Mỗi tháng chồng đưa 10 triệu cho mẹ chăm vợ đ:ẻ, về nhà đ:ột xu:ất ch::ết lặng thấy vợ lén nu:ốt vội bát CƠM TH::IU TRỘN ĐẦ::U CÁ xư::ơng thừa

Mỗi tháng chồng đưa 10 triệu cho mẹ chăm vợ đ:ẻ, về nhà đ:ột xu:ất ch::ết lặng thấy vợ lén nu:ốt vội bát CƠM TH::IU TRỘN ĐẦ::U CÁ xư::ơng thừa. Hành động sau đó của người chồng còn k::inh kh:;ủng hơn nhiều… Trưa hôm ấy công ty mất điện đột xuất, tôi được về sớm lúc 11 giờ trưa. Tôi định không báo trước để tạo bất ngờ, ghé qua chợ mua cho vợ hộp sữa ngoại xem có cải thiện được tình hình không.

Về đến nhà, cửa khép hờ. Căn nhà im ắng lạ thường, chắc thằng bé vừa mệt quá mà thiếp đi. Mẹ tôi thì giờ này chắc đang đi tập dưỡng sinh hoặc sang nhà hàng xóm buôn chuyện. Tôi rón rén bước vào, định bụng sẽ vào bếp hâm nóng đồ ăn cho vợ. Nhưng vừa bước đến cửa bếp, tôi sững lại…

Huệ đang ngồi thu lu ở góc bàn ăn, dáng vẻ lén lút, vội vàng. Trên tay cô ấy là một bát tô cơm to. Cô ấy vừa và vội vàng, vừa lấy tay quệt nước mắt, thỉnh thoảng lại ngước nhìn ra cửa như sợ ai bắt gặp.

Tôi nhíu mày. Ăn uống đàng hoàng sao phải lén lút? Hay là cô ấy ăn quà vặt, đồ h:;ại sức khỏe nên giấu tôi? Tôi bước nhanh vào, giọng g:ắt g:ỏng: “Em làm cái gì mà thậm thụt thế? Lại ăn b:ậy b:ạ gì đúng không”?
Huệ giật bắn mình, đánh rơi cả cái thìa xuống đất. Thấy tôi, mặt cô ấy c::ắt không còn gi:ọt má:;u, vội vàng lấy tay che miệng bát, lắp bắp: “Anh… sao anh về giờ này? Em… em đang ăn trưa”…

Tôi giằ:;ng lấy bát cơm trên tay vợ. Và khoảnh khắc nhìn vào bên trong, ti:;m tôi như ngừ:ng đ:ập. Cả người tôi lạ:nh to::át đi vì s:;ố:;c….

trong bát chỉ có cơm thiu trộn đầu cá xương thừa, vài mẩu cháy khét dính mùi tanh nồng. Không rau. Không canh. Không lấy nổi một miếng thịt.

Tôi đứng chết lặng. Tai ù đi. Tim như bị ai bóp nghẹt.

Huệ òa khóc, quỳ sụp xuống níu tay tôi:
“Anh đừng nói với mẹ… em sợ…”

Tôi run đến mức không nói được lời nào. Trong đầu tôi, từng hình ảnh đập thẳng vào tim: mỗi tháng tôi đều chuyển đúng 10 triệu cho mẹ, dặn dò kỹ lưỡng “chăm con dâu mới sinh, tẩm bổ cho cháu”. Vậy mà…

Tôi bước sang góc nhà, mở nồi. Rỗng.
Mở tủ lạnh. Chỉ có một hộp đầu cá đã mốc.
Mở thùng gạo. Chưa đến nửa đáy.

Tôi quay lại, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Tiền anh đưa… mẹ đưa cho em bao nhiêu?”

Huệ cúi đầu, nước mắt rơi lã chã:
“Mỗi ngày… mẹ đưa em 20 nghìn. Bảo ‘đàn bà sau sinh ăn ít cho nhanh gọn người’.”

Hai mươi nghìn.
Một ngày.
Cho một sản phụ đang nuôi con bú.

Khoảnh khắc đó, tôi không nổi điên. Tôi lạnh hẳn đi. Và chính cái lạnh ấy dẫn tới hành động còn kinh khủng hơn nhiều.

Tôi bế con, đỡ Huệ đứng dậy:
“Em thay đồ. Anh đưa hai mẹ con đi.”

Ra khỏi nhà, tôi không về nhà ngoại, cũng không đưa vào viện.
Tôi chở thẳng vợ con tới một nhà hàng lớn nhất phố, gọi đúng những món tẩm bổ sau sinh đắt nhất. Huệ run run:
“Anh ơi… tốn tiền…”

Tôi đặt tay lên vai vợ:
“Tiền này là tiền anh. Em ăn đi. Ăn cho đã.”

Khi Huệ đang ăn, tôi lặng lẽ gọi điện. Không phải cho mẹ.
Tôi gọi cho toàn bộ họ hàng bên nội. Chú, bác, cô, dì — những người vẫn thường khen mẹ tôi “đảm đang, hiền lành”.

“Trưa nay, mời mọi người sang nhà con dùng bữa. Có việc gia đình cần nói rõ.”

Đúng 1 tiếng sau, cả họ ngồi kín phòng khách. Mẹ tôi cũng có mặt, vẫn cái dáng điệu thản nhiên quen thuộc:
“Làm gì mà gọi đông đủ thế?”

Tôi đặt bát cơm thiu trộn đầu cá xương lên giữa bàn.

“Mẹ nhận ra bát này không?”

Mẹ tôi sững người.

Tôi mở điện thoại, chiếu bảng sao kê chuyển khoản từng tháng:
“Con gửi mẹ 10 triệu/tháng để chăm vợ đẻ.”

Rồi tôi nói tiếp, từng chữ rơi xuống như búa nện:
“Đây là bữa trưa của vợ con. Mỗi ngày 20 nghìn.”

Cả phòng im phăng phắc.

Tôi quay sang các bác:
“Từ hôm nay, con ngừng chu cấp.
Con đưa vợ con ra ở riêng.
Và mẹ con sẽ hoàn trả toàn bộ số tiền đã nhận, từng đồng một.”

Mẹ tôi bật dậy:
“Mày dám hỗn với mẹ à?”

Tôi nhìn thẳng:
“Con không hỗn. Con chỉ lấy lại tư cách làm chồng, làm cha.”

Tôi nộp đơn tách hộ khẩu ngay chiều hôm đó.
Ba ngày sau, tôi thu hồi quyền quản lý tài chính.
Một tuần sau, mẹ tôi phải bán mảnh đất nhỏ để trả lại số tiền đã nuốt vào bữa ăn của con dâu.

Còn Huệ — người phụ nữ từng lén nuốt cơm thiu — giờ ngồi bên cửa sổ căn nhà mới, ăn bát canh gà nóng, con ngủ ngoan trong nôi.

Cô nắm tay tôi, khẽ hỏi:
“Sao hôm đó anh không quát mẹ?”

Tôi trả lời rất khẽ:
“Vì có những tội,
la mắng là quá nhẹ.”