Mặc kệ vợ b::ầu 9 tháng sắp si::nh chồng ô::m hết 4 tỷ cùng vali sang nhà bồ số::ng…
Mặc kệ vợ b::ầu 9 tháng sắp si::nh chồng ô::m hết 4 tỷ cùng vali sang nhà bồ số::ng… Đêm ấy vợ trở d/ạ không 1 xu dính túi, vẫn li/ều gọi taxi đưa tới b/ệnh v/iện. Để rồi vừa đến cửa bệ/nh vi/ện thì người lái taxi đã làm 1 chuyện ki/nh ho/àng khiến g/ã chồng mãi mãi không bao giờ được gặp lại vợ con nữa…
Tiếng kéo khóa vali rẹt một cái nghe chói tai x//é to//ạc không gian tĩnh lặng của căn phòng ngủ. Lan bụ/ng b//ầu vượt mặt, nặng nề lê bước ra giữ lấy tay chồng. “Anh Hùng, anh định đi đâu? Tuần sau em dự/ si/nh rồi, tiền tiết kiệm anh cầm đi hết thì mẹ con em sống bằng gì?”. Hùng h//ất tay vợ ra, ánh mắt lạnh băng không chút tình nghĩa: “Cô buông ra! Tôi mang tiền đi đầu tư làm ăn lớn, chứ để ở nhà cho nó mốc meo à? Cô sắp đ//ẻ thì tự về ngoại mà lo, đàn bà ai chẳng đ//ẻ, làm như mỗi mình cô biết đ//ẻ không bằng.”
Nói rồi, Hùng xách chiếc vali chứa toàn bộ số tiền 4 tỷ đồng – là tiền bán đất của bố mẹ Lan cho và tiền tích cóp 5 năm qua – bước thẳng ra cửa. Bên ngoài, chiếc xe hơi sang trọng của cô b/ồ nh/í đã chờ sẵn. Hùng leo lên xe, chiếc xe rồ ga phóng vụt đi, bỏ lại Lan đứng ch//ết lặng giữa sân, nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc. Lan không biết rằng, “dự án lớn” của Hùng chính là bao nuôi cô bồ tên Vy và cùng cô ta đi du lịch hưởng thụ, mặc kệ vợ con nheo nhóc.
Đêm hôm đó, trời đổ mưa tầm tã. Những cơn s/ấm ch/ớp rạ/ch ngang bầu trời như muốn x/é nát màn đêm. Lan đang nằm co ro trên giư/ờng thì cơn đa/u b/ụng ập đến d/ữ d/ội. Nư//ớc ố/i vỡ tràn ra ga giư//ờng. Cô ho//ảng lo//ạn vớ lấy điện thoại gọi cho Hùng. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” Lan gọi tiếp cho mẹ đ//ẻ, nhưng ở quê sóng yếu, bà không bắt máy. Cơn đ//au qu//ặn th//ắt khiến Lan không thể suy nghĩ được gì nhiều. Trong ví cô lúc này trống rỗng, đến 100 ngàn cũng không có vì Hùng đã vét sạch tiền mặt trước khi đi.
Nhưng bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ. Cô không thể để con mình gặp nguy hiểm. Lan khoác vội chiếc áo mưa mỏng, lảo đảo bước ra đường lớn để vẫy xe, hy vọng gặp được một chiếc taxi nào đó chấp nhận chở chịu đến viện. Mưa qu//ất vào m//ặt r/át buốt. Đường phố vắng tanh. Lan ô//m b//ụng, dựa vào cột đèn, cảm giác như sắp ng//ất đi. Đúng lúc đó, một chiếc xe ô tô màu đen tiến đến…

…Chiếc xe ô tô màu đen chậm lại, dừng ngay trước mặt Lan.
Cửa kính hạ xuống, người lái taxi là một người đàn ông trung niên, gương mặt sạm nắng, ánh mắt thoáng giật mình khi thấy cô gái bụng bầu ướt sũng, tái mét.
– “Cô… sắp sinh à?” – ông hỏi gấp.
Lan gật đầu, môi run run:
– “Chú… chở cháu vào bệnh viện với… Cháu không mang tiền theo… Cháu xin ký giấy nợ…”
Người lái taxi nhìn cô vài giây. Rồi ông mở toang cửa xe, bước xuống, đỡ Lan lên xe.
– “Lên đi. Đẻ là chuyện lớn. Tiền nong tính sau.”
Lan òa khóc. Không phải vì đau đẻ, mà vì lần đầu tiên trong đêm tối đó, có một người coi cô là con người.
Xe lao đi trong mưa.
Cơn đau dồn dập hơn. Lan cắn chặt môi, mồ hôi hòa với nước mưa. Người lái taxi liên tục trấn an:
– “Ráng chút con ơi, sắp tới rồi.”
Nhưng vừa đến cổng bệnh viện, Lan bỗng quặn mạnh, cả người co rúm lại. Cô hét lên một tiếng rồi lịm đi.
Người lái taxi hoảng hốt, đạp phanh, nhảy xuống xe chạy vào cổng bệnh viện gào lên:
– “BÁC SĨ ƠI! CÓ SẢN PHỤ SẮP ĐẺ TRÊN XE!”
Bảo vệ, y tá ùa ra.
Khi quay lại mở cửa xe, ông bàng hoàng phát hiện:
👉 Đứa bé đã chào đời ngay trên ghế sau.
👉 Nhưng Lan… bất tỉnh, máu thấm ướt cả tấm áo mưa mỏng.
Bác sĩ lao tới, bế đứa bé chạy thẳng vào phòng cấp cứu.
Người lái taxi đứng chết lặng trong mưa, hai tay run bần bật, quần áo dính đầy máu.
Rạng sáng hôm sau.
Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, giọng trầm xuống:
– “Chúng tôi… không giữ được người mẹ. Mất máu quá nhiều.”
Người lái taxi khụy xuống ngay hành lang, ôm mặt khóc nức nở như một đứa trẻ.
– “Còn… đứa bé?” – ông hỏi trong nước mắt.
– “Bé trai. Khỏe mạnh.”
Ông bật khóc thành tiếng.
Ba ngày sau, tại một khu chung cư cao cấp.
Hùng đang nằm trong vòng tay Vy, mở vali đếm tiền thì cửa phòng bị gõ dồn dập.
Mở cửa ra, trước mặt hắn là công an.
– “Anh Hùng, anh có quen chị Lan – vợ anh không?”
Hùng cau mày:
– “Có chuyện gì?”
Một viên công an đưa ra biên bản tử vong, kèm đơn tố cáo.
– “Chị Lan đã tử vong sau sinh. Trước khi mất, chị ấy được một tài xế taxi đưa vào viện. Người tài xế này đã trình báo toàn bộ sự việc, trong đó có việc anh ôm toàn bộ 4 tỷ bỏ đi, khiến sản phụ không có tiền, không người thân bên cạnh khi sinh nở.”
Hùng tái mặt.
Chưa kịp nói gì, viên công an nói tiếp, giọng lạnh băng:
– “Số tiền 4 tỷ này có nguồn gốc từ tài sản riêng của chị Lan và bố mẹ chị ấy. Anh sẽ bị điều tra về chiếm đoạt tài sản và bỏ mặc người đang trong tình trạng nguy hiểm dẫn đến hậu quả chết người.”
Chiếc vali rơi xuống đất, tiền tung tóe.
Vy lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.
Một tháng sau.
Người lái taxi bế đứa bé trai đứng trước mộ Lan.
Ông đã nhận nuôi đứa trẻ.
– “Ba không phải ba ruột… nhưng ba hứa… ba sẽ không bỏ con.”
Ở phía xa, trong phòng tạm giam, Hùng gào lên trong tuyệt vọng khi biết:
👉 Lan đã mất
👉 Con trai anh còn sống
👉 Và anh vĩnh viễn không còn quyền gặp lại hai mẹ con nữa.
Có những người đàn ông tưởng mình cầm tiền là nắm cả thế giới.
Đến khi mất hết, mới hiểu:
👉 Có những thứ, một đời cũng không chuộc lại được.