“Mẹ ơi, con muốn ở với bố. Mẹ cứ đi tìm hạnh phúc riêng của mình đi, hai bố con con đã tự nương tựa vào nhau suốt 18 năm qua rồi…”

“Mẹ ơi, con muốn ở với bố. Mẹ cứ đi tìm hạnh phúc riêng của mình đi, hai bố con con đã tự nương tựa vào nhau suốt 18 năm qua rồi…”

Câu nói nghẹn ngào của cậu con trai 22 tuổi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng người mẹ, khiến bà chỉ biết bật khóc trong bất lực và hối hận.

Mười tám năm trước, vì không chịu nổi cái nghèo, bà đã dứt áo ra đi khi con trai mới lên 4, để lại hai cha con tự bấu víu lấy nhau qua những ngày giông bão. Mười tám năm sau, ngày con trai cầm tấm bằng tốt nghiệp xuất sắc và nhận được lời mời làm việc với mức lương 3.000 USD, bà đột ngột trở về, mong tìm lại chút tình mẫu tử và hàn gắn lại gia đình.

Nhưng bà quên mất rằng, khoảng trống 18 năm không có mẹ không thể lấp đầy bằng một lời xin lỗi khi đứa trẻ đã trưởng thành. Sự quay về lúc con thành đạt không chứng minh được tình yêu, nó chỉ càng làm lòng tự trọng của hai bố con thêm tổ//n thương.


Tôi tên K.

Năm nay hai mươi hai tuổi.

Bốn tuổi, tôi mất mẹ.

Không phải mẹ mất vì bệnh.

Cũng chẳng phải tai nạn.

Mà là mẹ bỏ đi.

Ngày ấy, nhà tôi nghèo đến mức cả gia đình bốn miệng ăn chỉ trông vào mấy sào ruộng và công việc phụ hồ bấp bênh của bố.

Mùa mưa thì thất nghiệp.

Mùa nắng mới có việc.

Có hôm cả nhà chỉ ăn cơm chan nước mắm.

Tôi còn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó.

Mẹ thu dọn vài bộ quần áo bỏ vào chiếc túi cũ.

Bố đứng trước cửa.

Giọng khản đặc.

“N. à… đừng đi.”

“Mình nghèo thật, nhưng rồi sẽ khá lên.”

Mẹ quay mặt đi.

“Em chịu đủ rồi.”

“Em không muốn con mình lớn lên trong cảnh thiếu thốn.”

Bố nghẹn ngào.

“Vậy còn thằng K.?”

Mẹ nhìn tôi.

Đứa bé bốn tuổi đang ôm con gấu bông cũ.

Ánh mắt mẹ đỏ hoe.

Nhưng cuối cùng…

Mẹ vẫn quay lưng.

Từ hôm ấy, căn nhà chỉ còn hai bố con.

Những năm sau đó là chuỗi ngày tôi không bao giờ quên.

Ban ngày bố đi phụ hồ.

Đêm về nhận bốc vác thuê ở chợ đầu mối.

Có hôm ông ngủ chưa đầy ba tiếng.

Sáng vẫn dậy nấu cơm cho tôi đi học.

Quần áo tôi mặc đều là đồ xin lại.

Xe đạp đi học là chiếc xe cũ người ta bỏ.

Mỗi lần trường họp phụ huynh.

Tôi chỉ có bố.

Có bạn hỏi.

“Mẹ mày đâu?”

Tôi cười.

“Mẹ đi làm xa.”

Nói dối nhiều đến mức chính tôi cũng muốn tin điều đó là thật.

Năm tôi học lớp mười.

Bố bị tai nạn lao động.

Một thanh sắt rơi trúng chân.

Bác sĩ bảo phải nghỉ làm vài tháng.

Tôi định nghỉ học đi làm.

Bố giận dữ tát tôi một cái.

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất bố đánh tôi.

Ông ôm mặt khóc.

“Con mà nghỉ học…”

“…thì cả đời bố cực cũng vô ích.”

Từ hôm ấy, tôi học ngày học đêm.

Xin học bổng.

Đi làm thêm.

Cuối cùng cũng đỗ đại học.

Ngày nhập học.

Bố bán chiếc xe máy cũ.

Đó là tài sản giá trị nhất của ông.

Ông chỉ cười.

“Xe sau này mua được.”

“Tương lai của con thì không.”

Bốn năm đại học trôi qua.

Tôi tốt nghiệp loại xuất sắc.

Một tập đoàn nước ngoài gửi thư mời làm việc.

Lương hơn ba nghìn đô một tháng.

Tin vui chưa kịp nguội.

Thì một người phụ nữ xuất hiện trước cửa nhà.

Tôi nhìn mãi mới nhận ra.

Là mẹ.

Mười tám năm.

Mái tóc đã điểm bạc.

Gương mặt nhiều nếp nhăn hơn.

Mẹ bước vào.

Ánh mắt cứ nhìn tôi không chớp.

“Con lớn thật rồi…”

Tôi chỉ khẽ gật đầu.

Bố đang tưới cây sau vườn.

Nhìn thấy mẹ.

Ông đứng sững.

Không khí đặc quánh.

Một lúc lâu sau, mẹ mới cất lời.

“Em… về rồi.”

Bố chỉ đáp.

“Ừ.”

Không trách.

Không giận.

Cũng chẳng vui.

Buổi tối hôm ấy.

Ba người ngồi quanh mâm cơm.

Lần đầu tiên sau mười tám năm.

Mẹ kể.

Ngày xưa sau khi bỏ đi, mẹ lấy một người đàn ông làm ăn khá giả.

Tưởng sẽ hạnh phúc.

Nhưng cuộc hôn nhân ấy chỉ kéo dài vài năm.

Không có con.

Rồi ly hôn.

Bao năm qua, mẹ vẫn dõi theo tin tức của hai bố con qua người quen.

Biết tôi học giỏi.

Biết bố chưa tái hôn.

Đến khi nghe tôi tốt nghiệp với công việc tốt.

Mẹ quyết định trở về.

Mẹ nhìn bố.

“Nếu anh đồng ý…”

“…mình làm lại từ đầu được không?”

Bố không trả lời.

Chỉ nhìn sang tôi.

“Con quyết định đi.”

Tôi im lặng rất lâu.

Rồi đứng dậy.

Đi đến trước mặt mẹ.

Mẹ nắm lấy tay tôi.

Đôi mắt đầy hy vọng.

Nhưng tôi nhẹ nhàng rút tay lại.

Tôi nói chậm rãi…

Tôi nói chậm rãi…

“Mẹ ơi, con muốn ở với bố. Mẹ cứ đi tìm hạnh phúc riêng của mình đi, hai bố con con đã tự nương tựa vào nhau suốt 18 năm qua rồi…”

Câu nói nghẹn ngào của tôi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng mẹ, khiến bà chỉ biết bật khóc trong bất lực và hối hận. Mẹ định đưa tay lên níu lấy vạt áo tôi, nhưng bàn tay ấy lơ lửng giữa không trung rồi buông thõng xuống. Bà khóc, tiếng khóc nghẹn ngào của một người nhận ra mình đã hoàn toàn đánh mất quyền làm mẹ.

Tôi không ghét mẹ, cũng không còn oán hận những ngày gian khổ đã qua. Nhưng sự thật là, trong suốt mười tám năm qua, ký ức của tôi về khái niệm “gia đình” chỉ có dáng lưng còng của bố dưới cái nắng gắt ở công trường, có mùi mồ hôi mặn chát trên chiếc áo sờn vai, và có cả những đêm hai bố con nhường nhau từng miếng đậu hũ, bát canh rau.

Suốt 18 năm, những lúc tôi ốm đau, những lúc tôi bị bạn bè trêu chọc là đứa trẻ không mẹ, hay cái ngày bố bị tai nạn tưởng chừng như sụp đổ cả bầu trời… mẹ ở đâu?

Mẹ trở về khi tôi đã đủ trưởng thành để tự lập, khi tôi đã có thể kiếm được ba nghìn đô một tháng để lo cho bố một cuộc sống đủ đầy. Sự quay về này, dù mẹ có nói là vì nhớ thương, thì trong mắt một đứa trẻ từng bị bỏ rơi như tôi, nó vẫn mang một vị đắng ngắt của sự thực dụng.

Bố nhìn tôi, rồi nhìn sang mẹ. Đôi mắt ông chớp chớp, có giọt nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn hằn sâu vì sương gió, nhưng ông không nói gì. Ông hiểu tôi, và ông tôn trọng quyết định của tôi. 18 năm qua, ông vừa làm bố, vừa làm mẹ, vừa là chỗ dựa duy nhất của cuộc đời tôi.

Tôi quay sang nhìn mẹ, cố giữ cho giọng mình bình thản nhất có thể:

“Con cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con. Con không trách mẹ chuyện ngày xưa nữa, vì ai cũng có quyền chọn cuộc sống bớt khổ. Nhưng tình cảm thì không thể để dành, mười tám năm qua con đã học được cách lớn lên mà không cần mẹ. Giờ bố đã già, tóc đã bạc hết rồi, con chỉ muốn dùng cả đời này để bù đắp cho bố thôi. Mẹ bảo trọng.”

Mẹ đứng dậy, bờ vai run lên bần bật. Bà nhìn mâm cơm nguội ngắt, nhìn hai người đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, rồi chậm rãi quay người bước đi. Bóng mẹ đổ dài dưới ánh đèn đường, cô độc và lẻ loi.

Cánh cửa khép lại. Căn nhà trở lại vẻ yên tĩnh vốn có của nó.

Tôi ngồi xuống cạnh bố, cầm bàn tay chai sạn, đầy những vết sẹo của ông. Bố vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi, khẽ thở dài:

“Con có hối hận không?”

Tôi mỉm cười, tựa đầu vào vai bố, cảm nhận hơi ấm quen thuộc đã nuôi nấng tôi thành người:

“Không bố ạ. Nhà mình chỉ cần hai bố con là đủ rồi.”

Bên ngoài, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào. Nhưng inside căn nhà nhỏ này, giông bão đã thực sự qua đi. Từ ngày mai, tôi sẽ bắt đầu đi làm, và tôi biết, phía sau lưng mình luôn có một khoảng trời bình yên mang tên là Bố.