Làm 100 mâm cỗ cưới đãi khách nhưng cả làng không ai đến dự, hàng xóm nói lý do khiến gia chủ bà/ng ho/àng…
Làm 100 mâm cỗ cưới đãi khách nhưng cả làng không ai đến dự, hàng xóm nói lý do khiến gia chủ bà/ng ho/àng…
Ở xã Đông Hòa, có một gia đình giàu có nổi tiếng: nhà ông Bách – chủ thầu xây dựng. Căn biệt thự lớn nhất xã, cổng gỗ đỏ sơn son thếp vàng, ô tô ra vào như trẩy hội. Khi con trai ông – Dũng – cưới vợ, dân làng ai cũng tò mò vì gia đình này vốn kín tiếng.
Ông Bách tuyên bố tổ chức đám cưới “đẳng cấp nhất huyện”:
– “Làm tròn 100 mâm, thuê ban nhạc từ thành phố về, dựng rạp 5 gian, thuê đầu bếp 3 miền về nấu.”
Thông báo cưới được gửi đi khắp làng, cả bản danh sách khách mời được in màu, phát tận tay từng hộ.
Ngày cưới đến, nhưng… bàn tiệc trống trơn
9 giờ sáng, dàn nhạc đã rộn ràng, mâm cỗ nghi ngút khói, nhưng cả khu rạp cưới chỉ lác đác vài người giúp việc và thợ quay phim. Không có khách. Không một hàng xóm. Không ai trong làng đến dự.
Ông Bách ban đầu còn đinh ninh “chắc họ đến muộn”, nhưng đến trưa, hơn 80 mâm cỗ vẫn nguyên xi. Ông bắt đầu sốt ruột, đi ra đầu làng gọi điện, nhắn tin… không ai trả lời.

Gần 2 giờ chiều, bà Sáu – hàng xóm già hơn 70 tuổi – đẩy xe ra chợ mua rau, đi ngang qua, ông Bách chặn lại hỏi, mặt biến sắc:
– “Bà Sáu, có chuyện gì vậy? Sao cả làng không ai đến ăn cưới?”
Bà Sáu nhìn ông một lúc lâu, rồi thở dài:
– “Tôi nói thiệt, đừng gi/ận…
– “Tôi nói thiệt, đừng giận… Ông in thiệp đẹp lắm, mạ vàng, thơm phức. Nhưng ông có đọc lại dòng chữ nhỏ ông in dưới cùng tấm thiệp không?”
Ông Bách ngớ người, vội móc trong túi áo vest ra tấm thiệp cưới dự phòng, lật mặt sau lên. Mắt ông mờ đi khi đọc đến dòng chữ in nghiêng nhỏ xíu mà vợ ông đã tự ý thêm vào khi đặt in để đảm bảo “đẳng cấp” cho đám cưới con trai:
“Vui lòng trang phục dạ hội sang trọng. Không dắt theo trẻ em dưới 12 tuổi để tránh ồn ào. Vui lòng không gói phần mang về để giữ gìn hình ảnh văn minh.”
Bà Sáu cười buồn: – “Làng này toàn nông dân chân lấm tay bùn. Cả năm bươn chải mới sắm được bộ quần áo lành lặn đi ăn cỗ, lấy đâu ra váy dạ hội với vest tuxedo mà mặc cho hợp đẳng cấp nhà ông? Trẻ con đi ăn cỗ lấy phần là niềm vui của người nhà quê, ông cấm đoán thế thì ai dám đến? Cả làng họ bảo nhau: Tới nhà giàu ăn cỗ mà như đi hầu hạ cái sĩ diện của người ta, thôi thà ở nhà kho cá ăn cơm nguội cho thanh thản.”
Ông Bách vò nát tấm thiệp trong tay. Vì muốn chứng tỏ sự xa hoa, thượng lưu, gia đình ông đã vô tình biến ngày vui của con trai thành một vở hài kịch kệch cỡm. 100 mâm cỗ sơn hào hải vị giờ đây trở thành một bãi chiến trường vô hình, nơi sự kiêu ngạo của người giàu bị lòng tự trọng của người nghèo đánh bại hoàn toàn. Chẳng có ai đến cả, chỉ có tiếng gió lùa qua rạp cưới trống huơ trống hoác.