Mừng bạn thân si::nh đôi, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 20 triệu kèm tin nhắn: “Mừng b:é y:êu”. Thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ch//ết đứng, không ngờ chồng tôi đã làm chuyện kh//ủng kh//iếp đó với bạn thân của vợ…

Mừng bạn thân si::nh đôi, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 20 triệu kèm tin nhắn: “Mừng b:é y:êu”. Thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ch//ết đứng, không ngờ chồng tôi đã làm chuyện kh//ủng kh//iếp đó với bạn thân của vợ…

Tôi và Lan chơi thân với nhau từ thời đại học. Tình bạn mười lăm năm khăng khít đến mức tôi coi nó như chị em ru/ột th/ịt. Ngày Lan báo tin có th/ai, lại là th//ai đôi, tôi mừng đến rơi nước mắt.

Lan làm mẹ đơn thân, bố đ/ứa b/é là ai nó giấu nhẹm, chỉ bảo là một người đàn ông đã có gia đình nên không thể công khai. Thương bạn thiệt thòi, tôi càng quan tâm, chăm chút cho nó từng li từng tí, từ hộp sữa b//ầu đến cái t/ã l/ót.

Hôm nay Lan vượt cạn. Tôi đang bận tối mắt với mớ sổ sách cuối tháng của công ty nên chưa vào viện ngay được. Chồng tôi – Tuấn, đang ngồi xem tivi ở sofa, điện thoại vứt lăn lóc trên bàn trà.

Sực nhớ ra cần gửi chút quà “nó//ng” cho Lan để nó lo viện phí, điện thoại tôi lại đang sập nguồn sạc ở góc phòng. Tôi với tay lấy điện thoại của Tuấn. Chúng tôi là vợ chồng, mật khẩu điện thoại hay tài khoản ngân hàng đều công khai, tôi chưa bao giờ mảy may nghi ngờ anh.

Tôi mở ứng dụng ngân hàng, bấm chuyển nhanh 20 triệu đồng vào số tài khoản của Lan kèm lời nhắn ngắn gọn: “Mừng b//é yêu”. Giao dịch thành công. Tôi mỉm cười đặt điện thoại xuống, định bụng lát nữa sẽ gọi video cho nó. Nhưng chưa đầy 30 giây sau, màn hình điện thoại của Tuấn sáng lên. Một tin nhắn Zalo đến từ “Lan Bạn Thân”.



Dòng tin nhắn hiện lên ngay trên màn hình khóa khiến ti//m tôi như ngừng đ/ập, m//áu trong người đô/ng cứ/ng lại. Hóa ra.

Gemini đã nói

Dòng tin nhắn hiện lên ngay trên màn hình khóa khiến tim tôi như ngừng đập, máu trong người đông cứng lại:

“Anh ơi, sao lại chuyển nhiều thế? 20 triệu này có đủ bù cho những ngày anh không thể ở bên mẹ con em không? Nhìn hai đứa nhỏ giống anh như đúc, em vừa hạnh phúc vừa thấy có lỗi với cái Linh quá. Bao giờ anh mới dám nói cho cô ấy biết đây?”

Tôi đứng không vững, chiếc điện thoại trên tay suýt rơi xuống sàn. Đầu óc tôi quay cuồng với những từ ngữ như nhát dao đâm thấu tâm can: “Giống anh như đúc”, “có lỗi với cái Linh”. Hóa ra, người đàn ông “đã có gia đình” mà Lan vẫn luôn giấu kín, người cha của cặp song sinh mà tôi vừa mới chúc phúc, lại chính là người chồng đầu ấp tay gối của tôi.

Tuấn từ sofa đi lại, thấy tôi cầm điện thoại đứng thẫn thờ thì mặt biến sắc. Anh nhanh tay giật lấy điện thoại, nhưng đã quá muộn. Tôi nhìn anh bằng ánh mắt ghê tởm, giọng khản đặc:

“Anh lo cho mẹ con cô ấy tốt thật đấy. ‘Mừng bé yêu’ của tôi hóa ra lại là tiền nuôi con riêng của anh sao?”

Tuấn quỵ xuống, ôm lấy chân tôi van xin: “Linh ơi, anh sai rồi. Chỉ là một lần lỡ dại khi em đi công tác… Anh không muốn mất em, nhưng anh cũng không thể bỏ mặc giọt máu của mình. Lan nói cô ấy sẽ giữ bí mật cả đời, chỉ cần anh chu cấp thôi.”

Tôi bật cười trong nước mắt. Nực cười thật! Một người là chồng, một người là bạn thân nhất, họ đã cùng nhau diễn một vở kịch hoàn hảo suốt gần một năm qua. Tôi chăm sóc Lan từng hộp sữa bầu, từng cái tã lót, thực chất là đang tự tay vun vén cho sự phản bội nhơ nhuốc này.

Tôi không gào thét, cũng không đánh ghen. Tôi lẳng lặng rút tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn trong ngăn kéo từ khi thấy anh có những biểu hiện lạ gần đây — thứ mà tôi từng hy vọng mình sẽ không bao giờ phải dùng đến.

“Hóa ra 20 triệu tôi vừa chuyển là cái giá để mua lại sự thật này. Rẻ quá Tuấn ạ.”

Tôi xách vali ra khỏi nhà ngay trong đêm, để lại Tuấn cùng với những tin nhắn hối lỗi không ngừng nhảy lên trên màn hình. Tình bạn 15 năm, tình chồng nghĩa vợ 10 năm, tất cả đã tan thành mây khói chỉ sau một tin nhắn phản hồi. Tôi nhận ra, lòng người là thứ còn sâu hơn cả vực thẳm, và sự tử tế đặt sai chỗ chính là vũ khí để kẻ khác làm tổn thương mình.