Mẹ nằm chờ viện phí, phụ xe buýt nhặt được chiếc vali có thể đổi cả cuộc đời… Lựa chọn lương thiện của anh đã tạo nên cái kết khiến ai cũng nghẹn ngào….
Mẹ nằm chờ viện phí, phụ xe buýt nhặt được chiếc vali có thể đổi cả cuộc đời… Lựa chọn lương thiện của anh đã tạo nên cái kết khiến ai cũng nghẹn ngào….
Trời tháng Bảy đổ lửa. Chiếc xe buýt liên tỉnh đang đậu ở bến cuối để nghỉ ngơi, chuẩn bị cho chuyến quay về. Tuấn – phụ xe buýt mới 25 tuổi – đang lau sàn xe thì phát hiện dưới dãy ghế cuối có một chiếc vali màu đỏ.
Anh vội mở ra kiểm tra để tìm thông tin liên lạc trả lại cho khách. Nhưng khi vừa mở khóa, Tuấn sữ///ng người. Bên trong vali chất đầy những cọc ti//ền được bọc cẩn thận. Anh đếm sơ qua, chắc phải hơn 500 triệu đồng.
Tim Tuấn đậ//p mạ/nh. Mồ hôi lăn dài trên thái dương. Anh nhớ tới mẹ mình – người đang nằm viện vì bệ//nh ti//m. Bác sĩ nói phải phẫu thuật g//ấp nếu không sẽ ng///uy hiể//m đến tí//nh m//ạng. Nhưng mấy ngày nay, anh đã vay mượn khắp nơi vẫn chưa đủ. Số tiền này thừa để cứ///u mẹ anh.
Một tiếng nói vang lên trong đầu: “Cầm lấy, rồi b/ỏ tr/ốn đi. Mẹ sẽ được cứ//u, mày cũng có tiền tr/ả n/ợ, mua nhà, đổi đời.”
Nhưng ngay lập tức, Tuấn lắc đầu. Anh nhớ đến lời mẹ dạy từ thuở nhỏ: “Ngh//èo tiề/n bạ/c không đá/ng s/ợ, ng//hèo nhân cách mới đ/áng s/ợ nhất.”
Anh hít một hơi thật sâu, khóa vali lại, rồi lập tức báo cho công ty xe buýt. Cùng lúc đó, điện thoại công ty đổ chuông. Một người phụ nữ h//ốt ho//ảng kh/óc nấc trong máy…
Một người phụ nữ hốt hoảng khóc nấc trong máy: – Alo! Làm ơn cho tôi hỏi… Tôi vừa đi chuyến xe buýt biển số… Có phải các anh nhặt được một chiếc vali màu đỏ không? Làm ơn cứu tôi với, đó là số tiền mạng sống của con trai tôi!
Hóa ra, người phụ nữ ấy cũng đang có con nhỏ nằm phòng cấp cứu đặc biệt. Số tiền 500 triệu đồng này là tất cả tài sản bà gom góp, vay mượn từ họ hàng khắp nơi mang lên thành phố để đóng viện phí phẫu thuật cho con ngay trong ngày. Vì quá nôn nóng và mệt mỏi, khi xuống xe bà đã sơ suất bỏ quên.
Chỉ chưa đầy 30 phút sau, người phụ nữ chạy thục mạng đến bến xe, gương mặt phờ phạc, nước mắt đầm đìa. Thấy Tuấn đang ôm chiếc vali đứng đợi cùng ban quản lý, bà quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa dập đầu cảm ơn.
Tuấn vội đỡ bà dậy, trao lại chiếc vali nguyên vẹn không thiếu một đồng: – Cô cầm lấy đi đóng viện phí cho em đi kẻo muộn. Cháu hiểu cảm giác của cô lúc này mà…
Khi nghe người quản lý bến xe kể lại hoàn cảnh của Tuấn – có mẹ già cũng đang nằm chờ tiền phẫu thuật tim nhưng anh vẫn dứt khoát chọn sự lương thiện – người phụ nữ lặng đi vì xúc động. Bà rút ra một cọc tiền lớn ép Tuấn nhận để trả ơn, nhưng anh kiên quyết từ chối: – Cháu cảm ơn cô, cháu giúp cô vì đó là việc nên làm, không phải để nhận tiền hậu tạ. Chúc em nhà mau khỏe lại cô nhé!
Tuấn quay trở lại bệnh viện với hai bàn tay trắng, lòng trĩu nặng âu lo nhưng thanh thản. Vừa bước vào phòng bệnh của mẹ, anh bàng hoàng khi thấy các bác sĩ đang chuẩn bị đưa mẹ mình vào phòng đại phẫu.
Tuấn hốt hoảng chạy lại giữ tay vị bác sĩ trưởng khoa: – Bác sĩ ơi, tôi… tôi vẫn chưa lo đủ tiền viện phí. Xin bác sĩ cứu mẹ tôi trước, tôi hứa sẽ cày cuốc trả nợ dần ạ!
Vị bác sĩ mỉm cười nhân hậu, vỗ vai Tuấn: – Cậu không cần lo nữa. Có một nhà hảo tâm vừa đóng toàn bộ viện phí 200 triệu đồng cho mẹ cậu rồi. Ca mổ sẽ được tiến hành ngay bây giờ. Cậu chuẩn bị tinh thần nhé!
Tuấn đứng chết lặng. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì từ phía sau hành lang, một người đàn ông trung niên mặc vest lịch lãm bước đến. Đi bên cạnh ông chính là người phụ nữ mất vali lúc nãy.
Người đàn ông mỉm cười, tiến lại nắm chặt tay Tuấn: – Chào cậu thanh niên lương thiện! Tôi là chồng của người phụ nữ cậu vừa giúp đỡ. Vợ chồng tôi là chủ một doanh nghiệp nông sản. Khi nghe vợ tôi kể lại mọi chuyện, tôi đã lập tức liên hệ với bến xe để tìm địa chỉ bệnh viện nơi mẹ cậu đang nằm.
Ông dừng lại một chút, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và kính trọng: – Trong lúc mẹ mình nguy kịch nhất, cậu vẫn giữ trọn vẹn sự tử tế để cứu con trai tôi. Cảm ơn cậu đã cứu cả gia đình tôi. Số viện phí này là tấm lòng của chúng tôi, xin cậu đừng từ chối. Ngoài ra, nếu cậu đồng ý, sau khi mẹ xuất viện, tôi muốn mời cậu về làm quản lý đội xe vận tải của công ty tôi với mức lương xứng đáng. Một người có nhân cách vàng như cậu, doanh nghiệp chúng tôi rất cần!

Nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật khép lại, Tuấn gục đầu vào vai người đàn ông, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay tuôn rơi như mưa. Đó không phải là những giọt nước mắt của sự bất lực, mà là giọt nước mắt của niềm hạnh phúc nghẹn ngào.
Lời mẹ dạy năm xưa vang vọng trong tâm trí anh: “Nghèo tiền bạc không đáng sợ, nghèo nhân cách mới đáng sợ nhất.”
Hôm nay, chính sự lương thiện đã cứu sống mẹ anh, và cũng chính sự tử tế ấy đã chính thức mở ra một trang mới đầy tươi sáng cho cuộc đời anh. Quả thật, cuộc đời này luôn có những luật bù trừ vô cùng kỳ diệu: Khi bạn gieo đi lòng tốt mà không mưu cầu nhận lại, ông trời sẽ tự khắc an bài cho bạn một kết cục vẹn tròn nhất.