Mỗi chuyến công tác trở về, điều đầu tiên người chồng nhìn thấy là vợ đang cặm cụi giặt g..a giư./ờng. Mang trong lòng hàng loạt nghi ngờ, anh bí mật lắp camtrong phòng ngủ. Nhưng sự thật hiện ra trên màn hình lại khiến anh chỉ biết ôm mặt hối hận…
Mỗi chuyến công tác trở về, điều đầu tiên người chồng nhìn thấy là vợ đang cặm cụi giặt g..a giư./ờng. Mang trong lòng hàng loạt nghi ngờ, anh bí mật lắp camtrong phòng ngủ. Nhưng sự thật hiện ra trên màn hình lại khiến anh chỉ biết ôm mặt hối hận…
Từ ngày được thăng chức, chồng cô – anh Hưng – thường xuyên phải đi công tác. Ban đầu là vài ngày, sau dần là cả tuần, thậm chí nửa tháng. Cô vợ trẻ tên Lan vẫn luôn tiễn chồng bằng nụ cười nhẹ và cái ôm dịu dàng nơi hiên nhà, chẳng bao giờ than phiền. Nhưng có một điều khiến Hưng dần thấy bất an…
Lần nào trở về, anh cũng thấy vợ đang lúi húi giặt ga giường, dù giường trông vẫn phẳng phiu, thơm tho. Mỗi lần hỏi, cô chỉ bảo:
“Em khó ngủ nên hay thay ga cho dễ chịu, với lại ga hơi… bẩ-n.”
B;ẩ/n? Anh nhớ rõ mình đâu có nằm trên đó suốt một tuần. Vậy thì ai?
Sự ng-hi ng-ờ dần lớn lên. Đêm nọ, anh giả vờ ngủ rồi âm thầm lắp một chiếc ca-mera nhỏ trên kệ sách, quay thẳng vào giường. Anh bảo với vợ rằng lần này anh sẽ đi công tác tận 10 ngày, nhưng thật ra, chỉ rời nhà một đêm rồi quay lại, lặng lẽ trốn trong phòng trọ gần đó để theo dõi mọi thứ qua điện thoại.
Đêm thứ hai, anh mở camera lên xem, tay run run.

22h30. Căn phòng tối om. Rồi… cánh cửa phòng ngủ mở khẽ…
…Ánh sáng vàng nhạt từ hành lang hắt vào. Hưng nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh chuẩn bị tinh thần cho kịch bản tồi tệ nhất.
Nhưng bóng dáng bước vào không phải là một gã đàn ông xa lạ nào cả. Đó là Lan.
Cô đi một mình, bước đi chậm chạp, mệt mỏi. Lan không bật đèn tuýp mà chỉ bật chiếc đèn ngủ mờ tối ở góc phòng. Qua camera, Hưng thấy vợ mình ngồi thẫn thờ trên mép giường. Cô ôm lấy chiếc gối của anh, áp mặt vào đó rồi hít một hơi thật sâu. Đột nhiên, bả vai cô run lên bần bật. Lan khóc.
Cô khóc không thành tiếng, những giọt nước mắt lăn dài trong bóng tối. Lát sau, Lan nằm sụp xuống, ôm chặt lấy chiếc gối như cố bấu víu lấy chút hơi ấm còn sót lại của chồng.
Đến khoảng 2 giờ sáng, Lan bỗng giật mình tỉnh giấc bởi một cơn ác mộng. Cô bật dậy, thở dốc, gương mặt tái nhợt và đầy hoảng loạn. Cơn co thắt dạ dày hoặc một nỗi sợ hãi vô hình nào đó ập đến khiến cô nôn khan liên tục. Trong cơn hoảng loạn và kiệt sức, Lan không kịp chạy vào nhà vệ sinh. Cô nôn trớ ngay ra một góc ga giường.
Sau khi cơn nôn dịu đi, Lan ngồi bệt xuống sàn nhà, mệt mỏi ôm đầu. Cô lúi húi tự dọn dẹp, rồi lóng ngóng lột chiếc ga giường loang lổ ra mang đi giặt ngay trong đêm để kịp phơi khô trước khi trời sáng. Nhìn dáng vẻ gầy gò, cô độc của vợ dưới ánh đèn hiên nhà hắt vào, Hưng thẫn thờ.
Lúc này, điện thoại của anh rung lên báo tin nhắn từ mẹ vợ. Hưng run run mở ra:
“Hưng ơi, con đi công tác đã về chưa? Lan nó không cho mẹ nói, nhưng mẹ xót con bé quá. Nó bị trầm cảm mức độ nhẹ và chứng rối loạn lo âu tái phát nặng kể từ khi con đi công tác liên miên. Cứ đêm xuống là nó bị hoảng loạn, nôn mửa liên tục vì cô đơn và sợ hãi. Nó không muốn làm con phân tâm nên cứ tự mình chịu đựng, giặt giũ sạch sẽ để con về nhà không thấy mùi bệnh tật… Con bớt việc, về với vợ đi con.”
Màn hình điện thoại nhòe đi. Hưng ôm mặt, nước mắt tuôn rơi trong sự hối hận tột cùng.
Hóa ra, chẳng có sự phản bội nào cả. Chỉ có một người vợ tội nghiệp đang cố gắng che giấu sự yếu đuối và căn bệnh của mình để chồng yên tâm công việc. Còn anh, thay vì quan tâm, chia sẻ, lại dành cho cô sự nghi ngờ ích kỷ và những chiếc camera giám sát lạnh lùng.
Không chần chừ thêm một giây nào, Hưng lao ra khỏi phòng trọ, chạy thục mạng về nhà. Anh mở cửa, bước nhanh vào phòng ngủ. Lan vẫn đang cặm cụi phơi chiếc ga giường vừa giặt xong ngoài ban công, gió đêm thổi bay mái tóc xơ xác của cô.
Hưng ôm chặt lấy vợ từ phía sau, siết chặt như sợ cô biến mất. Anh thì thầm trong tiếng nấc:
“Anh xin lỗi… Anh về rồi. Từ nay anh sẽ không đi đâu nữa, anh sẽ ở nhà với em…”
Lan sững sờ, rồi từ từ quay lại, tựa đầu vào ngực anh. Chiếc ga giường trắng tinh khôi bay nhẹ trong gió, mang theo mùi nước xả thơm mát và cả sự bao dung lặng thầm của một tình yêu chịu nhiều tổn thương.