Mẹ tặng chị họ 15 cây vàng đến lượt tôi cưới, mẹ tặng số vàng khiến chú rể ‘số/c ng/ất’ đòi ‘hủ/y hôn’ ngay lập tức với tôi👇
Mẹ tặng chị họ 15 cây vàng đến lượt tôi cưới, mẹ tặng số vàng khiến chú rể ‘số/c ng/ất’ đòi ‘hủ/y hôn’ ngay lập tức với tôi👇
Tôi luôn nghĩ đám cưới của mình sẽ là ngày hạnh phúc nhất, ngày mà tôi khoác lên người chiếc váy trắng tinh khôi, nắm tay người đàn ông mình yêu và bước vào một cuộc sống mới. Nhưng đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tim tôi vẫn nhói lên như có ai bóp chặt. Bởi cái ngày đáng lẽ phải trọn vẹn ấy lại trở thành một vòng xoáy của nước mắt, bí mật và tổn thương đến ngh/ẹt th/ở.
Chị họ của tôi—chị H.—lấy chồng bốn năm trước. Khi ấy tôi còn đang học đại học, còn chị đã đi làm và có người yêu lâu năm. Đám cưới của chị rất linh đình, cả họ nội ngoại đều tham dự. Tôi còn nhớ khoảnh khắc chị đứng trên sân khấu, gương mặt rạng rỡ như hoa nở. Tôi thật sự mừng cho chị.
Nhưng điều khiến cả họ bàn tán nhiều nhất không phải là chồng chị giàu hay lễ cưới lớn mà là… mẹ tôi tặng chị 15 cây vàng.
Chị khoe trong lúc vui quá mà quên rằng tôi vẫn đứng đó. Tôi nhớ mình đã khựng lại, còn mọi người xung quanh thì xì xào:
“Con gái ruộ/t thì chưa biết được bao nhiêu, mà con cháu trong họ đã được từng đó rồi…”
Thời gian thấm thoắt trôi, tôi tốt nghiệp, đi làm, rồi gặp Huy—chồng sắp cưới của tôi. Anh hiền, điềm đạm, yêu tôi chân thành. Ba năm yêu nhau, chúng tôi quyết định tổ chức đám cưới.
Khoảng ba tháng trước lễ cưới, tôi và Huy lên kế hoạch tài chính cho tương lai. Anh từng nghe mọi người đồn về chuyện mẹ tôi tặng chị họ 15 cây vàng. Ban đầu tôi không nói gì, nhưng anh cứ hỏi: “Thật không em? Mẹ em cho chị họ nhiều vậy thật sao?”
Cuối cùng tôi kể lại toàn bộ.
Ánh mắt Huy sáng lên đầy hy vọng. Anh bảo:
“Vậy chắc chắn mẹ sẽ cho vợ chồng mình ít nhất bằng hoặc hơn. Đó là vàng dành cho con gái ru/ột mà.”
Tôi không dám khẳng định, nhưng chính bản thân tôi cũng kỳ vọng. Tôi nghĩ mẹ sẽ cân bằng lại, hoặc ít nhất sẽ không để tôi thiệt thòi trước mặt nhà chồng.
Cả tháng trời, tôi và Huy vẽ ra đủ viễn cảnh: mua mảnh đất nhỏ ở ngoại ô, sửa lại căn phòng của anh cho rộng thêm, để dành sinh con… Tất cả những kế hoạch ấy đều dựa vào cái niềm tin mơ hồ rằng: Mẹ sẽ cho tôi rất nhiều vàng. Ngày lễ ăn hỏi, mẹ tôi không đề cập gì đến vàng. Tôi hơi hụt hẫng nhưng tự trấn an: “Có khi mẹ để dành đến ngày cưới cho bất ngờ.”
Huy thì cứ càng gần ngày cưới càng nhắc khéo:
“Không biết mẹ chuẩn bị thế nào nhỉ? Nhà anh ai cũng bàn tán rồi đó.”
Tôi vừa lo vừa tự ái. Sao chồng tương lai của tôi lại vì vài cây vàng mà trở nên nhạy cảm đến thế? Nhưng tôi vẫn tin: Chắc mẹ thương mình, mẹ sẽ không để chồng mình thất vọng.
Thế rồi ngày cưới cũng đến.
Khoảnh khắc mẹ tôi bước lên sân khấu trao hồi môn, tôi hồi hộp đến muốn ngừng thở.
Mẹ cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ, bước tới trước mặt tôi, mọi ánh mắt đều dồn vào đó.
Tôi nuốt nước bọt.
Tôi tưởng tượng bên trong là xấp vàng nặng tay, là ánh mắt trầm trồ của họ hàng nhà trai, là nụ cười mãn nguyện của chồng sắp cưới.
Nhưng khi mẹ mở hộp…
