Mẹ chồng ngay trước mặt cả gia đình, thản nhiên đưa sổ đỏ căn nhà trị giá khoảng 5,7 tỷ VND cho em chồng.
Mẹ chồng ngay trước mặt cả gia đình, thản nhiên đưa sổ đỏ căn nhà trị giá khoảng 5,7 tỷ VND cho em chồng.
“Căn này để cho thằng hai, anh nó đã có vợ nuôi rồi.”
Tôi đứng đó, ánh mắt rơi đúng vào cái tên in rõ ràng trên giấy tờ — là tên tôi.
Khóe môi khẽ cong lên, tôi bật cười lạnh.
Căn nhà này… là tôi dùng tiền hồi môn, tự tay mua đứt, không thiếu một đồng.
Vậy mà bây giờ, lại bị người ta nhẹ nhàng “tặng” cho người khác như thể đó là của họ.
—–
1.
Mẹ chồng đưa sổ đỏ cho em chồng lúc tôi đang đứng trong bếp rửa bát.
“Chí Cường à, mẹ cho con căn nhà này, sau này cưới vợ cũng có chỗ ở.”
Chiếc bát trong tay tôi “cạch” một tiếng rơi xuống bồn rửa.
Qua lớp cửa kính bếp, tôi nhìn rõ mồn một — mẹ chồng Triệu Mỹ Hoa đang trao sổ đỏ cho em chồng Trần Chí Cường.
Đó là sổ đỏ của căn nhà chúng tôi đang ở.
Một căn hộ ba phòng ngủ trị giá 5,7 tỷ.
Là tôi dùng toàn bộ tiền hồi môn để mua, trả một lần.
Tên trên sổ… là tên tôi.
“Mẹ, căn nhà này…” Trần Chí Quốc vừa định nói gì đó, liền bị mẹ chồng trừng mắt, lập tức im bặt.
“Sao? Con có ý kiến à?”
“Vợ chồng con đều có việc, tự mà mua nhà. Thằng hai không có việc làm, mẹ không lo thì ai lo?”
Tôi lau khô tay, bước ra khỏi bếp, nhìn cảnh tượng trong phòng khách.
Bố chồng Trần Kiến Quốc cúi đầu hút thuốc, một câu cũng không nói.
Trần Chí Cường cầm sổ đỏ, liếc tôi một cái đầy đắc ý.
“Chị dâu, từ giờ đây là nhà của em rồi nhé. Hai người nhớ dọn đi sớm đi.”
Chồng tôi đứng đó, mặt đỏ bừng, nhưng một chữ cũng không dám nói.
“Mẹ, căn nhà này là Tiểu Nhã dùng tiền hồi môn mua.” Cuối cùng anh ta cũng không nhịn được.
Mẹ chồng hừ lạnh: “Hồi môn? Gả vào nhà họ Trần rồi thì tiền của nó chẳng phải là tiền nhà họ Trần sao?”
“Với lại, lúc mua nh, mẹ cũng có bỏ tiền sửa sang.”

Tiền sửa sang?
30.000 tệ?
Tôi bỏ ra 8 triệu tệ mua nhà, bà ta góp 30.000 tệ tiền sửa, liền muốn đem cả căn nhà cho người khác?
“Tiểu Nhã, con không có ý kiến gì chứ?” Mẹ chồng nhìn tôi, cười mà như không cười.
Ba năm qua, trong căn nhà này, tôi nhịn đủ rồi.
Nhịn bà ta thiên vị em chồng, mỗi tháng cho hắn 5.000 tệ tiền sinh hoạt.
Nhịn bà ta bắt tôi lo liệu sinh hoạt cho hắn, đến cả đồ lót cũng do tôi giặt.
Nhịn bà ta trước mặt người ngoài nói tôi không biết sinh con trai, chỉ biết tiêu tiền.
Nhưng hôm nay, bà ta muốn đem căn nhà của tôi cho em chồng.
Tôi không nhịn nữa.
“Tất nhiên là có ý kiến.” Tôi nói rất nhẹ.
Phòng khách lập tức im phăng phắc.
Sắc mặt mẹ chồng trầm xuống: “Con nói cái gì?”
“Tôi nói, tôi có ý kiến.” Tôi lặp lại, giọng bình tĩnh, “Căn nhà này là tôi dùng tiền hồi môn mua, sổ đỏ đứng tên tôi, dựa vào đâu mà phải đưa cho anh ta?”
Mẹ chồng tức đến run tay: “Con… con đúng là đồ vô ơn! Nhà họ Trần nuôi con ba năm, con báo đáp như vậy à?”
Nuôi tôi?
Ba năm qua, mỗi tháng tôi nộp 8.000 tệ tiền lương, chỉ giữ lại 1.000 tệ làm tiền tiêu vặt.
Tiền điện nước, phí quản lý, sinh hoạt trong nhà — tất cả đều do tôi chi.
Ngay cả tiền điện thoại của em chồng cũng là tôi trả.
Bà ta nói nuôi tôi?
“Mẹ nói vậy không đúng.” Tôi mỉm cười, “Ba năm qua tôi nộp 8.000 tệ mỗi tháng, mọi chi tiêu trong nhà đều do tôi lo. Vậy mẹ nuôi tôi ở chỗ nào?”
Trần Chí Cường cười khẩy: “Chị dâu, chị lấy anh tôi, tiêu tiền nhà tôi chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”
“Với lại, lúc cưới anh tôi, nhà tôi còn đưa 100.000 tệ tiền sính lễ.”
100.000 tệ?
Tôi bật cười.
“Chí Cường, em nhớ nhầm rồi.”
“Tiền sính lễ là nhà tôi đưa cho nhà các người, không phải ngược lại.”
“Ba mẹ tôi đưa 200.000 tệ, các người chỉ trả lại 100.000 tệ.”
“Muốn không, tôi lấy luôn biên lai chuyển khoản cho em xem?”
Mặt hắn lập tức đỏ bừng.
Mẹ chồng trừng mắt nhìn tôi: “Lý Tiểu Nhã, đừng tưởng có chút tiền là ghê gớm!”
“Cái nhà này, tôi nói là quyết!”
“Nhà cho thằng hai, con có ý kiến cũng phải nuốt xuống!”
Tôi nhìn gương mặt méo mó vì tức giận của bà ta, đột nhiên thấy ba năm chịu đựng… cũng đáng.
Ít nhất, hôm nay tôi đã nhìn rõ bộ mặt của cả nhà này.
“Mẹ, sổ đỏ ở đây.” Tôi lấy lại từ tay em chồng, “Muốn cho hắn, phải qua tôi trước đã.”
Mẹ chồng tức đến run người: “Con dám cướp?”
“Không phải cướp, là lấy lại thứ thuộc về tôi.”
Tôi cất sổ đỏ vào túi, nhìn từng người trong phòng khách.
Bố chồng vẫn cúi đầu hút thuốc.
Chồng tôi đứng đó, vẻ mặt khó xử.
Em chồng giậm chân: “Chị dâu, chị có ý gì?”
Mẹ chồng chỉ thẳng vào mặt tôi: “Con tiện nhân! Cánh cứng rồi phải không?”
“Tin không tôi bảo Chí Quốc ly hôn với con!”
Ly hôn?
Tôi bật cười.
“Mẹ nói đúng.”
“Đúng là nên ly hôn rồi.”
Cả phòng khách lặng đi.
Ai cũng sững sờ nhìn tôi.
Chồng tôi mở to mắt: “Tiểu Nhã, em nói gì vậy?”
“Ly hôn đi.” Tôi nói rất bình tĩnh.
“Ở cái nhà này, tôi vốn dĩ chỉ là người ngoài.”
“Đã là người ngoài, vậy nhà của tôi, tiền của tôi — cũng không liên quan gì đến các người.”
Mẹ chồng ngây ra một lúc mới phản ứng.
“Được! Ly thì ly! Nhà họ Trần chúng tôi cũng không cần loại phụ nữ như cô!”
Tôi gật đầu: “Vậy quyết định vậy đi.”
Nói xong, tôi quay vào phòng thu dọn đồ.
Sau lưng vang lên tiếng quát tháo: “Chí Quốc! Còn đứng đó làm gì? Mau ly hôn với nó!”
Chồng tôi chạy vào: “Tiểu Nhã, em đừng làm loạn nữa, mẹ anh chỉ là…”
“Chí Quốc.” Tôi dừng tay, nhìn anh ta, “Tôi hỏi anh một câu.”
“Trong lòng anh, tôi và mẹ anh, ai quan trọng hơn?”
Anh ta sững lại: “Cái này… sao so được…”
“So được.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta, “Nếu một ngày tôi và mẹ anh cùng rơi xuống nước, anh cứu ai?”
“Câu hỏi này vô nghĩa…”
“Trả lời tôi.”
Anh ta ấp úng hồi lâu, cuối cùng nhỏ giọng: “Mẹ là mẹ ruột của anh…”
Tôi cười, tiếp tục thu dọn đồ.
“Tiểu Nhã, chúng ta từ từ nói chuyện…”
“Không cần nữa.” Tôi kéo khóa vali, “Ba năm rồi, tôi mệt rồi.”
“Tôi không muốn sống như thế này nữa.”
Khi tôi kéo vali ra ngoài, ba người trong phòng khách đều nhìn tôi.
Mẹ chồng hừ lạnh: “Diễn cái gì? Không phải không nỡ đi sao?”
Tôi kéo vali đến cửa, quay lại.
“À đúng rồi, tiền điện nước, phí quản lý, gas đều đang trừ tự động từ thẻ của tôi.”
“Ngày mai tôi sẽ đi hủy, các người nhớ tự đi đóng.”
“Còn tiền điện thoại của em chồng, từ tháng sau tự lo.”
Nói xong, tôi mở cửa, bước ra ngoài.
Tiếng chửi phía sau, tôi không muốn nghe thêm một chữ nào nữa.
Trong thang máy, tôi gọi cho mẹ.
“Mẹ, con ly hôn rồi, con đang về nhà.”
“Cái gì? Con đứng đó, mẹ đến đón!”
Tôi cúp máy, nhìn vào gương trong thang máy.
Người phụ nữ trong gương, ánh mắt chưa từng kiên định đến vậy.
Lý Tiểu Nhã.
Cuộc đời mới của tôi…
Bắt đầu từ hôm nay.
2.
Về đến nhà mẹ đẻ, mẹ tôi đã đứng chờ sẵn ngoài cửa.
“Tiểu Nhã!”
Bà ôm chầm lấy tôi, giọng đầy xót xa.
“Con gái mẹ chịu nhiều ấm ức lắm rồi, đúng không?”
Tôi tựa vào lòng mẹ, đột nhiên rất muốn khóc.
Nhưng nước mắt lại chẳng rơi nổi.
Có lẽ vì đã nhịn quá lâu, đến cả khóc cũng trở nên bất lực.
“Mẹ, con đói rồi.”
“Đói là tốt, mẹ làm thịt kho tàu cho con, món con thích nhất.”
Mẹ kéo tôi vào nhà, vừa giúp tôi xếp hành lý vừa hỏi:
“Rốt cuộc là thế nào? Đang yên đang lành sao lại ly hôn?”
Tôi kể lại đầu đuôi mọi chuyện xảy ra hôm nay.
Nghe xong, mẹ tôi tức đến đỏ cả mặt.
“Cái bà Triệu Mỹ Hoa ấy, ngay từ đầu mẹ đã thấy bà ta chẳng phải người tử tế gì.”
“Hồi đó bố con còn bảo người ta là bề trên, phải nhường nhịn một chút. Nhường nhịn cái gì chứ? Nhường đến mức giờ họ còn muốn cướp cả nhà của con!”
Bố tôi từ phòng làm việc bước ra, sắc mặt cũng rất khó coi.
“Tiểu Nhã, bố xin lỗi con.”
“Năm đó là bố mẹ không nhìn rõ bản tính nhà đó, để con phải chịu thiệt thòi.”
“Bố, chuyện này không trách bố.” Tôi lắc đầu. “Là do con quá ngu ngốc, nhịn suốt ba năm mới nhìn ra.”
“Không phải con vô dụng.” Mẹ tôi bực bội nói. “Là bọn họ quá đáng!”
“Tiểu Nhã, con cứ yên tâm ở nhà. Không cần lo gì hết.”
“Cái thằng Trần Chí Quốc mà dám tới đây gây chuyện, mẹ bảo bố con đánh nó.”
Tôi bật cười.
“Mẹ, mẹ đừng lo. Anh ta không dám tới gây chuyện đâu.”
Tôi hiểu quá rõ Trần Chí Quốc là người như thế nào.
Một kiểu đàn ông chỉ biết bám mẹ, trước mặt tôi thì giả vờ, ra ngoài lại chẳng dám hó hé lấy một câu.
Quả nhiên, điện thoại tôi nhanh chóng đổ chuông.
Là Trần Chí Quốc gọi tới.
“Tiểu Nhã, em tới đâu rồi? Về đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”
“Không có gì để nói nữa đâu, Chí Quốc.” Tôi đáp rất bình tĩnh. “Sáng mai chúng ta đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn.”
“Em đừng làm quá lên được không? Mẹ anh chỉ là miệng cứng lòng mềm, em đừng chấp bà.”
“Em không làm quá.” Tôi nói. “Em nghiêm túc.”
“Tiểu Nhã…”
“Chí Quốc, anh nghe cho rõ.” Tôi cắt ngang. “Em muốn ly hôn, không phải vì nhất thời nóng giận.”
“Mà là vì em chịu đủ rồi.”
“Chịu đủ cảnh bị mẹ anh sai tới sai lui.”
“Chịu đủ cảnh bị bà ấy coi như osin không lương.”
“Chịu đủ cảnh bị xem như người ngoài.”
“Và càng chịu đủ sự yếu đuối, bất lực của anh.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Tiểu Nhã, cho anh một cơ hội, anh nhất định sẽ thay đổi.”
Tôi cười nhạt…..
“Anh không thay đổi được đâu Chí Quốc ạ, vì chính anh còn không nhận ra mình sai ở đâu. Anh gọi việc mẹ anh cướp nhà của em là ‘miệng cứng lòng mềm’, vậy thì chúng ta chẳng còn gì để nói nữa.”
Tôi cúp máy, chặn luôn số của anh ta.
Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm, trang điểm nhẹ nhàng rồi lái xe đến Cục dân chính. Trần Chí Quốc đã đứng đó, trông anh ta tiều tụy hẳn, mắt thâm quầng. Thấy tôi, anh ta định tiến lại gần nhưng tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách.
“Ký đi.” Tôi đặt tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn lên bàn.
“Tiểu Nhã, căn nhà đó… mẹ anh nói sẽ trả lại cho em, bà không đem cho thằng hai nữa, em về nhé?”
Tôi bật cười, nụ cười đầy mỉa mai: “Trả lại? Anh nói như thể đó là ơn huệ vậy. Căn nhà đó vốn dĩ đứng tên tôi, bà ấy lấy tư cách gì mà đòi ‘cho’ hay ‘trả’? Anh về bảo bà ấy, trong vòng 3 ngày, cả nhà anh phải dọn ra khỏi đó. Nếu không, tôi sẽ nhờ pháp luật can thiệp.”
Trần Chí Quốc sững sờ, có lẽ anh ta không ngờ một người vốn hiền lành, cam chịu như tôi lại có lúc tuyệt tình đến thế. Sau một hồi giằng co vô ích, cuối cùng anh ta cũng đặt bút ký.
Cầm tờ giấy chứng nhận ly hôn trên tay, tôi cảm thấy không khí xung quanh như loãng ra, dễ thở hơn hẳn.
3.
Ba ngày sau, tôi cùng hai người anh họ cao lớn đến căn hộ của mình. Vừa mở cửa, cảnh tượng bên trong khiến tôi sôi máu.
Phòng khách bừa bãi, vỏ hạt hướng dương rải đầy sàn. Mẹ chồng tôi đang ngồi vắt chân trên ghế sofa da đắt tiền, em chồng thì đang thản nhiên chơi game trong phòng ngủ của tôi.
“Cô còn vác mặt đến đây làm gì?” Mẹ chồng nhìn thấy tôi, hất hàm hỏi. “Ly hôn rồi thì thôi, nhà này giờ là của con trai tôi rồi!”
Tôi không nói một lời, ra hiệu cho hai người anh họ. Họ tiến vào, bắt đầu thu dọn những túi đồ rách nát của nhà họ Trần ném ra hành lang.
“Các người làm gì đấy? Ăn cướp à? Chí Cường, Chí Quốc, mau ra đây!” Bà ta hoảng hốt la hét.
Em chồng và Trần Chí Quốc chạy ra, nhưng nhìn thấy hai người anh họ cao to của tôi, họ liền khựng lại.
“Tiểu Nhã, em làm gì vậy? Mẹ chưa tìm được chỗ ở mới mà!” Trần Chí Quốc lắp bắp.
“Đó không phải việc của tôi.” Tôi lạnh lùng lấy ra bản gốc sổ đỏ và tờ đơn thông báo đòi nhà. “Sổ đỏ tên tôi, căn nhà này không liên quan gì đến nhà họ Trần. Tôi cho các người 30 phút để mang toàn bộ đồ đạc biến khỏi đây. Sau 30 phút, cái gì còn sót lại tôi sẽ vứt hết vào thùng rác.”
“Cô… cô dám!” Mẹ chồng tôi định lao vào cào cấu, nhưng bị anh họ tôi chặn lại.
“Bà Triệu, nếu bà còn gây rối, tôi sẽ báo cảnh sát về hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Thêm nữa, 30.000 tệ tiền sửa nhà năm xưa bà góp vào, tôi đã tính toán kỹ và trừ vào tiền ăn ở, sinh hoạt phí của em chồng trong 3 năm qua. Coi như chúng ta không ai nợ ai.”
Nhìn thấy sự kiên quyết của tôi, mẹ chồng bắt đầu lăn ra sàn nhà khóc lóc, chửi rủa tôi là đồ bạc tình, đồ độc ác. Nhưng tôi chỉ bình thản đứng nhìn đồng hồ.
Đúng 30 phút sau, cả gia đình họ Trần bị tống ra khỏi cửa với những túi nilon lỉnh kỉnh đồ đạc cũ kỹ. Cánh cửa sắt đóng sầm lại, tôi lập tức gọi thợ đến thay ổ khóa mới.
Đứng giữa căn nhà trống trải nhưng sạch sẽ, tôi mở to cửa sổ để gió lùa vào, thổi bay mùi khói thuốc và sự ngột ngạt của quá khứ. Điện thoại báo tin nhắn, tôi đã hủy toàn bộ các dịch vụ thanh toán tự động cho nhà họ Trần.
Kể từ giây phút này, từng đồng tiền tôi làm ra, từng mét vuông nhà tôi sở hữu, sẽ chỉ phục vụ cho bản thân tôi và những người thực sự yêu thương tôi. Hóa ra, khi ta ngừng nhẫn nhịn kẻ không xứng đáng, cuộc đời bỗng trở nên rực rỡ đến lạ kỳ.