Mang th//a/i với người yêu cũ nhưng anh ta chối bỏ trách nhiệm, tôi đành cưới vội một chàng trai k//hù khờ đầu xóm để “che mắt thiên hạ”… Ai ngờ, đêm tân hôn vừa vén chăn lên, tôi ch//ết lặng trước sự thật ki//nh hoàng…

Mang th//a/i với người yêu cũ nhưng anh ta chối bỏ trách nhiệm, tôi đành cưới vội một chàng trai k//hù khờ đầu xóm để “che mắt thiên hạ”… Ai ngờ, đêm tân hôn vừa vén chăn lên, tôi ch//ết lặng trước sự thật ki//nh hoàng…

Tôi mang th:ai được mười một tuần. Người đó – Lâm – “bạn trai cũ” của tôi, bảo ch:ẳng liên quan, rồi tắ;t má;y, rồi b;loc;-k. Cả một tháng sau, anh lại nhắn: “A:nh xin lỗi, nhưng anh chưa sẵn sàng.” Nói như thể con người ta là một cái b;ưu k:-iện có thể gửi lùi lịch. Khi tôi nói với mẹ, mẹ lặng đi đúng một khắc rồi ch:ắp h:ai tay: “Thôi. Nhà mình không có sứ;c mà ch;ọi. Con… ưn;g thằng Hiền đầu xóm đi.”

Hiền – trong mắt cả xóm – là “anh thanh niên kh;ù kh;-ờ”: nói chậm, hay cư-ời, đi đứng nhẹ như người sợ làm đ;-ứt ngọn cỏ. Người ta bảo đ:ầu ;ó;-c anh chậm chạp vì ngày nhỏ ngã ao, lên bờ s;ố;t mê man. Tôi gặp anh vài lần ở chợ – anh kéo xe đẩy chuyển bao gạo giúp các bà, không lấy tiền; gặp ở bến xe – anh đội mưa đẩy cái xe ch-t máy giúp người lạ; gặp giữa trưa – anh gõ cửa đưa lại tờ ti;ền tôi đ;ánh rơ;i. Tôi nhớ anh có đôi mắt hiền như đá cuội nằm dưới nước.

Đám cưới làm gấp, gấp đến nỗi hoa cưới còn thơm mùi x;ăng xe chở tới.

Tối. Hiền ngồi ở ghế gỗ, cách tôi một khoảng đúng lịch sự. Đèn neon chao nhẹ vì gió. Anh khẽ nói:
– Em… mệt thì ngủ trước. Anh nằ;m đất cũng được.

Giọng anh khôn;g k:hù k:hờ. Nó chậm, nhưng không dại. Tôi nhìn anh – cái áo sơ mi trắng tinh, cái quần tây cũ ủi ngay nếp. Đến lúc câu đầu tiên bật ra khỏi miệng tôi, nó lại gắt:
– Anh cần gì, nói đi. Anh muốn… gì, nói đi.



Hiền im. Rồi anh cúi xuống, kéo ở dưới mép chăn ra một phong bì cứng, đặt lên gối tôi.
– Đọc cái này trước khi nói.

Tôi mở phong bì, lòng bàn tay l;ạnh to:á:t..

Tôi mở phong bì, lòng bàn tay lạnh toát.

Bên trong là một xấp giấy khám… và một bản sao kết quả ADN.

Dòng chữ in đậm khiến tôi hoa mắt:
“Xác suất huyết thống: 99,98%.”

Tên người cha không phải Hiền.
Mà là… Lâm.

Tim tôi đập loạn, chưa kịp hiểu chuyện gì thì phía sau, giọng Hiền vang lên – vẫn chậm rãi, nhưng rõ ràng đến từng chữ:

– Anh không khù khờ.

Tôi quay phắt lại.

Ánh mắt anh lúc này… hoàn toàn khác. Không còn là sự ngây ngô quen thuộc, mà là một sự bình tĩnh đến lạnh người.

– Anh biết em có thai trước khi cưới. Biết cả người đó là ai.

– Vậy… tại sao anh vẫn… – tôi lắp bắp.

Hiền nhìn tôi, rất lâu, rồi khẽ thở ra:

– Vì đứa bé… là máu mủ của gia đình anh.

Tôi chết lặng.

– Lâm… là anh trai cùng cha khác mẹ với anh.

Cả căn phòng như sụp xuống.

Tôi lùi lại một bước, chân run đến mức suýt ngã.

– Không thể nào…

Hiền đưa thêm một tờ giấy khác. Là giấy khai sinh cũ. Là những mảnh ghép mà tôi chưa từng biết.

– Nó bỏ rơi em… không phải vì không sẵn sàng. Mà vì nó biết sự thật này trước anh.

Nước mắt tôi trào ra.

Mọi thứ… đảo lộn hoàn toàn.

– Vậy… anh cưới tôi để làm gì?

Hiền im lặng một lúc, rồi nói, giọng trầm xuống:

– Để đứa bé có một danh phận. Và… để em không bị cả đời này dằn vặt bởi điều mà em không hề có lỗi.

Tôi bật khóc.

Lần đầu tiên, không phải vì sợ hãi… mà vì một nỗi đau khác – đau vì sự thật, và vì người đàn ông trước mặt không hề “khù khờ” như tôi nghĩ.

Hiền quay đi, trải chiếu xuống đất như lúc đầu:

– Nếu em muốn rời đi… anh không giữ. Nhưng nếu em ở lại… anh hứa sẽ coi đứa bé như con ruột.

Đêm tân hôn hôm đó… không có chăn gối, không có gần gũi.

Chỉ có một bí mật bị lật mở… và một cuộc đời hoàn toàn khác bắt đầu.