Lương 11 triệu một tháng, ăn uống còn tốt hơn nhiều người đi làm văn phòng, vậy mà người giúp việc nhà tôi vẫn không ngừng phàn nàn rồi liên tục dọa bỏ việc. Tôi cứ nghĩ bà ấy chỉ muốn tăng lương, cho đến khi nghe yêu cầu mà bà đưa ra trong bữa cơm tối. Cả nhà chết lặng, còn tôi thì quyết định làm một việc không ai ngờ tới…

Lương 11 triệu một tháng, ăn uống còn tốt hơn nhiều người đi làm văn phòng, vậy mà người giúp việc nhà tôi vẫn không ngừng phàn nàn rồi liên tục dọa bỏ việc. Tôi cứ nghĩ bà ấy chỉ muốn tăng lương, cho đến khi nghe yêu cầu mà bà đưa ra trong bữa cơm tối. Cả nhà chết lặng, còn tôi thì quyết định làm một việc không ai ngờ tới…

Tôi may mắn có hai cô giúp việc: một cô trông em bé và một cô lo việc bếp núc, dọn dẹp. Coi họ như người thân vì đều gần 60 tuổi, tôi luôn mua đồ ăn sáng cho bố mẹ và hai cô giống nhau. Có hôm là phở bò tái, có hôm là phở gà đùi hay phở bò sốt vang… trong khi đó bản thân nhiều hôm còn nhịn đói đi làm vì vội. Tôi chỉ mong họ cảm thấy được trân trọng qua những bữa ăn giản dị và ấm áp ấy.

Về lương, tôi trả cô lương cứng 9 triệu đồng một tháng để cô yên tâm làm việc, nhưng mỗi tháng tôi đều biếu thêm tầm 2 triệu (linh hoạt tùy ngày lễ hay khi đi đâu còn thừa vài trăm đều cho cô cả). Tôi nghĩ, những khoản này là cách thể hiện lòng biết ơn và tình cảm của mình với các cô, những người đã giúp tôi chăm sóc con và ổn định cuộc sống gia đình.

Mỗi lần tôi làm vậy, tôi cảm thấy vui, thấy công sức của cô được trân trọng, và tôi cũng hài lòng vì đã đối xử đúng mực với những người cùng gia đình mình gắn bó lâu dài.

Hôm trước, mẹ chồng cô giúp việc hay bế em bị ốm, tôi đồng ý cho cô về quê chăm sóc mẹ mấy hôm. Tôi không ngần ngại, còn dặn cô nhớ lên sớm sau khi mẹ khỏe, và gửi cô 500 nghìn đồng tiền đi xe, cùng nhiều quà bánh, quần áo cho con cô.

Cô có nhờ tôi mua ít sữa nhập khẩu vừa để uống vừa để biếu mẹ chồng cô cho sang. Tôi mua 5 hộp, lúc thanh toán tôi lấy tiền 4 hộp, còn 1 hộp tôi bảo biếu bà. Tôi nghĩ đơn giản, đó là việc nhỏ, và tôi muốn giúp cô một chút, thể hiện sự tử tế như cách tôi vẫn đối xử với các cô hàng ngày.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Nhưng ai ngờ, cô về quê được mấy hôm thì mọi chuyện đảo chiều…

Mấy ngày cô về quê, một mình tôi vừa đi làm vừa xoay xở với đứa con nhỏ và việc nhà. Dù mệt phờ người, tôi vẫn tự an ủi: “Mình đối tốt với người ta, chắc chắn người ta sẽ biết ơn và gắn bó dài lâu.”

Thế nhưng, ngay ngày đầu tiên trở lại làm việc, thái độ của cô thay đổi hẳn.

Vừa bước vào nhà, cô không còn nụ cười xởi lởi như trước. Gặp tôi, cô thở dài thườn thượt, đặt phịch túi đồ xuống sàn rồi than vãn: “Ối giời ơi cháu ơi, ở quê bây giờ người ta đi làm giúp việc sướng lắm. Cái bà hàng xóm nhà cô, nấu cơm lau nhà cho một nhà đại gia dưới Hải Phòng, tháng lương mười lăm triệu, cuối năm còn được thưởng cả cây vàng. Cô nghĩ mà tủi thân cho cái thân già này quá…”

Tôi nghe vậy thì hơi sượng sùng, chỉ biết cười trừ qua chuyện. Nhưng những ngày sau đó, tần suất phàn nàn của cô ngày một tăng lên. Làm cái gì cô cũng kêu đau lưng, mỏi gối. Đỉnh điểm là việc trông em bé, cô bắt đầu lơ là. Có hôm con tôi khóc ngặt nghẽo trong phòng, tôi chạy vào thì thấy cô đang mải bấm điện thoại, thấy tôi vào mới lật đật dỗ dành rồi buông câu: “Lúc mệt thế này chỉ muốn xin nghỉ việc về quê bế cháu nội cho lành”.

Nhiều lần như thế, tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và ức chế. Tiền lương 11 triệu một tháng đâu phải là thấp so với mặt bằng chung, chưa kể chế độ ăn uống, đối xử của nhà tôi thuộc dạng hiếm có. Tôi thầm nghĩ: “Chắc lại bổn cũ soạn lại, dọa nghỉ để đòi tăng lương đây mà”. Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nếu trong bữa cơm tối nay cô mở lời đòi tăng lên 12 hay 13 triệu, tôi cũng sẽ bấm bụng đồng ý vì con tôi đã quen hơi cô, tìm người mới lúc này rất cực.

Nhưng tôi đã nhầm. Sự tham lam và ảo tưởng của con người đôi khi vượt xa mọi tính toán thông thường.

Trong bữa cơm tối hôm đó, khi cả nhà đang ăn uống vui vẻ, cô giúp việc bỗng đặt mạnh bát cơm xuống bàn, nét mặt nghiêm trọng. Cô nhìn thẳng vào vợ chồng tôi và bố mẹ chồng tôi, dõng dạc nói:

“Thưa cả nhà, tôi gắn bó ở đây cũng lâu rồi, việc gì cũng đến tay, áp lực lắm. Tôi tính thế này, từ tháng sau nếu anh chị muốn tôi ở lại trông cháu, thì ngoài mức thu nhập 11 triệu hiện tại, anh chị phải đóng cho tôi một suất bảo hiểm nhân thọ mỗi năm 20 triệu. Chưa hết, mỗi tuần tôi phải được nghỉ trọn vẹn ngày Chủ nhật để đi chơi, mua sắm với bạn bè, nếu bắt tôi làm Chủ nhật thì phải tính tiền gấp đôi. Anh chị đồng ý thì tôi ký tiếp, không thì mai tôi dọn đồ về quê luôn, nhiều chỗ người ta đang trải thảm đỏ mời tôi lắm!”

Lời cô vừa dứt, cả nhà tôi chết lặng.

Bố mẹ chồng tôi há hốc mồm, miếng cơm suýt thì nghẹn ở cổ. Chồng tôi mặt tối sầm lại. Bản thân tôi thì sững sờ đến mức tai ù đi.

Hóa ra, sự tử tế, chiều chuộng của tôi suốt thời gian qua đã nuôi dưỡng nên một con quái vật của sự đòi hỏi. Việc tôi mua phở ngon cho ăn sáng, việc tôi tự tay thanh toán bớt tiền sữa nhập khẩu, việc tôi biếu tiền đi xe… không làm cô cảm động, mà lại khiến cô tự huyễn hoặc về giá trị của bản thân. Cô nghĩ nhà tôi “sợ” cô bỏ việc, nghĩ nhà tôi quá giàu và phụ thuộc vào cô, nên mới được đằng chân lân đằng đầu, đưa ra những yêu sách nực cười của một nhân viên văn phòng cấp cao dành cho một người lao động phổ thông.

Nhìn bộ dạng vênh váo, đắc ý của cô như thể đang nắm đằng chuôi, cơn giận trong lòng tôi bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự bình thản đến lạ lùng. Tôi nhận ra, loại người này, có đáp ứng bao nhiêu cũng không bao giờ là đủ.

Tôi mỉm cười, một nụ cười cực kỳ lịch sự, rồi đứng dậy bước vào phòng ngủ. Cả nhà và cô giúp việc đều nhìn theo, chắc cô đang nghĩ tôi vào lấy tiền hoặc viết cam kết đồng ý.

Năm phút sau, tôi bước ra, trên tay cầm một tệp tiền polymer mới cứng và một chiếc túi nilon lớn. Tôi đặt tệp tiền lên bàn, dõng dạc nói:

“Cô nói đúng đấy ạ, công việc này áp lực quá, nhà cháu không dám làm khổ cô nữa. Đây là 11 triệu tiền lương tháng này của cô, cháu gửi đủ không thiếu một đồng. Còn đây là cái túi bóng, cháu cho cô mượn để vào phòng thu dọn toàn bộ quần áo, hành lý luôn trong tối nay.”

Cô giúp việc biến sắc, lắp bắp: “Cháu… cháu nói cái gì cơ? Cho tôi nghỉ việc á? Thế còn đứa bé thì ai trông?”

“Chuyện đó không phiền cô phải lo nữa ạ,” tôi lạnh lùng đáp. “Nhà cháu thuê người giúp việc chứ không thuê một bà hoàng về để cung phụng. Sự tử tế của cháu là tự nguyện, nhưng nó chỉ dành cho người biết điều. Cô thu dọn đồ đạc xong thì chồng cháu sẽ gọi xe taxi đưa cô ra bến xe ngay trong đêm nay, tiền xe nhà cháu tài trợ coi như trọn vẹn nghĩa tình lần cuối.”

Nhìn thái độ kiên quyết của tôi, cô giúp việc lúc này mới thực sự hoảng loạn. Cô bắt đầu xuống nước, khóc lóc bảo chỉ nói đùa để thử lòng, rồi xin ở lại làm mức lương cũ. Nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Bố chồng tôi lúc này cũng đặt đũa xuống, nghiêm giọng: “Anh chị nhà tôi đã nói thế, bà thu dọn đồ đi thôi”.

Đêm hôm đó, sau khi tiễn cựu giúp việc ra xe, ngôi nhà trở lại sự yên tĩnh vốn có. Con tôi đã ngủ say.

Hành động sa thải ngay lập tức của tôi khiến cả nhà bất ngờ, nhưng ai cũng thở phào nhẹ nhõm vì đã trút bỏ được một “mầm họa” tham lam trong nhà. Tôi quyết định sẽ xin nghỉ phép một tuần để tự tay chăm con, đồng thời liên hệ với một trung tâm môi giới uy tín để tìm người mới với các điều khoản hợp đồng rõ ràng, rạch ròi ngay từ đầu.

Bài học xương máu mà tôi nhận ra sau chuyện này: Trong các mối quan hệ xã hội, đặc biệt là chuyện thuê mướn, tử tế và tôn trọng là cần thiết, nhưng tuyệt đối phải đi kèm với nguyên tắc và giới hạn. Nuông chiều mù quáng không mua được lòng trung thành, nó chỉ làm hư người khác và tự rước bực vào thân mà thôi.