Mạnh trở về nhà tuyên bố nhâ/n tì/nh của anh đã có b/ầ/u 6 tháng, giờ chúng mình l/y hô/n và chia đôi tài sản, anh cần 5 tỷ để mua nhà cho cô ấy, tôi đồng ý rồi âm thầm lên kế hoạch.
Mạnh trở về nhà tuyên bố nhâ/n tì/nh của anh đã có b/ầ/u 6 tháng, giờ chúng mình l/y hô/n và chia đôi tài sản, anh cần 5 tỷ để mua nhà cho cô ấy, tôi đồng ý rồi âm thầm lên kế hoạch.
Tôi tên Linh, ba mươi sáu tuổi, đã kết hôn mười hai năm với Mạnh – người đàn ông mà tôi từng tin rằng mình có thể nương tựa cả đời. Chúng tôi có hai đứa con: bé An 10 tuổi và bé Bình 6 tuổi.
Cuộc sống gia đình tôi yên bình cho đến ngày Mạnh trở về nhà với một vẻ mặt lấm lét, như có điều gì muốn nói nhưng nghẹn mãi không thốt ra được.
Tôi đang gấp quần áo cho lũ trẻ thì anh ta đứng giữa cửa phòng, nói bằng giọng cố bình tĩnh:
– Linh… anh cần nói với em chuyện này.
Tôi ngẩng lên, nhẹ nhàng:
– Ừ, có gì anh nói đi.
Mạnh hít sâu, mắt tránh ánh nhìn của tôi.
– Linh… à, Vy… cô ấy… có bầu rồi.
Tôi ngừng tay, từng chiếc áo rơi xuống nền giường. Không phải vì tôi sốc – sự thay đổi của Mạnh đã báo trước mọi điều. Nhưng đau? Có. Một cảm giác đau rát như bị ai rạch một đường dài ngay trong lồng ngực.
Tôi vẫn giữ giọng đều đều:
– Rồi?
Mạnh như trút được gánh nặng, nói thẳng:
– Anh muốn em… bán căn nhà đang ở. Anh cần 5 tỷ đưa cho Vy mua một chỗ mới để cô ấy chuẩn bị sinh. Chuyện này… thật sự cần thiết.
Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng, thấy trong đó không phải sự hối lỗi… mà là cả một nỗi sốt ruột, chỉ sợ tôi nói không.
– Còn em? Còn hai đứa nhỏ?
– Em… em yên tâm. Anh vẫn sẽ chăm lo. Nhưng Vy đang mang thai. Người ta cần chỗ ổn định. Em hiểu cho đàn bà đi…
Câu nói đó đâ;;m thẳng vào lòng tôi
Tôi hiểu cho đàn bà? Thế tôi là gì? Một khúc gỗ ư?
Nhưng tôi chỉ mỉm cười, nhẹ như thể anh ta đang yêu cầu tôi chuyển giùm ít sách lên tầng hai chứ không phải muốn cắt nửa cuộc đời tôi ra cho nhân tình anh.
– Ừ. Để em lo.
Mạnh không giấu được vẻ bất ngờ. Anh ta hỏi:
– Em… đồng ý thật à?
Tôi gật:
– Anh cứ đưa Vy đi nghỉ ngơi đi. Việc còn lại em lo.
Ánh mắt anh ta sáng lên như đứa trẻ được quà. Anh ta vội vàng ôm tôi:
– Cảm ơn em, Linh. Em đúng là… một người vợ tốt.

Tôi đứng im, không đáp. Trong đầu tôi lúc đó, một kế hoạch đã bắt đầu hình thành – rõ ràng, lạnh lùng đến đáng sợ.
Đêm đó, khi Mạnh đã ngủ say, tôi ngồi một mình trong phòng khách. Hai đứa nhỏ ngủ ngoan trong phòng bên, hơi thở đều đều.
Tôi mở laptop, nhìn vào màn hình sáng lạnh.
Mười hai năm hôn nhân.
Mười hai năm tôi đi làm, góp tiền mua căn nhà này.
Mười hai năm tôi tin rằng gia đình là thứ phải giữ bằng mọi giá.
Nhưng đêm nay tôi hiểu ra một điều:
Có những thứ càng cố giữ… càng khiến mình bị chà đạp.
Tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch.
Hai tuần sau, tôi nói với Mạnh rằng đã tìm được người mua nhà.
Anh ta mừng ra mặt.
Suốt bữa tối, anh ta còn chủ động gắp thức ăn cho tôi, giọng ngọt ngào:
– Linh, anh biết em thiệt thòi. Nhưng sau này anh vẫn sẽ có trách nhiệm với mẹ con em.
Tôi chỉ gật đầu.
Trong đầu tôi nghĩ:
“Anh sắp phải chịu trách nhiệm thật rồi.”
Ngày ký giấy bán nhà, tôi bảo Mạnh đi cùng.
Anh ta ăn mặc rất chỉnh tề, vẻ mặt đầy hy vọng.
Nhưng khi bước vào văn phòng luật sư, anh ta chợt khựng lại.
Bên trong không chỉ có luật sư.
Còn có bố mẹ tôi.
Hai đứa con tôi.
Và… một người phụ nữ đang ngồi cúi đầu ở góc phòng.
Mạnh tái mặt.
– Vy? Sao em lại ở đây?
Cô ta ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe.
Tôi bình thản đặt một tập hồ sơ lên bàn.
– Vì hôm nay là ngày giải quyết tất cả.
Mạnh nhìn quanh, giọng bắt đầu gắt:
– Linh, em đang làm cái gì vậy?
Luật sư đẩy một xấp giấy về phía anh ta.
– Anh Mạnh, mời anh đọc qua.
Mạnh lật vài trang, mặt anh ta dần trắng bệch.
– Đây… đây là gì?
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
– Đơn ly hôn. Và giấy xác nhận tài sản.
Anh ta đập tay xuống bàn:
– Nhưng chúng ta đã thống nhất chia đôi rồi!
Tôi khẽ cười.
– Đúng. Nhưng anh quên một chuyện.
Tôi lấy ra thêm một tập giấy nữa.
– Căn nhà này đứng tên tôi. Vì tiền mua nhà là tiền tôi thừa kế từ mẹ tôi, đã được công chứng trước khi kết hôn.
Mạnh chết lặng.
Tôi nói tiếp, giọng bình tĩnh:
– Còn công ty nhỏ của anh… anh cũng quên là tôi đã bỏ tiền đầu tư từ đầu.
Luật sư nhẹ nhàng bổ sung:
– Theo giấy tờ, chị Linh sở hữu 70% cổ phần.
Mạnh nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
– Em… em đã chuẩn bị từ bao giờ?
Tôi đáp nhẹ:
– Từ ngày anh bắt đầu về nhà muộn.
Căn phòng im phăng phắc.
Đúng lúc đó, người phụ nữ ngồi ở góc phòng đứng dậy.
Vy.
Cô ta run run nói:
– Mạnh… em xin lỗi… em không biết anh đã có vợ con.
Mạnh quay phắt lại:
– Em nói cái gì?
Vy bật khóc:
– Chị Linh đã gặp em tuần trước. Chị đưa em xem giấy đăng ký kết hôn… ảnh gia đình… mọi thứ.
Cô ta ôm bụng:
– Em không muốn con em sinh ra trong chuyện như thế này…
Mạnh sững người.
– Em… em định làm gì?
Vy cúi đầu:
– Em đã chuyển đi rồi.
Cô ta nói thêm một câu khiến cả phòng im lặng:
– Và đứa bé… không phải của anh.
Mạnh như bị sét đánh.
– CÁI GÌ?
Vy nghẹn ngào:
– Em chỉ nói vậy để anh chịu bỏ vợ… em không nghĩ mọi chuyện sẽ thành thế này…
Cô ta quay sang tôi, cúi đầu:
– Em xin lỗi chị.
Rồi cô ta rời khỏi phòng.
Mạnh đứng chết lặng.
Người đàn ông vừa mới đây còn hăm hở chia tài sản… giờ trông như vừa mất hết linh hồn.
Anh ta nhìn tôi, giọng khàn đặc:
– Linh… anh sai rồi… cho anh một cơ hội…
Tôi nhìn anh ta thật lâu.
Rồi lắc đầu.
– Mạnh, anh không mất gia đình hôm nay.
– Anh đã mất từ ngày anh quyết định mang người khác về thay chỗ tôi.
Tôi quay sang hai con.
Bé An nắm tay em Bình, đứng cạnh ông bà ngoại.
Tôi bước đến, nắm tay chúng.
Trước khi rời khỏi phòng, tôi nói câu cuối cùng:
– Anh muốn 5 tỷ mua nhà cho nhân tình.
Tôi khẽ cười.
– Nhưng cuối cùng… anh lại mất cả nhà.
Cánh cửa đóng lại sau lưng tôi.
Ngoài trời, nắng buổi trưa rất sáng.
Tôi nắm tay hai con bước xuống bậc thềm.
Lần đầu tiên sau mười hai năm…
tôi cảm thấy mình thực sự tự do.