Mẹ đơ/n thâ/n bị cả làng ch/ê cư/ời vẫn mu/ối m/ặt ra chợ bán hàng nuôi con, 18 năm sau, không ai hạnh phúc bằng chị
Mẹ đơ/n thâ/n bị cả làng ch/ê cư/ời vẫn mu/ối m/ặt ra chợ bán hàng nuôi con, 18 năm sau, không ai hạnh phúc bằng chị
Ngày Hương bế đứa con đ/ỏ hỏ/n về làng, trời đổ mưa xám xịt. Mặt người ta cũng chẳng khá hơn thời tiết là bao.
— “Con gái ông Tư đi làm xa, mang con về nuôi một mình là sao?”
— “Lên phố mấy năm, giờ lại dắt con về… chuyện chẳng hay ho gì.”
Làng quê nhỏ, chuyện lan nhanh như gió. Không ai hỏi Hương đã trải qua những gì. Họ chỉ cần một lý do để bàn tán. Và Hương trở thành câu chuyện ưa thích mỗi khi ai đó rảnh rỗi.
Cha mẹ chị đã m/ất từ sớm. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ là tài sản duy nhất còn lại. Hương không o/án th/án. Chị biết mình chọn con đường khó, thì phải cố gắng đi hết. Không chồng, không ai bên cạnh, chị chỉ có đứa bé trong tay là lý do để tiếp tục.
Hương ra chợ huyện, mua một chiếc gánh và đôi thúng nhỏ. Từ đó, mỗi sáng tinh mơ, người ta thấy chị đi từ đầu làng, bế con trên lưng, gánh hàng đi bộ 3 cây số ra chợ.
Mắm, muối, trứng vịt lộn, bánh nếp… thứ gì bán được là chị bán. Nắng chang chang hay mưa xối xả, chị vẫn đi. Có người mua thì bán, không ai mua thì gồng gánh về. Có hôm về đến nhà, đ/ứa b/é đã đ/ói đến tím môi. Chị vừa bế con vừa kh/óc.
Nhưng chị không bỏ cuộc.
Có lần, một bà bán rau xì xầm:
— “Phụ nữ mà không giữ gìn thì sau này cũng chỉ kh/ổ th/ân.”
Người khác buông lời lạnh lẽo:
— “Không ai lo lưng đâu, sống kiểu vậy thì v/ất v/ả là phải.”
Những câu nói ấy, chị nghe suốt mấy năm trời. Ban đầu đau. Rồi quen. Rồi dửng dưng.
Mỗi tối, chị ngồi bên ngọn đèn dầu, vá áo cho con, nhặt từng đồng lẻ đếm lại. Không có ai để dựa, Hương tự học cách mạnh lên từng chút.
Năm thằng bé – thằng Bình – vào lớp một, Hương xếp từng đồng mua cho nó bộ đồng phục mới. Khi cô giáo hỏi “ba em đâu?”, Bình chỉ cúi đầu. Nhưng về nhà, nó vẫn ôm mẹ, nói:
— “Không sao đâu mẹ. Con chỉ cần có mẹ.”
Chị siết chặt con trong tay, nước mắt lặng rơi.
Từ đó, Hương càng làm nhiều hơn. Có lúc chị làm bánh buổi tối đem bỏ mối buổi sáng. Có lần bị ta/i nạ/n t/é xe, chân sư/ng tím, vẫn lê ra chợ gánh hàng. Chị s/ợ chỉ cần dừng lại một ngày, con sẽ thiếu sữa, thiếu tiền học.
Năm tháng cứ thế trôi đi…

Mười tám năm trôi qua.
Thằng Bình nay đã thành chàng trai cao lớn, hiền lành và học giỏi. Nó đỗ vào Đại học Bách Khoa, rồi được học bổng du học ở Nhật. Suốt những năm ấy, Hương vẫn buôn bán, gom góp từng đồng gửi sang cho con. Không nhiều, nhưng là tất cả những gì chị có.
Ngày Bình về nước, làng nhỏ rộn ràng. Người ta xì xầm:
— “Con thằng Bình học giỏi lắm nghe, đi Tây về rồi đó.”
— “Giỏi thật, mà nghe nói giờ nó làm ở công ty lớn trên Hà Nội.”
Hương chẳng quan tâm lời khen hay chê nữa. Chị chỉ đứng ở đầu làng, run run nhìn chiếc xe hơi dừng lại trước cổng nhà. Từ trong bước ra, Bình mặc áo sơ mi trắng, gương mặt chững chạc, ánh mắt vẫn ấm như ngày còn nhỏ.
— “Mẹ!”
Tiếng gọi khiến chị bật khóc. Chị không còn chạy nổi, chỉ dang tay ra, để con lao vào ôm chặt. Bao năm cơ cực, tủi nhục, bao lời dèm pha tan biến trong giây phút ấy.
Bình đặt vào tay mẹ chiếc chìa khóa nhỏ:
— “Con mua căn nhà mới trên phố huyện rồi, mẹ dọn lên ở cho gần con. Con muốn mẹ nghỉ ngơi, không gánh hàng nữa.”
Hương sững người.
— “Nhưng mẹ quen rồi, bỏ chợ mẹ buồn lắm.”
Bình cười:
— “Vậy mẹ mở quán nhỏ, bán món mẹ thích. Không ai còn được phép coi thường mẹ nữa.”
Mấy hôm sau, quán nhỏ mang tên “Gánh Hương” khai trương ngay gần chợ huyện. Khách đông kín, phần vì món ngon, phần vì ai cũng muốn nếm thử “hương vị của nghị lực” mà cả vùng đều biết.
Những người từng nói xấu năm nào giờ ngại ngần bước đến, cười gượng:
— “Chị Hương giỏi quá, tụi tui khi xưa… nói năng dại dột.”
Hương chỉ cười hiền:
— “Chuyện cũ mà, ai chẳng có lúc sai.”
Tối hôm ấy, khi quán đã đóng cửa, chị ngồi nhìn con trai dọn dẹp, ánh đèn vàng rơi lên gương mặt ấm áp. Ngoài kia, gió đêm thổi qua mái ngói, nhẹ như một cái thở dài được buông ra sau gần hai mươi năm nén lại.
Chị khẽ nói:
— “Bình à, mẹ hạnh phúc rồi.”
Và thật vậy — giữa tất cả những lời bàn tán, khổ nhọc và cô đơn năm nào, người phụ nữ bị cả làng chê cười năm xưa, giờ là người hạnh phúc nhất trong làng.