Mẹ vợ theo con rể đi làm ăn xa cả năm trời, ai ngờ một ngày 2 người ấy b;i.ến m;ấ;t không dấu vết cùng nhau, chỉ để lại cho tôi 1 thứ b;ẽ b;à;ng

Mẹ vợ theo con rể đi làm ăn xa cả năm trời, ai ngờ một ngày 2 người ấy b;i.ến m;ấ;t không dấu vết cùng nhau, chỉ để lại cho tôi 1 thứ b;ẽ b;à;ng

Cho đến bây giờ, khi ngồi viết những dòng chữ này trong t;;ái t;;ê cõi lòng, tôi vẫn đặt ra câu hỏi cho mình, không biết tôi đã sai lầm từ đâu để dẫn đến chuyện m;;a đưa lối, qu;;ỷ dẫn đường cho mẹ tôi và chồng tôi thế này.

Có lẽ mọi sai lầm bắt đầu từ việc tôi đã thuyết phục chồng tôi sau khi cưới về ở rể ngay trong căn nhà của mẹ. Chồng tôi người dưới tỉnh; khi lấy tôi, cả hai vợ chồng còn trẻ, chưa có điều kiện để mua nhà riêng.

Nhà mẹ tôi lại rộng rãi, là căn hộ chung cư có 3 phòng ngủ, mẹ nhường vợ chồng tôi một căn phòng rộng, em trai một phòng và mẹ tôi một phòng.

Hầu như vào mùa du lịch, chồng tôi vắng nhà có khi vài ba tháng mới về thăm nhà một lần. Mẹ tôi còn trẻ, lại có vốn ngoại ngữ nhờ những năm tháng làm tiếp viên ở nhà hàng, chồng tôi bảo mẹ làm thêm phụ anh ấy, vừa là để mẹ vui vẻ vừa là để mẹ kiếm thêm thu nhập.



Thế rồi mọi chuyện bắt đầu từ đây…

Thế rồi mọi chuyện bắt đầu từ đây…

Ban đầu tôi còn thấy mừng. Mẹ tôi sau khi nghỉ việc ở nhà hàng thì quanh quẩn trong nhà, hay than buồn. Chồng tôi rủ mẹ đi theo phụ quản lý homestay, giao dịch với khách nước ngoài, tôi còn nghĩ anh tâm lý, biết quan tâm mẹ vợ.

Hai người đi cùng nhau chuyến đầu tiên chỉ một tháng. Mẹ gọi về kể chuyện vui lắm, bảo khách quý, tiền lời khá. Chồng tôi cũng gửi tiền đều đặn về cho tôi, còn dặn tôi ở nhà lo cho con nhỏ, đừng suy nghĩ nhiều.

Rồi một tháng thành ba tháng. Ba tháng thành nửa năm.

Tôi bắt đầu nghe hàng xóm xì xào: “Sao mẹ với con rể đi suốt vậy?”, “Đi làm ăn gì mà dính nhau như hình với bóng?”. Tôi gạt đi, tự trấn an mình rằng người ngoài rảnh rỗi nên nói bậy.

Cho đến một ngày.

Tôi gọi cho chồng cả buổi không bắt máy. Gọi cho mẹ cũng tắt nguồn. Tôi nghĩ chắc họ đang bận khách. Nhưng ba ngày, rồi một tuần, điện thoại vẫn im lìm.

Tôi gọi cho đối tác của chồng. Người ta ngập ngừng nói:

– Dự án đó đóng cửa rồi chị ạ. Hai người họ trả phòng từ tuần trước.

Tôi thấy trời đất như sụp xuống.

Tôi báo công an, dò hỏi khắp nơi. Không có tai nạn, không có xuất cảnh chính thức, không ai biết họ ở đâu. Hai người như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi.

Một tháng sau, tôi nhận được một phong bì chuyển phát nhanh.

Bên trong chỉ có một tập giấy tờ… và một tờ giấy viết tay.

Tập giấy là hợp đồng sang nhượng toàn bộ phần vốn góp của chồng tôi trong việc kinh doanh – đã bán sạch. Và giấy ủy quyền căn hộ mẹ tôi đứng tên… đã được thế chấp ngân hàng từ ba tháng trước.

Tờ giấy viết tay chỉ vỏn vẹn vài dòng:

“Con gái à, mẹ xin lỗi. Mẹ và anh ấy không còn cách nào khác. Ở bên con, mẹ sống mà thấy mình vô hình. Đi theo anh ấy, mẹ mới thấy mình còn trẻ, còn được cần đến. Đừng tìm mẹ.”

Tôi ngồi thụp xuống sàn.

Hóa ra “đi làm ăn” chỉ là cái cớ. Họ đã chuẩn bị từ lâu. Mẹ tôi – người phụ nữ tôi tin tưởng nhất. Chồng tôi – người đầu ấp tay gối. Hai người đã âm thầm vay tiền bằng căn nhà, bán hết vốn liếng rồi cùng nhau biến mất.

Thứ họ để lại cho tôi không chỉ là khoản nợ gần ba tỷ đồng.

Mà là sự bẽ bàng không thể gọi tên.

Hàng xóm nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại lẫn tò mò. Em trai tôi đập bàn đòi đi tìm họ. Con tôi hỏi: “Ba với bà ngoại đi đâu lâu vậy mẹ?”

Tôi không biết trả lời thế nào.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày tôi sống như cái bóng. Ngân hàng gửi thông báo, căn hộ có nguy cơ bị siết nợ nếu không trả đúng hạn. Tôi phải bán xe, rút hết tiền tiết kiệm, xin làm thêm ca tối.

Có lúc tôi đã nghĩ quẩn.

Nhưng rồi nhìn con ngủ, tôi hiểu mình không được phép gục ngã.

Tôi không đi tìm họ nữa.

Người muốn đi thì giữ cũng không được. Người muốn phản bội thì níu cũng không xong.

Tôi chọn cách ở lại, trả nợ từng đồng. Căn nhà cuối cùng tôi cũng giữ được sau hai năm còng lưng làm việc. Em trai tôi trưởng thành hơn, phụ tôi gánh vác.

Còn họ… tôi nghe phong thanh có người thấy ở một thành phố biển xa lạ. Nhưng tôi không xác minh.

Bởi vì điều đau nhất không phải là họ yêu nhau.

Mà là họ đã chọn rời bỏ tôi theo cách tàn nhẫn nhất.

Giờ đây, khi viết lại câu chuyện này, tôi không còn khóc nữa.

Tôi chỉ tự nhủ: sai lầm lớn nhất của tôi không phải là cho chồng ở rể.

Mà là tin rằng những người thân nhất sẽ không bao giờ làm mình tổn thương.

Nhưng sau tất cả, tôi vẫn còn một điều mà họ không mang đi được.

Đó là lòng tự trọng và khả năng đứng dậy sau đổ vỡ.

Và có lẽ, đó mới là thứ khiến tôi không biến mất khỏi chính cuộc đời mình.