Mời 30 người đến ăn giỗ, mẹ chồng chỉ đưa con dâu 200 nghìn để lo 5 mâm cỗ, còn lớn tiếng: “Phải làm cho đàng hoàng, không được để tôi m//ất mặt!” Nào ngờ chính bà lại là người m//ất mặt nhất trong ngày hôm ấy…
Mời 30 người đến ăn giỗ, mẹ chồng chỉ đưa con dâu 200 nghìn để lo 5 mâm cỗ, còn lớn tiếng: “Phải làm cho đàng hoàng, không được để tôi m//ất mặt!” Nào ngờ chính bà lại là người m//ất mặt nhất trong ngày hôm ấy…
Hôm đó là ngày giỗ của bố chồng. Từ sáng sớm, bà T. – mẹ chồng tôi – đã tất bật gọi điện khắp nơi mời họ hàng, bạn bè. Bà nói như ra lệnh: “H., con lo làm năm mâm cỗ cho t//ử tế vào, mẹ mời tầm ba chục khách đấy. Mẹ không muốn mất mặt với thiên hạ đâu.”
Tôi gật đầu, hỏi nhẹ: “Vâng ạ, mẹ cho con ngân sách để con đi chợ nhé?”. Bà T. lôi trong túi ra xấp tiền lẻ, đếm lạch cạch rồi chìa ra đúng 200 nghìn: “Đây, cầm đi. Liệu mà chi cho khéo, đừng có phung phí. Ngày xưa mẹ nấu cả chục mâm hết có trăm rưỡi!”
Tôi sững người. Thời bão giá, một con gà ngon đã gần 300 nghìn, chưa kể rau củ, thịt cá, gia vị, tiền gas. Nhìn tờ tiền trên tay, tôi hiểu bà vẫn giữ cái nếp tư duy của mấy chục năm trước, hoặc giả là bà cố tình làm khó. Bao năm qua, tôi đã quá mệt mỏi với việc phải “bù lỗ” tiền túi để giữ thể diện cho bà. Hôm nay, tôi quyết định không gồng mình nữa.
Tôi đi chợ, nhưng không mua thịt thà hay hải sản. Tôi dùng 200 nghìn đó mua đúng những thứ cần thiết: một rổ rau muống, mấy cân khoai tây, hai bìa đậu phụ, một ít lạc và vài gói bánh đa nem loại rẻ nhất. Số tiền còn lại, tôi mua một bó hoa cúc vàng đặt lên b/àn thờ bố.
Suốt buổi sáng, tôi bận rộn trong bếp. Tiếng dao thớt lạch cạch, mùi thức ăn thơm phức nhưng chỉ toàn là hương vị của sự thanh đạm.
Đến trưa, khách khứa kéo đến đông đủ. Bà T. mặc áo nhung đỏ, môi son rực rỡ, miệng cười nói liên hồi, vẻ mặt hãnh diện lắm. Khi tôi bưng năm mâm cỗ ra, cả sân dường như lặng đi trong giây lát.

Trên mỗi mâm chỉ vỏn vẹn: Một đĩa đậu phụ rán, một đĩa rau muống luộc, một đĩa khoai tây xào, bát canh lạc đun kỹ và vài chiếc nem chay làm từ nhân rau củ. Không thịt, không cá, không giò chả – một bữa cỗ “thanh tịnh” tuyệt đối.
Khách khứa bắt đầu xì xào:
“Ơ, nhà bà T. làm cỗ chay à?”
“Giỗ bố chồng mà đạm bạc thế này sao?”
Bà T. đang cười tươi bỗng chốc cứng đờ. Mặt bà đỏ gay vì xấu hổ, bà chạy lại gần tôi, gằn giọng qua kẽ răng: “M//ày làm cái trò gì thế này? Mày muốn gi///ết tao à? 200 nghìn mà m//ày nấu thế này để thiên hạ c///hửi vào mặt tao sao?”
Tôi bình thản tháo chiếc tạp dề, nhìn thẳng vào mắt bà, nói đủ để những người ngồi gần nghe thấy…
Tôi bình thản tháo chiếc tạp dề, nhìn thẳng vào mắt bà, nói đủ để những người ngồi gần nghe thấy:
“Mẹ ơi, con đã cố gắng hết sức để chi tiêu đúng số tiền mẹ đưa rồi ạ. Mẹ đưa con đúng 200 nghìn để lo năm mâm cỗ, con tính kỹ lắm mới mua đủ rau muống, đậu phụ, khoai tây với lạc này đấy ạ. Thời buổi này một con gà đã gần ba trăm nghìn rồi, con mà mua thịt thì không đủ cho năm mâm. Con nhớ lời mẹ dặn là phải làm cho đàng hoàng, không được phung phí, nên con mới làm cỗ chay thanh tịnh, vừa đúng ngân sách mẹ giao, vừa để tích đức cho bố.”
Mấy lời tôi vừa dứt, cả cái sân đang xì xào bỗng im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà T.
Mấy bà cô họ hàng ngồi mâm trên bắt đầu hiểu ra vấn đề, liền tặc lưỡi, nói nửa đùa nửa thật nhưng đầy mỉa mai: “Ôi dào, hóa ra bà T. giàu có, diện áo nhung sang chảnh thế kia mà đi giỗ chồng đưa con dâu có 200 nghìn làm năm mâm cỗ cơ à? Tính ra mỗi mâm có 40 nghìn, bằng bát phở buổi sáng chứ mấy!” “Con dâu nhà bà khéo vén thế là cùng, gặp phải đứa khác nó bỏ về ngoại từ tám hoánh rồi. Thời buổi này 200 nghìn đi chợ mua rau còn thiếu, đòi ăn thịt ăn cá!”
Bà T. đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt nhung đỏ ban nãy giờ chuyển sang tái mét rồi tím ngắt vì nhục nhã. Bà muốn mắng tôi nhưng nghẹn họng không thốt lên lời, bởi chính bà là người đã đưa số tiền đó, và chính bà là người luôn oang oang đòi hỏi sự “đàng hoàng”.
Khách khứa nhìn mâm cỗ rau muống, đậu rán mà ai nấy đều ái ngại, có người còn khéo léo đứng dậy xin phép về sớm. Ngày giỗ bố chồng vốn phải ấm cúng, trang nghiêm, giờ đây biến thành một trò cười cho cả họ mạc chỉ vì cái tính keo kiệt, sĩ diện hão của mẹ chồng.
Bao năm qua tôi ngậm đắng nuốt cay bù tiền túi để đổi lấy cái danh “đảm đang” cho bà, nhưng hôm nay, sự thật đã được phơi bày. Nhìn bà T. lóng ngóng, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu giữa đám đông, tôi biết từ nay về sau, bà sẽ không bao giờ dám dùng tiền để ép uổng hay làm khó tôi nữa.