà dạy con kiểu gì thế? Con dâu muốn về ngoại thì phải xin phép nhà chồng trước. Nhà chồng chứ có phải nhà trọ đâu mà thích đi là đi, thích về là về.
Bố tôi định trả lời.
Nhưng mẹ đưa điện thoại cho tôi.
– Con nói đi.
Tôi cầm máy.
Đầu dây bên kia, mẹ chồng vẫn còn rất bực.
– Cô đang ở đâu?
– Con ở nhà bố mẹ.
– Bảo ông bà thông gia gọi điện xin phép tôi. Tôi đồng ý thì cô mới được ở lại.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Rồi bình tĩnh nói đúng ba câu….
Tôi hít một hơi thật sâu. Rồi bình tĩnh nói đúng ba câu:
– Thứ nhất, con về đây là về nhà của bố mẹ ruột con, nơi con được sinh ra và nuôi lớn, chứ không phải đi trốn nợ hay làm điều gì khuất tất mà bố mẹ con phải xuống xin phép ai.
– Thứ hai, một tháng qua con vừa ôm vết mổ rách da thịt, vừa một mình thức đêm chăm con, vừa phải làm hết việc nhà đến mức kiệt sức, nếu con còn ở lại đó thì người mẹ chồng “coi con dâu như con gái” như mẹ có gánh nổi trách nhiệm nếu con phát điên hay có mệnh hệ gì không?
– Thứ ba, con là vợ của con trai mẹ, là mẹ của cháu nội mẹ, chứ không phải người ở đợ miễn phí mà mẹ thích thì đay nghiến, không thích thì đem gia giáo ra ban phát bề trên; từ giờ cho đến khi chồng con hiểu ra vấn đề và có câu trả lời thỏa đáng, con sẽ không quay về bước chân vào ngôi nhà đó nữa.
Đầu dây bên kia im lặng hoàn toàn. Tôi nghe rõ cả tiếng thở gấp gáp vì kinh ngạc của mẹ chồng, rồi bà dập máy ngang. Có lẽ cả đời bà chưa từng nghĩ đứa con dâu ngoan ngoãn, im lặng chịu đựng bấy lâu nay lại có thể nói ra những lời đanh thép, rõ ràng và không một chút sợ hãi như vậy.
Bố mẹ nhìn tôi, không một lời trách móc, chỉ nhẹ nhàng đón lấy cháu ngoại rồi bảo tôi vào phòng nghỉ ngơi. Đêm đầu tiên sau hai tháng sinh con, tôi mới có một giấc ngủ sâu không mộng mị, không có tiếng gõ cửa lúc sáu giờ sáng, không có những lời giáo điều đè nặng lên ngực.
Tôi biết, sóng gió phía trước với cuộc hôn nhân này chắc chắn sẽ đến, nhưng nhìn con trai đang ngủ say trong vòng tay ngoại, tôi biết mình đã làm đúng. Muốn được tôn trọng, trước hết bản thân phải ngừng cam chịu.