Một đêm, người chồng đang nằm thì thấy vợ nhận tin nhắn với nội dung “Em ra cổng nhé, anh đợi”. Linh cảm chẳng lành, anh lé-n theo thì thấy vợ bước ra ngoài trong đêm mưa gió. Anh â-m th-ầm b-ám theo đến trước khu phố. Trong cơn gh-en, anh chuẩn bị xông vào thì chợt phát hiện…

Một đêm, người chồng đang nằm thì thấy vợ nhận tin nhắn với nội dung “Em ra cổng nhé, anh đợi”. Linh cảm chẳng lành, anh lé-n theo thì thấy vợ bước ra ngoài trong đêm mưa gió. Anh â-m th-ầm b-ám theo đến trước khu phố. Trong cơn gh-en, anh chuẩn bị xông vào thì chợt phát hiện…

Trời đã khuya. Cơn mưa cuối mùa đổ xuống nặng hạt, gõ rào rào lên mái tôn nhà anh Hưng. Trong căn phòng ngủ chỉ le lói ánh đèn ngủ màu vàng nhạt, anh nằm nghiêng, mắt lim dim, bên tai vẫn văng vẳng tiếng gió quất vào ô cửa sổ. Ngày hôm nay anh làm việc cả buổi, người rã rời, chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu.
Bên cạnh anh, vợ anh – Thảo – vẫn đang thức. Cô nằm nghiêng, ôm chiếc điện thoại trong tay, khuôn mặt hắt lên thứ ánh sáng xanh dịu. Thảo bấm máy rất khẽ, tưởng anh ngủ rồi. Nhưng Hưng không ngủ say đến thế.

Giữa đêm yên tĩnh, tiếng ting! báo tin nhắn vang lên rất nhỏ, nhưng đủ khiến anh mở mắt. Trong màn đêm mờ, anh thấy vợ giật mình một chút, rồi cúi xuống đọc. Ánh sáng điện thoại phản chiếu lên gương mặt cô, thoáng chút lo lắng.

Anh không định tò mò, nhưng ánh mắt vô tình dừng lại ở dòng chữ hiện trên màn hình trước khi cô kịp khóa lại:

“Em ra cổng nhé, anh đợi.”

Một cảm giác lạ tràn qua lòng anh. Hưng khẽ cau mày. Tim anh bất giác đập nhanh. Trong đầu, hàng loạt suy nghĩ ùa tới: “Giờ này ai nhắn tin cho cô ấy? Sao lại là ‘anh đợi’? Giữa đêm mưa gió thế này, còn ra cổng làm gì?”…

…Anh Hưng nằm im vài giây, cố giữ bình tĩnh. Nhưng rồi hình ảnh dòng tin nhắn kia cứ xoáy vào đầu, khiến anh không tài nào nhắm mắt lại được. Anh khẽ nhổm dậy, giả vờ xoay người, mắt vẫn liếc theo từng cử động của vợ.

Thảo lặng lẽ ngồi dậy, khoác chiếc áo mưa mỏng, rồi nhẹ nhàng mở cửa. Tiếng then cửa kẽo kẹt trong đêm khiến Hưng như nghẹt thở.
Anh lập tức bật dậy, mặc vội áo khoác, len lén đi theo. Ngoài trời, mưa vẫn nặng hạt, gió hun hút quất vào mặt rát buốt. Anh bám theo từng bước chân vợ, vừa đi vừa siết chặt nắm tay, trong lòng đầy hỗn loạn giữa cơn giận và nỗi nghi ngờ.

Thảo đi chậm, đầu cúi thấp, dáng nhỏ bé lẫn trong màn mưa. Cô dừng lại trước cổng khu phố, nơi ánh đèn đường hắt xuống vàng vọt. Một bóng người đứng đợi sẵn — cao gầy, đội mũ, che kín mặt. Tim Hưng như ngừng đập. Anh nấp sau thân cây, môi run lên, chỉ muốn lao ra, quát cho ra nhẽ.

Nhưng rồi người kia cất giọng trầm, khàn khàn:
– Cô Thảo… đây là số thuốc tôi mới lấy được. Mấy hôm nữa không còn thì mẹ cô khó qua nổi đâu.

Anh Hưng chết lặng. Trong ánh đèn, anh thấy rõ bàn tay Thảo run run đón lấy túi thuốc, mắt đỏ hoe:
– Em cảm ơn anh. Dạo này tiền thuốc mẹ tăng quá, em sợ anh Hưng biết lại lo… Anh ấy đi làm vất vả cả ngày rồi…

Hưng đứng chết trân, mưa tạt vào mặt mà chẳng còn thấy lạnh. Từng lời vợ nói như cứa vào lòng anh – không phải vì đau, mà vì hối hận. Anh lùi lại, tự hỏi mình đã làm gì để người phụ nữ ấy phải âm thầm chịu đựng như vậy, đến mức phải giấu cả nỗi lo cho mẹ già.

Một tia chớp lóe sáng giữa bầu trời. Trong khoảnh khắc ấy, Hưng nhận ra người vợ mà anh từng nghi ngờ lại là người đang gồng gánh tất cả vì gia đình này.

Sáng hôm sau, khi Thảo tỉnh dậy, thấy chồng ngồi bên cạnh, tay cầm tách trà nóng, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. Anh chỉ nói khẽ:
– Lần sau… có chuyện gì, em đừng tự chịu một mình nữa. Anh không giỏi kiếm tiền, nhưng anh vẫn là chồng em.

Thảo sững người, nước mắt lặng lẽ rơi. Ngoài kia, cơn mưa đã tạnh, bầu trời trong trẻo hơn bao giờ hết.