Không làm ầm ĩ, không bắt gian dù biết chồng có “phòng nhì”, tôi im lặng để lên kế hoạch…hôm nay tôi đặt 20 mâm cỗ mời họ hàng, làng xóm đến để tuyên bố một việc s//ốc…

Không làm ầm ĩ, không bắt gian dù biết chồng có “phòng nhì”, tôi im lặng để lên kế hoạch…hôm nay tôi đặt 20 mâm cỗ mời họ hàng, làng xóm đến để tuyên bố một việc s//ốc…

Sáng sớm hôm ấy, cả xã đã xôn xao.

Nhà chị L. dựng rạp lớn ngay trước sân. Hai dãy bàn ghế phủ khăn trắng tinh, hoa tươi được cắm dọc lối đi, bếp cỗ đỏ lửa từ tinh mơ. Tiếng bát đĩa, tiếng đầu bếp gọi nhau rộn ràng khiến ai đi ngang cũng phải ngoái nhìn.

Nghe nói chị đặt tới 20 mâm cỗ.

Ở một vùng quê yên bình, đó là chuyện chẳng mấy khi xảy ra.

Người thì đoán:

– Chắc nhà có hỷ sự.

Người khác lại bảo:

– Hay con trai lớn đỗ đại học nên làm tiệc báo hỷ.

Có người còn cười:

– Không khéo anh H. cưới vợ hai thật!

Những lời bàn tán lan khắp xóm.

Nhưng điều kỳ lạ là chẳng ai trong gia đình biết hôm nay có việc gì.

Ngay cả anh H. – chồng chị L. – cũng hoàn toàn mù mờ.

Sáng đó, anh vừa ngủ dậy đã thấy sân nhà kín người.

Đầu bếp đang bày biện.

Họ hàng hai bên lần lượt kéo đến.

Anh ngơ ngác hỏi:

– Em làm gì thế?

Chị L. chỉ mỉm cười.

– Đến trưa anh sẽ biết.

Câu trả lời ấy khiến anh bồn chồn suốt cả buổi.

Vợ chồng L. lấy nhau đã mười ba năm.

Họ có hai con, một trai một gái.

Ngày trước, ai cũng khen đó là gia đình đáng mơ ước.

Anh H. hiền lành, chịu khó.

Chị L. đảm đang, khéo léo.

Có thể là hình ảnh về đám cưới



Hai vợ chồng cùng gây dựng một cửa hàng vật liệu xây dựng nhỏ rồi dần mở rộng thành đại lý lớn nhất xã.

Cuộc sống ngày càng khá giả.

Thế nhưng, từ khoảng hai năm gần đây, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Anh H. thường xuyên lấy lý do đi gặp khách.

Điện thoại lúc nào cũng úp màn hình xuống bàn.

Ban đêm hay ra ban công nghe điện thoại.

Có lần nửa đêm còn lặng lẽ lái xe đi.

Mỗi khi chị hỏi, anh đều đáp rất gọn:

– Công việc thôi.

Ban đầu, chị tin.

Nhưng trực giác của một người vợ khiến chị cảm thấy bất an.

Một buổi chiều, khi anh để quên điện thoại ở nhà, tin nhắn hiện lên.

“Tối nay em nhớ anh.”

Chỉ một dòng ngắn ngủi.

Nhưng đủ khiến tay chị run lên.

Chị không mở xem thêm.

Không phải vì không muốn.

Mà vì chị biết, khi lòng tin đã vỡ thì đọc thêm cũng chỉ làm mình đau hơn.

Suốt nhiều ngày sau, chị âm thầm quan sát.

Rồi sự thật dần hiện ra.

Người phụ nữ ấy là T., chủ một cửa hàng mỹ phẩm ở thị trấn.

Đã l//y hôn.

Kém chồng chị tám tuổi.

Hai người quen nhau khi H. thường xuyên giao hàng cho khách gần đó.

Điều khiến chị đau nhất không phải chuyện chồng thay lòng.

Mà là suốt gần một năm qua, anh vẫn về nhà ăn cơm, vẫn cười nói với các con như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Anh sống cùng lúc hai cuộc đời.

Nhiều người khuyên chị đá/n//h ghen.

Có người bảo nên đến tận cửa hàng của cô gái kia làm cho ra lẽ.

Nhưng chị chỉ lắc đầu.

– Đá/nh g//hen chỉ khiến mình xấ//u đi.

Người sai không phải chỉ có một.

Nếu trái tim đã đổi hướng thì níu cũng vô ích.

Chị lặng lẽ gặp luật sư.

Chuẩn bị toàn bộ giấy tờ về tài sản.

Đối chiếu sổ sách công ty.

Phân loại từng khoản đầu tư.

Rồi chọn đúng ngày giỗ đầu của bố chồng – dịp họ hàng đông đủ nhất – để tổ chức bữa cơm.

Không phải để bôi xấu ai.

Mà để nói rõ mọi việc trước những người thân yêu.

Đúng mười một giờ trưa, hai mươi mâm cỗ đã kín khách.

Họ hàng hai bên.

Láng giềng.

Bạn bè thân thiết.

Ai cũng nghĩ sẽ có một thông báo vui.

Khi mọi người đã ngồi ổn định, chị L. bước lên sân khấu nhỏ dựng giữa sân.

Hôm ấy chị mặc chiếc váy lụa màu kem giản dị.

Trang điểm nhẹ.

Mái tóc búi gọn.

Bình tĩnh đến lạ.

Chị cầm micro.

Giọng rõ ràng….

– Cảm ơn các bác, các cô chú và anh chị em làng xóm đã bớt chút thời gian đến dự bữa cơm gia đình hôm nay. 13 năm qua, từ ngày em về làm dâu, được mọi người yêu thương, che chở, vợ chồng em mới có được cơ ngơi như ngày hôm nay.

Chị dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua hàng ghế phía dưới. Anh H. đang ngồi ở mâm trưởng họ, nét mặt lộ rõ vẻ tự hào, cứ ngỡ vợ sắp tuyên bố mở rộng thêm chi nhánh đại lý hoặc mua thêm mảnh đất mới. Anh còn vui vẻ gật đầu với mấy người chú bên cạnh.

Chị L. hít một hơi thật sâu, mỉm cười nhìn thẳng vào chồng rồi nói tiếp:

– Bữa cỗ hôm nay, thứ nhất là để tri ân tình cảm của mọi người. Thứ hai, cũng là dịp đông đủ dòng họ hai bên, em xin phép được công bố hai quyết định lớn của cuộc đời mình.

Chị cúi xuống, lấy từ trong chiếc túi xách đặt trên bàn một tệp tài liệu dày, được bọc trang trọng. Chị giơ cao tờ giấy đầu tiên:

– Đây là Biên bản thỏa thuận phân chia tài sản và đơn ly hôn đơn phương đã có phán quyết thuận tình của Tòa án nhân dân huyện, có hiệu lực từ ngày hôm qua. Từ giờ phút này, em và anh H. chính thức không còn là vợ chồng.

Cả rạp cỗ bỗng chốc im bặt. Tiếng đũa bát va quẹt lách cách đột ngột dừng lại. Tiếng xầm xì tắt ngấm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía chị L., rồi lại quay sang nhìn anh H. lúc này mặt đã cắt không còn giọt máu. Anh đứng bật dậy, lắp bắp:

– L… Em nói cái gì thế? Điên rồi à?

Chị L. không hề nao núng, giọng chị vẫn đều đều, âm vang qua chiếc micro:

– Anh H. cứ bình tĩnh ngồi xuống ăn nốt bữa cỗ chia tay. 13 năm chung sống, em chưa từng để anh thiếu thốn, cũng chưa từng làm điều gì hổ thẹn với dòng họ nhà anh. Khi anh chọn lập “phòng nhì” ở thị trấn với cô T., cưu mang mẹ con cô ấy suốt hai năm qua, em đã chọn cách tôn trọng tự do của anh. Em không đánh ghen, không bôi nhọ, vì em nghĩ chút tự trọng cuối cùng của một người đàn ông, anh nên giữ lại.

Đại lý vật liệu xây dựng này, đất đai nhà cửa, em đã chứng minh được nguồn gốc dòng tiền đóng góp của bố mẹ đẻ em từ ngày đầu khởi nghiệp. Tòa đã phán quyết: Đại lý và ngôi nhà này thuộc về mẹ con em. Anh H. được chia chiếc xe tải và một khoản tiền mặt trị giá 20% giá trị tài sản để làm vốn… mang đi xây dựng tổ ấm mới.

Anh H. loạng choạng, hai tay bấu chặt vào cạnh bàn. Bố mẹ chồng chị L. mặt mày tái mét, ngơ ngác nhìn con trai rồi nhìn con dâu. Tiếng bàn tán bắt đầu rộ lên như ong vỡ tổ. Người trách anh H. dại dột, trăng hoa để mất cả chì lẫn chài; người khâm phục sự bản lĩnh, cao tay của chị L.

Chị L. mỉm cười, cúi đầu chào quan viên hai họ:

– Việc thứ hai, cũng là việc cuối cùng. Sau ngày hôm nay, em và hai con sẽ chuyển lên thành phố sống để tiện cho các cháu học trường chuyên, đại lý ở đây em đã thuê người quản lý. 20 mâm cỗ này là lời chào tạm biệt và cảm ơn chân thành nhất của ba mẹ con em gửi tới quê hương. Chúc mọi người ngon miệng!

Chị đặt micro xuống, bước thẳng từ sân khấu đi vào nhà trong, không một lần ngoảnh lại nhìn người đàn ông đang đứng chết trân giữa những ánh nhìn gièm pha của cả làng xóm. 13 năm thanh xuân kết thúc bằng một bữa tiệc ngẩng cao đầu, không nước mắt, không oán hận, chỉ có sự tự do và một cuộc đời mới đang chờ chị ở phía trước.