Mừng cháu 1 triệu vì đậu thủ khoa nhưng chị dâu nhét lại một phong bì, nhìn số tiền tôi òa khóc

Mừng cháu 1 triệu vì đậu thủ khoa nhưng chị dâu nhét lại một phong bì, nhìn số tiền tôi òa khóc

Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng những vạt hoa mười giờ nở rộ bên thềm hiên nhà cũ. Thanh ngồi bên bàn uống nước, tay mân mê mép chiếc phong bì màu hồng còn thơm mùi giấy mới. Hôm nay là một ngày đặc biệt của cả gia đình. Cu Bin, con trai của vợ chồng người anh trai cả, vừa chính thức nhận được thông báo đỗ thủ khoa khối A của một trường đại học lớn. Đối với một gia đình thuần nông, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, đây chẳng khác nào một phép màu, một niềm tự hào lớn lao mà tổ tiên ban tặng.

Thanh thương cháu như con ruột. Từ ngày anh trai cô đổ b:ệnh rồi qua đời sớm, một mình chị dâu là chị Hạnh tần tảo nuôi con. Bản thân Thanh đi làm thuê trên thành phố, chắt chiu từng đồng lương công nhân ít ỏi, mỗi lần về quê cũng chỉ mua được cho cháu tấm áo mới hay hộp sữa. Lần này cháu lập kỳ tích, Thanh tự hứa với lòng mình phải thưởng cho cháu một món quà xứng đáng. Cô đã mở lợn đất, đếm kỹ càng mười tờ tiền mệnh giá một trăm nghìn đồng mới cứng, vuốt phẳng phiu rồi bỏ vào phong bì. Một triệu đồng – số tiền có thể không lớn với nhiều người, nhưng với một người công nhân tự lập như Thanh, đó là cả một tuần tăng ca mệt mỏi.

Buổi tối, gian nhà nhỏ rộn rã tiếng cười nói của mấy thím cháu. Chị Hạnh lụi cụi dưới bếp, nấu một mâm cơm đơn giản nhưng tươm tất với con gà đi bộ và đĩa rau muống luộc chấm tương. Cu Bin vừa phụ mẹ dọn bát đũa, vừa líu lo kể về những dự định tương lai, ánh mắt ngập tràn hoài bão của tuổi mười tám. Nhìn cháu trưởng thành, ngoan ngoãn, Thanh thấy sống mũi mình c:ay c:ay. Cô gọi Bin lại gần, trìu mến xoa đầu cháu rồi rút chiếc phong bì trong túi áo ra, mỉm cười bảo:
“Bin của cô giỏi quá! Đây là quà của cô mừng cháu đậu thủ khoa. Lên thành phố học phải cố gắng hơn nữa, không được phụ lòng mẹ nghe chưa?”
Cu Bin nhìn chiếc phong bì, bối rối ngước mắt nhìn mẹ. Chị Hạnh từ dưới bếp bước lên, vừa lau tay vào chiếc tạp dề cũ, vừa vội vã xua tay:
“Ôi cô Thanh ơi, cô đi làm trên đó vất vả, tiền phòng tiền trợ búa trăm thứ phải lo. Mẹ con chị ở quê rau cháo qua ngày là đủ rồi, cô cất tiền đi để mà phòng thân.”
Thanh nghiêm mặt, giả vờ giận:
“Chị nói thế là khách sáo với em rồi. Tiền này là em cho cháu Bin mua sách vở, mua cái kính mới để học bài, chứ có phải cho chị đâu mà chị từ chối. Chị không nhận là em giận đấy!”

Thấy Thanh kiên quyết, chị Hạnh chỉ biết thở dài, bảo Bin nhận lời cảm ơn cô. Nhìn nụ cười rạng rỡ của đứa cháu ruột, Thanh cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô tự hào vì chút sức mọn của mình đã mang lại niềm vui cho gia đình anh chị.

Bữa cơm gia đình trôi qua trong không khí ấm cúng và đầy ắp tình thân. Chập tối, Thanh xin phép ra bến xe để kịp chuyến xe đêm lên lại thành phố, ngày mai cô còn ca làm sớm. Chị Hạnh tiễn Thanh ra tận cổng làng, bóng hai người phụ nữ đổ dài dưới ánh trăng non. Trước khi Thanh bước lên xe, chị Hạnh dúi vào tay cô một chiếc túi vải nhỏ, bên trong có mấy quả ổi găng vườn nhà và một chiếc phong bì dày dặn. Chị Hạnh nói khẽ, giọng đầy xúc động:

“Cái này chị gửi cô cầm lên xe ăn dọc đường. Còn chiếc phong bì này, lúc nãy cô mừng cho cháu nhiều quá, chị nghĩ đi nghĩ lại, chị chỉ xin nhận tấm lòng và một phần nhỏ thôi, phần còn lại chị nhét lại gửi cô để chi tiêu trên ấy.”

Thanh định đẩy ra không nhận, nhưng xe đã nổ máy, hành khách hối thúc, chị Hạnh cũng đã lùi lại phía sau, vẫy tay chào tạm biệt với nụ cười hiền hậu. Thanh đành bước lên xe, tìm chỗ ngồi của mình bên cửa sổ.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và tàu hỏa

Chiếc xe khách lao đi trong đêm, ánh đèn đường nhấp nháy bên ngoài. Thanh mở túi vải, lấy chiếc phong bì mà chị dâu vừa nhét lại. Cô nghĩ thầm trong bụng chắc chị dâu chỉ gửi lại năm trăm nghìn vì tính chị vốn hay ngại và thương em. Nhưng khi vừa mở phong bì và rút xấp tiền ra dưới ánh đèn lờ mờ của xe khách, Thanh hoàn toàn sữ:ng s:ờ.

Đó không phải là số tiền một triệu đồng ban nãy cô đưa.

Đó không phải là số tiền một triệu đồng ban nãy cô đưa. Mà là một xấp tiền polymer mệnh giá hai trăm nghìn và năm trăm nghìn dày cộm, phẳng phiu. Thanh bàng hoàng đếm đi đếm lại, tổng cộng có năm triệu đồng.

Gạt vội mấy quả ổi sang một bên, Thanh nhìn xuống đáy túi vải thì thấy có thêm một tờ giấy học trò được gấp làm tư. Cô run run mở ra, những dòng chữ viết tay bằng mực xanh của chị Hạnh hiện lên, nét chữ tuy không nắn nót nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành, ruột gan của người chị dâu:

“Thanh à, chị biết tính cô thương cháu nên có bao nhiêu cô cũng dồn hết cho thằng Bin. Lúc nãy trên mâm cơm, chị thấy cái màn hình điện thoại của cô vỡ nát, cái quai dép thì đứt phải khâu lại bằng dây cước, chị thắt cả lòng. Cô đi làm xa xứ, khổ cực trăm bề mà lúc nào cũng chỉ lo cho mẹ con chị.

Số tiền năm triệu này là tiền chị vừa bán lứa lợn chiều nay. Chị đưa thằng Bin lên nhập học, đóng học phí xong xuôi vẫn còn dư một khoản. Chị biết nếu đưa thẳng thì cô không bao giờ nhận, nên chị đành giấu vào đây. Cô cầm lấy mà sửa cái điện thoại, mua bộ quần áo mới. Anh trai cô mất sớm, chị coi cô như em gái ruột thịt trong nhà. Đừng chịu khổ một mình nữa nghe cô, có gì khó khăn cứ bảo với chị.”

Đọc đến dòng cuối cùng, nước mắt Thanh trào ra như mưa, không thể nào kìm nén được nữa. Cô ôm chặt chiếc phong bì và lá thư vào lồng ngực, bật khóc nức nở ngay trên băng ghế xe khách. Mấy người hành khách xung quanh ái ngại nhìn sang, nhưng Thanh chẳng còn tâm trí để thẹn thùng.

Nỗi xúc động và lòng biết ơn dâng nghẹn trong cổ họng cô. Hóa ra, bấy lâu nay cô luôn nghĩ mình là người bao bọc, chở che cho mẹ con chị dâu góa bụa, nhưng thực chất, chính chị Hạnh mới là người dùng sự tinh tế và tình yêu thương bao la để âm thầm che chở cho cô. Người phụ nữ quê mùa, Lam Lũ ấy dẫu nghèo vật chất nhưng lại có một tấm lòng vàng, luôn nhìn thấu những cơ cực, thiếu thốn của đứa em chồng đi làm ăn xa.

Nhìn qua cửa sổ xe, cảnh vật làng quê đang lùi dần vào bóng đêm, nhưng trong lòng Thanh lúc này lại ấm áp và sáng rực hơn bao giờ hết. Khoản tiền năm triệu của chị dâu không chỉ giúp cô vơi bớt những lo toan cơm áo gạo tiền trước mắt, mà nó còn là chỗ dựa tinh thần vô giá, tiếp thêm cho cô sức mạnh để tiếp tục chiến đấu với cuộc sống mưu sinh đầy giông bão nơi phố thị. Bởi vì Thanh biết, dù có đi xa đến đâu, cô vẫn luôn có một gia đình, có một người chị dâu tuyệt vời đón đợi cô trở về.