Mẹ mất vừa được 6 tháng, bố vội tái hôn rồi đón con riêng về nhà. Chỉ vì hôm đấy cãi lời ông, bố tố;ng tôi ra khỏi nhà và bí mật trong album cũ của mẹ khiến tôi khóc nghẹn! Chỉ 1 trang thôi đã đảo lộn mọi thứ

Mẹ mất vừa được 6 tháng, bố vội tái hôn rồi đón con riêng về nhà. Chỉ vì hôm đấy cãi lời ông, bố tố;ng tôi ra khỏi nhà và bí mật trong album cũ của mẹ khiến tôi khóc nghẹn! Chỉ 1 trang thôi đã đảo lộn mọi thứ

Mẹ m/ất mới sáu tháng. Sáu tháng—một quãng thời gian mà người ta còn chưa quen nổi việc bữa cơm thiếu một người, giường ngủ thiếu hơi ấm, ngôi nhà thiếu tiếng cười. Nhưng bố tôi… ông quen nhanh hơn tôi tưởng.

Nhanh đến mức chỉ đúng sáu tháng sau ngày mẹ m/ất, ông dắt về một người phụ nữ lạ và một cậu con trai tầm mười tuổi. Ông không thông báo, không chuẩn bị tâm lý, không hỏi ý kiến ai. Chỉ nói một câu ngắn gọn:

“Đây là vợ mới của bố. Tên Thu. Còn đây là con trai của cô ấy—thằng Hào.”

Tôi đứng ch//ết lặng giữa phòng khách, bàn tay vẫn cầm lẵng hoa thắp hương cho mẹ, từng cánh lay ơn rơi xuống nền gạch lạnh ngắt.

Tôi cố nuốt xuống cảm giác nghẹn nơi cổ. “Bố… mới sáu tháng mà bố…”

Bố nheo mắt: “Mẹ con m//ất rồi, bố không thể ở vậy mãi. Đàn ông cần người chăm sóc. Con không hiểu đâu.”

Tôi nhìn sang người phụ nữ tên Thu ấy. Bà ta đang vuốt vuốt tay th/ằng Hào, ánh mắt lướt qua tôi với vẻ dò xét, hơn cả là chiến thắng. Như thể vị trí của mẹ tôi trong nhà này đã bị bà cư//ớp được rồi.

Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi bị đảo lộn hoàn toàn.

Bố đối xử với tôi ngày càng xa cách. Căn nhà đầy ắp kỷ niệm của mẹ dần biến thành lãnh địa của người đàn bà kia: từ rèm cửa, khăn trải bàn, chén bát… tất cả đều bị thay đổi. Mẹ kế nói một câu, bố làm theo ngay, chẳng thèm bàn bạc với tôi.

Tôi là con ruột, mà bỗng trở thành người thừa.

Tệ hơn nữa, thằng Hào rất hỗn. Nó coi tôi như người giúp việc. Vừa ăn nó vừa khều đũa vào tay tôi, cười đểu: “Chị rửa bát nhanh lên.”

Một lần, tôi quát nó vì đổ sữa lên ảnh mẹ đặt trong phòng t;;hờ. Nó nhăn mặt:

“Ảnh người ch;;ết thì giữ làm gì cho xui?”

Tôi suýt t;;át nó, nhưng bố từ dưới nhà chạy lên, nạt một cái vang trời:

“Con h;;ư tại mẹ! Đụng chuyện gì cũng đổ tại nó! Con nít biết gì mà m;;ày nặng lời như thế?”

Sự uất ức dồn nén bấy lâu như ngọn núi lửa phun trào, tôi gào lên trong nước mắt: — “Bố bênh nó? Nó vừa xúc phạm mẹ, vừa đổ sữa lên di ảnh người vợ đã tào khang với bố suốt 20 năm đấy! Bố có còn là con người không?”

“Chát!”

Cái tát nảy lửa từ bố khiến tôi ngã nhụy xuống sàn. Tai tôi lùng bùng, khóe môi rớm máu. Ánh mắt bố lạnh lùng đến tàn nhẫn: — “Nhà này giờ có chủ mới rồi. Nếu cô không chấp nhận được dì Thu và em Hào, thì dọn đồ ra khỏi đây ngay lập tức. Tôi không nuôi loại con bất hiếu, làm loạn gia đình!”

Tôi cười trong nước mắt, nụ cười cay đắng đến tột cùng. Không đợi ông đuổi lần thứ hai, tôi lảo đảo đứng dậy, vơ vội vài bộ quần áo và thứ quý giá nhất: cuốn album cũ của mẹ mà tôi luôn giấu dưới gối.

Đêm đó, tôi lang thang dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo của Hà Nội, ngồi thụp xuống một mái hiên vắng. Run rẩy mở cuốn album ra để tìm chút hơi ấm cuối cùng của mẹ, tôi bỗng thấy một trang bìa lót bị cộm lên. Tò mò, tôi dùng móng tay khều nhẹ, hóa ra mẹ đã bí mật dán đè một tờ giấy mỏng vào trang cuối cùng – trang mà mẹ luôn dặn tôi: “Sau này mẹ mất, con hãy mở nó ra”.

Chỉ một trang giấy viết tay, mực đã hơi nhòe vì thời gian, nhưng nội dung của nó khiến tim tôi như bị bóp nghẹt:

“Gửi con gái của mẹ,

*Khi con đọc những dòng này, có lẽ mẹ đã đi xa. Mẹ xin lỗi vì đã giấu con một sự thật đau lòng: Bố con và người phụ nữ tên Thu đã có mối quan hệ ngoài luồng suốt 12 năm qua. Thằng Hào chính là con riêng của ông ấy.

Mẹ phát hiện ra khi con mới 10 tuổi, nhưng vì để con có một gia đình trọn vẹn, mẹ đã chọn im lặng và chịu đựng sự phản bội trong ghẻ lạnh. Căn nhà này và mảnh đất ở quê vốn là tài sản ngoại để lại riêng cho mẹ, mẹ đã âm thầm sang tên cho con từ 2 năm trước. Mọi giấy tờ gốc mẹ gửi ở luật sư riêng (số điện thoại đính kèm dưới đây).

Đừng nhẫn nhịn nếu họ đối xử tệ với con. Hãy đứng lên đòi lại những gì thuộc về mình. Mẹ luôn ở bên con.”*

Tôi đọc đi đọc lại từng chữ, nước mắt hòa lẫn nước mưa mặn chát. Hóa ra, sự vội vàng của bố không phải vì “đàn ông cần người chăm sóc”, mà là màn kịch vụng về để hợp thức hóa gia đình riêng vốn đã tồn tại từ lâu. Hóa ra, mẹ tôi đã sống trong bi kịch suốt nửa cuộc đời chỉ để bảo vệ tôi.

Sáng hôm sau, tôi không còn là đứa con gái yếu đuối bị đuổi khỏi nhà nữa. Tôi lau khô nước mắt, mặc bộ đồ chỉnh tề nhất và cùng luật sư trở về căn nhà ấy.

Vừa thấy tôi, bố đã hất hàm: “Biết thân biết phận mà về xin lỗi rồi à?”

Tôi bình thản rút xấp giấy tờ sở hữu nhà đất ra, đặt lên bàn trước sự ngỡ ngàng của bố và vẻ mặt biến sắc của người đàn bà kia. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, giọng đanh thép: — “Tôi không về để xin lỗi. Tôi về để thông báo: Căn nhà này đứng tên tôi. Trong vòng 24 giờ, mời ông, vợ bé và con riêng của ông dời khỏi đây. Những năm qua mẹ tôi đã trả nợ tình nghĩa cho ông đủ rồi, giờ đến lượt tôi đòi lại sự công bằng cho mẹ!”

Nhìn vẻ mặt tái dại, lắp bắp không thành lời của người cha và sự hoảng loạn của dì Thu, tôi thấy lòng mình bình thản đến lạ. Mẹ ơi, từ nay con sẽ sống thật mạnh mẽ, đúng như tâm nguyện của mẹ.